
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nghe hàng xóm mách, vợ mỗi ngày chỉ cho mẹ ăn gói cháo 3000 đồng. Về đến nhà, không hỏi rõ chuyện anh t:ức gi:ận l:ao tới t:át vào m:ặt vợ, chỉ trích sao cô lại làm như vậy. Nhưng khi mẹ già ôm lấy con trai và nói đúng một câu, anh chết lặng vì ân hận…
Trời sụp tối, tôi tay xách nách mang chiếc balo sờn vai vội vã rẽ vào con hẻm dẫn về nhà sau cả tháng trời đi công tác xa. Chưa kịp bước qua cánh cổng sắt, bác Năm – người hàng xóm đầu ngõ – đã vội bước ra chộp lấy tay tôi, mặt mày đầy vẻ bối rối. Bác nhìn quanh một hồi rồi thì thầm với giọng vô cùng bức xúc:
“Hoàng này, bác phân vân mãi mới dám nói. Mẹ mày đổ bệnh nằm một chỗ cả tháng nay, vậy mà con Hương nó chăm nom bà chẳng ra sao cả. Ngày nào bác cũng thấy nó pha đúng một bát cháo gói rẻ tiền loãng như nước cho bà. Trong khi bản thân nó thì cơm canh thịt cá đầy đủ. Mày xem lại thế nào đi, chứ để mẹ già chịu cảnh thiếu thốn như thế thì thương quá!”
Nhớ lại trước khi đi xa, tôi đã giao hết tiền tiết kiệm cho Hương để lo dưỡng bệnh cho mẹ. Lời bác Năm nói như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tin tưởng của tôi. Ruột gan tôi sôi lên ùng ục, sự giận giữ khiến tôi bước nhanh vào nhà.
Vừa đẩy cửa bếp, đập vào mắt tôi là bát cháo loãng tơ xơ đặt trên bàn, bên cạnh vẫn còn nguyên chiếc vỏ bao cháo gói ăn liền. Đúng lúc đó, Hương cẩn thận bê bát cháo quay ra. Cơn phẫn uất dồn lên đỉnh điểm, tôi xông tới chỉ tay thẳng vào mặt vợ rồi giơ cao tay lên…
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, từ trong gian phòng tối, một bóng người gầy gộc loạng choạng lao ra ôm chồm lấy tôi. Mẹ tôi nước mắt gạt ngang, giọng run rẩy thốt lên một câu duy nhất khiến cánh tay tôi khựng lại giữa không trung, toàn thân chết lặng vì bàng hoàng…
“Hoàng ơi… Đừng! Mẹ xin con, đừng trách lầm con Hương!” – Mẹ tôi ôm gắt lấy tay tôi, thân hình bà gầy rộc đi trông thấy, hai hốc mắt sâu hoắm rấn rấn nước mắt.
Tôi sững người, cố nén cơn tức giận đang bốc hừng hực trong lồng ngực. Tôi nhìn mẹ rồi lại nhìn bát cháo loãng trôi nổi vài hạt gạo trên bàn, giọng nghẹn lại vì bất lực: “Mẹ! Sao mẹ vẫn còn bênh cô ấy? Con đi làm vất vả gửi tiền về để cô ấy chăm sóc mẹ, vậy mà cô ấy lại để mẹ ăn uống khốn khổ thế này sao? Bát cháo gói này làm sao đủ chất cho một người đang bệnh?”
Hương đứng tựa vào cạnh bàn, gương mặt tái nhạt, đôi mắt đỏ ngầu nhưng tuyệt nhiên không buông một lời giải thích hay oán trách. Sự chịu đựng im lặng của vợ càng khiến tôi cảm thấy mọi chuyện giống như một lời thú nhận. Tôi hít một hơi thật sâu, gạt tay mẹ ra để đối diện với Hương: “Cả tháng nay em tiêu tiền vào việc gì? Em giải thích rõ ràng cho anh xem!”
Đúng lúc đó, mẹ tôi dồn hết sức lực kéo lấy tà áo tôi, giọng nói đứt quãng vì những cơn ho kéo dài: “Là tại mẹ… Tất cả là tại cái thân già này con ơi! Con Hương nó không làm gì sai cả. Mấy tuần trước, bệnh dạ dày và vòm họng của mẹ bỗng nhiên phát tác dữ dội. Bác sĩ ở bệnh viện lớn nói mẹ bị biến chứng nặng, cổ họng sưng tấy đến mức không thể nuốt nổi bất kỳ thứ gì cứng. Cứ ăn hạt cơm hay miếng thịt nào vào là mửa ra máu…”
Tôi khựng lại, da mặt bắt đầu nóng bừng: “Sao… sao chuyện lớn thế này mà không ai báo cho con?”
“Chính mẹ đã cấm con Hương không được nói cho con biết!” – Mẹ nghẹn ngào tiếp lời. “Con đi làm xa, áp lực công trình đè nặng trên vai, mẹ không muốn con vì lo lắng cho cái thân già này mà mất tập trung rồi gặp nguy hiểm. Mấy ngày đầu, con Hương phải đem tất cả thức ăn bổ dưỡng, yến chưng, thịt cá đi xay nhuyễn thành nước cho mẹ uống. Nhưng cổ họng mẹ sưng bít lại, uống thứ gì có vị đậm đà hay nhiều mỡ là lại oằn người ra nôn mửa. Sau bao nhiêu lần thử nghiệm, chỉ có duy nhất loại cháo gói nhạt nhẽo pha thật loãng, bỏ hết gia vị này là mẹ mới nuốt trôi được vài muỗng để cầm hơi…”
Tôi quay sang nhìn Hương, cổ họng dường như nghẹn đắng lại. Hương gục đầu xuống, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Bây giờ tôi mới nhìn kỹ lại vợ mình. Mới có một tháng không gặp mà trông cô ấy phờ phạc hẳn đi, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, hai bàn tay gầy gò nứt nẻ vì vừa phải chạy đôn chạy đáo chăm mẹ, vừa phải gánh vác mọi việc trong nhà.
Mẹ tôi nắm chặt lấy tay tôi, vừa khóc vừa run rẩy kể tiếp: “Toàn bộ số tiền con gửi về, con Hương nó không hề đụng đến một đồng cho bản thân. Nó gom góp toàn bộ mang đi mua loại thuốc đặc trị đắt tiền nhất cho mẹ, rồi mời bác sĩ tư về tận nhà tiêm truyền mỗi ngày. Nhờ có nó thức trắng bao nhiêu đêm túc trực, đút từng muỗng nước cháo loãng, lau rửa từng chút một mà mẹ mới giữ được cái mạng này để chờ con về đấy con ơi! Hàng xóm ở ngoài chỉ nhìn thấy cái vỏ bao cháo ngoài cửa bếp chứ đâu biết hàng đêm con vợ con nó phải thức đến 2-3 giờ sáng để canh chừng từng hơi thở của mẹ…”
Nghe đến đây, cả đất trời trước mắt tôi như sụp đổ. Bát cháo loãng 3.000 đồng mà tôi vừa coi là sự nhẫn tâm, hóa ra lại là sự kiên nhẫn và tình thương bao la mà vợ dành cho mẹ tôi. Cô ấy đã âm thầm chịu đựng sự vất vả, chịu đựng cả những lời gièm pha đàm tiếu từ người đời mà không một lời than vắn thở dài, chỉ vì muốn giữ cho tôi một hậu phương yên bình để vững tâm làm việc.
Sự hối hận muộn màng như những lưỡi dao cứa sâu vào tâm trí tôi. Cánh tay tôi vừa giơ lên khi nãy run rẩy rơi thõng xuống. Tôi nhìn vào đôi bàn tay gầy guộc của vợ, nhìn ánh mắt tràn đầy sự tổn thương nhưng vẫn chan chứa tình yêu thương của cô ấy mà lòng đau như cắt.
Tôi bước tới, quỳ sụp xuống trước mặt Hương và mẹ. Mắt tôi nhòe đi vì nước mắt trào ra không thể kiểm soát.
“Hương ơi… anh xin lỗi! Anh là một người chồng tồi tệ, một đứa con vô nông nổi…” – Tôi nghẹn ngào nắm lấy tay Hương, giọng nói đứt quãng trong sự ăn hận tột cùng. “Anh đã quá coi trọng những lời đồn thổi bên ngoài mà quên mất người vợ Tào Khang luôn hết lòng vì gia đình này. Hãy tha lỗi cho anh…”
Hương nhẹ nhàng ngồi xuống, cô ấy không một lời trách móc mà chỉ lấy vạt áo lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi. Cô ấy mỉm cười cay đắng nhưng nhẹ nhõm: “Anh về là tốt rồi. Em không trách anh đâu. Chỉ cần mẹ khỏe lại, anh yên tâm công tác là em vui rồi.”
Mẹ tôi ôm lấy cả hai vợ chồng tôi vào lòng. Gian bếp nhỏ chìm trong thứ ánh sáng ấm áp của tình thân. Bài học hôm ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi suốt đời: Đôi khi những gì ta nghe thấy bằng tai, nhìn thấy bằng mắt chưa chắc đã là toàn bộ sự thật, và sự hy sinh cao cả nhất thường lại nằm ở những điều thầm lặng nhất. Từ ngày hôm đó, tôi tự hứa với lòng mình sẽ luôn trân trọng, yêu thương và đặt trọn niềm tin vào người phụ nữ đã vì gia đình tôi mà gánh vác bao sóng gió.