
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Lấy vợ hơn mình 30 tuổi, đêm tân hôn của hai vợ chồng hưa đầy nửa giờ sau khi cánh cửa phòng khép lại, chú rể đã quỳ xuống trước mặt vợ. Không ai biết bên trong đã xảy ra chuyện gì……
Đêm đầu tiên sau lễ cưới của người thanh niên 26 tuổi với nữ doanh nhân lớn hơn anh gần ba mươi tuổi, cánh cửa phòng ngủ vừa khép lại chưa đầy ba mươi phút thì chú rể đã hạ gối xuống trước mặt người phối ngẫu. Mọi diễn biến bên trong căn phòng ấy vẫn là một ẩn số đối với bên ngoài, chỉ biết rằng ngay từ rạng sáng hôm sau, tin đồn về cuộc hôn nhân kỳ lạ này đã lan truyền khắp vùng.
Phan Văn Luân, 26 tuổi, lớn lên trong một gia đình hoàn cảnh khó khăn ở vùng trung du. Thân phụ mất sớm, mẹ anh lại hay ốm đau miệt mài. Luân rời ghế nhà trường sau khi hoàn thành chương trình phổ thông, theo chân người quen xuống đô thị làm nhiều công việc lao động tay chân. Sau thời gian tích lũy kinh nghiệm, anh thạo nghề cơ điện rồi quyết định trở về quê nhà làm việc tự do để tiện đường trông nom mẹ già.
Luân có tính cách điềm đằm, ít chia sẻ. Anh không sở hữu tài sản lớn và cũng chưa từng có kế hoạch lập gia đình sớm. Mối bận tâm duy nhất của anh là kiếm đủ tiền mua thuốc cho mẹ và sửa sang lại mái nhà đã xuống cấp.
Mọi chuyển biến bắt đầu từ ngày Luân nhận lời đến khắc phục sự cố điện cho một biệt thự rộng lớn ở ven thị xã.
Gia chủ của cơ ngơi đó là bà Khánh Chi, 51 tuổi, một thương gia góa chồng giàu có. Bà sở hữu nhiều bất động sản cho thuê cùng cửa hàng kinh doanh vật tư quy mô. Tuy nhiên, khi chồng qua đời và các con đều định cư ở nước ngoài, không gian sống của bà trở nên quạnh quẽ.
Ngay từ lần gặp đầu tiên, bà Chi đã dành sự chú ý cho chàng thợ trẻ. Anh thao tác tỉ mỉ, thái độ chừng mực, không thể hiện sự khúm núm trước người có điều kiện kinh tế. Từ sau hôm đó, bà liên tục tìm lý do để gọi Luân đến hỗ trợ, khi thì thay thiết bị chiếu sáng, lúc lại kiểm tra hệ thống dây dẫn.
Không lâu sau, bà Chi đề nghị Luân chuyển sang làm việc độc quyền cho mình với mức thù lao cao vượt trội. Luân từng ngần ngại nhưng sau cùng phải chấp nhận vì đúng lúc này, sức khỏe của mẹ anh suy giảm nghiêm trọng. Chi phí nằm viện và điều trị chuyên sâu khiến toàn bộ tiền tiết kiệm của anh nhanh chóng cạn kiệt.
Nắm rõ hoàn cảnh này, trong một lần đưa Luân từ bệnh viện về, bà Chi đã chủ động ngỏ lời sẽ hỗ trợ toàn bộ viện phí. Luân vô cùng trân trọng sự giúp đỡ ấy mà không hề hay biết đằng sau tấm lòng nâng đỡ lại là một điều kiện làm thay đổi hoàn toàn chặng đường phía trước.
Chuyện người thanh niên trẻ tuổi qua lại với người phụ nữ lớn tuổi mau chóng trở thành chủ đề bàn tán. Luân lựa chọn giữ im lặng. Cho đến một buổi tối, bà Chi đưa ra một đề nghị đường đột: đề nghị hai người đăng ký kết hôn để bà bảo đảm chi phí chữa trị lâu dài cho mẹ anh.
Nhìn mẹ trên giường bệnh cùng chồng hóa đơn viện phí ngày một dày lên, Luân gật đầu chấp thuận sau nhiều ngày dằn xé. Lễ cưới diễn ra giản đơn với sự tò mò của quan khách.
Vào đêm đầu tiên tại căn phòng cưới sang trọng, Luân ngồi ở mép giường với tâm trạng đầy âu lo. Bà Chi khép cửa, quan sát anh một lúc rồi lên tiếng gọi anh lại gần. Người phụ nữ mở điện thoại, cho anh xem lại đoạn phim ghi ghi nhận hình ảnh người mẹ đang nằm viện cùng xấp hóa đơn đã thanh toán, rồi cất lời nhắc nhở anh phải luôn ghi nhớ ai là người đã cứu giúp gia đình mình.
Ngay sau đó, một yêu cầu bất ngờ được đưa ra khiến bầu không khí trong phòng trở nên vô cùng ngột ngạt…
– Quỳ xuống! – Bà Chi gằn giọng, ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng vào Luân. – Tôi chi ra một số tiền khổng lồ không phải để mua về một người chồng ngang hàng, mà là một người phải tuyệt đối nghe lời. Tối nay, hãy bắt đầu bằng việc thể hiện sự phục tùng đó đi.
Khải run lên vì bàng hoàng. Danh dự của một người đàn ông bị chà đạp nặng nề. Anh siết chặt hai bàn tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn rỏi. Trong khoảnh khắc ấy, anh đã muốn quay lưng bước đi, muốn từ bỏ tất cả. Nhưng hình ảnh người mẹ già đang thở oxy trong phòng cấp cứu lại hiện lên trong tâm trí anh. Nếu anh bước ra khỏi cánh cửa này, toàn bộ chi phí điều trị sẽ bị cắt đứt, và mẹ anh khó lòng qua khỏi.
Nén cắn răng chấp nhận, Luân chậm rãi hạ hai gối xuống sàn nhà lạnh ngắt. Bà Chi nhìn xuống anh với một nụ cười thỏa mãn rồi thong thả bước về phía bàn trang điểm.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày Luân sống trong sự ê chề. Ban ngày, trước mặt mọi người, anh xuất hiện như một “thiếu gia” sống trong nhung lụa. Nhưng khi cánh cửa biệt thự khép lại, anh chẳng khác nào một người phục vụ không lương, chịu sự kiểm soát khắt khe từng giờ từng phút từ bà Chi. Mọi cuộc gọi, mọi mối quan hệ của anh đều bị theo dõi.
Thế nhưng, bà Chi đã nhầm khi nghĩ rằng tiền bạc có thể đè bẹp hoàn toàn bản lĩnh của một con người. Luân chấp nhận nhẫn nhịn không phải vì hèn nhát, mà vì anh cần thời gian.
Trong suốt gần một năm sống tại biệt thự, Luân không hề buông thả bản thân. Ban ngày, ngoài việc chăm sóc mẹ ở bệnh viện, anh tranh thủ học thêm về quản lý hệ thống điện công nghiệp và tự học kinh doanh qua mạng. Nhờ sự siêng năng, anh âm thầm nhận làm thêm các dự án thiết kế kỹ thuật bên ngoài vào ban đêm khi bà Chi đã ngủ. Số tiền kiếm được, anh âm thầm gửi tiết kiệm.
Cùng lúc đó, sức khỏe của mẹ Luân dần ổn định sau ca phẫu thuật thành công. Khi thấy mẹ đã có thể tự đi lại và hồi phục tốt, Luân bắt đầu chuẩn bị cho lối thoát của mình.
Một buổi tối, tròn hai năm sau ngày cưới, Luân đặt lên bàn làm việc của bà Chi một xấp tiền cùng một tờ đơn xin ly hôn đã ký sẵn.
Bà Chi kinh ngạc nhìn xấp tiền, rồi nhìn Luân: – Cậu làm cái gì thế này? Số tiền này ở đâu ra?
Luân bình thản trả lời: – Đây là toàn bộ số tiền viện phí mà bà đã trả cho mẹ tôi hai năm trước, cộng thêm cả khoản lãi suất theo ngân hàng. Tôi đã trả lại đủ cho bà, không thiếu một đồng.
Bà Chi đập mạnh tay xuống bàn, tức giận: – Cậu nghĩ trả lại tiền là xong sao? Cậu tưởng mình có thể dễ dàng rời khỏi đây sau khi đã dùng tiền của tôi?
Luân nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ đối diện, ánh mắt không còn sự sợ hãi hay nhẫn nhịn của đêm tân hôn hai năm trước: – Tôi biết ơn bà vì đã cứu sống mẹ tôi lúc nguy cấp, và hai năm qua tôi đã dùng sự tự do, danh dự của mình để trả giá cho khoản nợ đó. Nhưng tôi chỉ nợ bà tiền bạc, chứ không bán đứt cuộc đời mình. Đơn ly hôn tôi đã ký, tài sản của bà tôi không chạm vào một xu. Chào bà.
Mặc cho bà Chi đe dọa và tức giận, Luân xách chiếc vali nhỏ – vốn chỉ chứa vài bộ quần áo cũ mà anh mang theo ngày đầu bước vào căn biệt thự – rồi bước ra cửa.
Bước ra khỏi cánh cổng sắt đồ sộ, Luân hít một hơi thật sâu không khí tự do của đêm muộn. Anh biết chặng đường phía trước sẽ còn nhiều gian khó để làm lại từ đầu, nhưng ít nhất, anh đã có thể ngẩng cao đầu sống đúng với bản thân mình.