
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Giữa màn đêm, anh chồng đang vui vẻ bên ng::ười t::ình. Trái ngược với khung cảnh ấy chị vợ ngồi một mình trong căn hộ chung cư, trước mặt là mâm cơm đã nguội từ lâu, đến khi anh chồng cầm đến điện thoại lên thì đã là 30 cuộc gọi nhỡ, tin nhắn cuối cùng của vợ: “Anh ơi… Em đ///au lắm… C///ứu…”…
Đêm cuối tuần, khu phố ven sông rực rỡ dải đèn trang trí. Khắp các quán ăn, từng đôi lứa nắm tay nhau cười nói, trao nhau những món quà nhỏ ấm áp. Trái ngược với không khí ấy, Hà lặng lẽ ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, trước mặt là mâm cơm đã nguội lạnh.
Tối nay, cô đã gửi con nhỏ sang nhà bà ngoại từ sớm với hy vọng hai vợ chồng sẽ có một khoảng không gian riêng sau nhiều tháng bận rộn. Thế nhưng đúng bảy giờ, Lâm gọi điện báo phải đi gặp đối tác quan trọng, dặn cô cứ ăn trước rồi nghỉ ngơi, đừng chờ anh. Hà nhẹ nhàng vâng lời nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác bất an khó tả. Đồng hồ điểm chín giờ tối, không gian vẫn im lìm đến lạnh lẽo. Không một bông hoa, cũng chẳng có tin nhắn hỏi thăm nào dành cho người vợ đang ngồi chờ đợi.
Đúng lúc ấy, màn hình điện thoại bất ngờ sáng lên bởi tin nhắn từ một số máy xa lạ.
“Chồng chị đang ở cùng em rồi. Anh ấy bảo ở với chị rất mệt mỏi nên tối nay không về đâu. Không tin thì cứ đến địa điểm này mà xem.”
Bên dưới là một tấm hình khiến Hà bàng hoàng. Trong ảnh, Lâm đang kề sát một cô gái trẻ. Cả hai đều cười rất tươi dưới ánh đèn mờ ảo.
Tay Hà run bần bật, cảm giác nghẹn đắng xộc lên tận cổ họng. Cô lập tức bấm số gọi cho chồng. Một cuộc… hai cuộc… mười cuộc… rồi đến cuộc thứ ba mươi, đáp lại cô vẫn chỉ là giọng đọc tự động vô cảm. Sự lo lắng và hoảng loạn xâm chiếm lấy tâm trí, Hà vội lấy chìa khóa rồi lao ra ngoài trong đêm tối. Điều duy nhất cô muốn lúc này là tìm gặp anh để làm rõ mọi chuyện.
Mây đen kéo đến, một cơn mưa nặng hạt bất ngờ đổ xuống khiến tầm nhìn mờ xịt. Hà vừa điều khiển phương tiện vừa không ngừng bấm máy gọi lại cho Lâm, nước mắt hòa lẫn nước mưa làm nhòe đôi mắt. Đến đoạn cua gấp, một sự cố giao thông bất ngờ xảy ra ngay trước mắt khiến Hà không kịp xử lý.
Chiếc xe va chạm mạnh rồi ngã xuống đường. Trong khoảnh khắc kiệt sức giữa cơn mưa lạnh, Hà cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng mở danh bạ, bấm vào cái tên quen thuộc nhất: “Chồng Yêu”.
Cuộc gọi không ai bắt máy.
Cô cắn chặt môi, dùng ngón tay run rẩy gõ vội dòng tin nhắn cuối cùng trước khi mắt nhắm lại: “Anh ơi… Em đau lắm… Đến với em…”
Gần hai giờ sáng, Lâm mới xong việc. Người phụ nữ đi cùng thực chất chỉ là một khách hàng vờ say, còn tấm ảnh gửi cho Hà là sản phẩm gài bẫy cố tình nhằm làm xấu hình ảnh của anh trong công việc lẫn gia đình. Điện thoại hết sạch năng lượng từ sớm khiến Lâm hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang xảy ra.
Đến khi cắm sạc trong xe và mở nguồn lại, hàng loạt thông báo dồn dập hiện lên làm anh chết đứng: 30 cuộc gọi nhỡ và một dòng tin nhắn kêu cứu từ vợ.
Lâm cuống cuồng gọi lại nhưng đầu dây bên kia hoàn toàn mất tín hiệu. Linh cảm chuyện chẳng lành, anh lao xe đi tìm khắp nơi. Bốn mươi phút sau, anh nhận được tin báo từ lực lượng chức năng về sự cố của vợ và vội vã lao thẳng đến bệnh viện……
Khi chạy xộc vào sảnh bệnh viện, nhìn người vợ nằm mê man trên giường cấp cứu với gương mặt tái nhạt và những vết đụng dập khắp người, Lâm quỵ hẳn xuống nền gạch lạnh. Anh ôm đầu khóc nức nở trong sự hối hận muộn màng. Suốt những năm tháng bên nhau, Hà chưa bao giờ đòi hỏi cao sang, điều cô cần chỉ là sự đồng hành và sự hiện diện của chồng những lúc cần thiết. Vậy mà vào chính thời khắc nguy cấp nhất, anh lại chẳng ở bên.
Ca phẫu thuật kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ trong sự nghẹt thở. May mắn thay, các bác sĩ thông báo Hà đã qua khỏi cơn nguy hiểm nhờ được người dân đi đường phát hiện và đưa đi cấp cứu kịp thời, dù cô cần thời gian dài để phục hồi các tổn thương thể xác.
Những ngày sau đó tại phòng bệnh, Lâm gạt bỏ toàn bộ công việc, túc trực bên giường bệnh 24/7. Anh tự tay chăm sóc từng muỗng cháo, lau rửa và nắm chặt tay vợ mỗi khi cô giật mình tỉnh giấc vì đau đớn. Bức tranh sự thật về cú lừa gạt của người đối tác gian hờn cũng được anh làm sáng tỏ và xử lý triệt để, nhưng điều khiến anh ám ảnh nhất vẫn là sự vô tâm của chính mình.
Khi Hà hồi phục và có thể trò chuyện trở lại, Lâm quỳ xuống bên giường bệnh, chân thành xin lỗi và giãi bày toàn bộ sự việc. Nhìn ánh mắt đầy hối hận và những giọt nước mắt thực sự của chồng, Hà hiểu rằng sóng gió lần này là một thử thách quá lớn, nhưng cũng là tấm gương phản chiếu tình cảm thực sự của cả hai. Cô nắm lấy bàn tay hao gầy của anh, khẽ gật đầu tha thứ.
Trải qua ranh giới mong mong giữa mất và còn, Lâm thay đổi hoàn toàn. Anh học cách cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình, luôn đặt vợ con lên vị trí ưu tiên hàng đầu. Bi kịch đêm mưa năm ấy không phá hủy tổ ấm của họ, mà trở thành bài học đắt giá giúp họ biết nâng niu, trân trọng từng khoảnh khắc bình yên bên nhau suốt chặng đường về sau.