
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đi công tác xa nhà một tuần, khi trở về chào đón tôi không phải những lời hỏi han han mà là tin căn hộ đứng tên mình đã bị mẹ chồng tự ý đem bán. Chồng còn hờ hững bảo rằng mọi chuyện đều vì gia đình, đừng làm ầm lên. Tôi không tranh cãi nửa lời, lặng lẽ làm một chuyện……
Trở về sau một tuần thực địa cùng đoàn khảo sát địa chất ở huyện miền núi xa xôi, điều đầu tiên đón đợi Thu Hà không phải là một bữa cơm ấm cúng hay lời chào hỏi từ gia đình, mà là tin tức căn hộ cao cấp đứng tên cô đã bị mẹ chồng tự ý rao bán. Điều đáng nói, đây là tài sản cô gom góp từ từng khoản thù lao, tích lũy suốt nhiều năm trước khi bước vào hôn nhân. Khi cô tìm câu trả lời, người chồng chỉ hời hợt gạt đi, cho rằng mọi việc làm đều vì lợi ích chung của gia đình và mong cô đừng tạo sóng gió.
Thu Hà không đôi co một lời. Cô lặng lẽ rà soát hồ sơ, thu thập toàn bộ giấy tờ liên quan và lập tức làm việc với đơn vị tư vấn pháp lý. Cô gửi đơn yêu cầu xử lý hành vi xâm phạm tài sản cá nhân, đồng thời kiến nghị các bên liên quan chịu trách nhiệm đền bù thiệt hại với tổng giá trị lên tới gần bảy tỷ đồng.
Đúng lúc mẹ chồng – bà Khánh Vân – tức tối hất mạnh xấp tài liệu nhượng quyền xuống mặt bàn gỗ phòng khách, Thu Hà vẫn thản nhiên đứng bên góc bếp, nhàn nhã khuấy nhẹ nồi trà thảo mộc vừa bắc lên bếp.
Làn khói mỏng bốc lên nghi ngút, làm mờ đi ô cửa kính hướng ra ban công.
Chỉ ít phút trước, cô vừa kéo chiếc vali du lịch từ sân bay về đến nhà sau chuyến công tác dài hạn.
Người còn chưa kịp nghỉ ngơi, hành lý vẫn đặt ngay ngắn sát góc tường.
Ngay khi bước qua cánh cửa chính, cô đã nhận ra bầu không khí gượng gạo đến kỳ lạ.
Bốn người đang ngồi chờ sẵn như một buổi họp mặt định trước.
Mẹ chồng cô, bà Khánh Vân, ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế bành với nét mặt lạnh như băng.
Chồng cô – Quốc Bảo – thì cúi gằm mặt, chăm chú lướt màn hình điện thoại như thể không nhận ra sự xuất hiện của vợ.
Bên cạnh anh là một người đàn ông mặc suit lịch sự, giới thiệu là đại diện bên môi giới bất động sản.
Đối diện họ là một phụ nữ trung niên với biểu cảm đầy lo lắng, liên tục né tránh ánh nhìn của Thu Hà.
Thấy cô vào, bà Khánh Vân cất giọng thong thả nhưng đầy áp đặt: “Về rồi thì tốt. Lại đây hoàn tất thủ tục luôn đi.”
Thu Hà đặt ly nước xuống, chậm rãi bước lại gần bàn.
Trước mặt cô là ba bộ hồ sơ được xếp nếp ngay ngắn:
-
Hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng nhà ở.
-
Giấy xác nhận giao dịch ngân hàng.
-
Biên bản bàn giao tài sản.
Bên phía khách hàng đã ký tên và điểm chỉ đầy đủ, chỉ còn ô trống dành cho chủ sở hữu hợp pháp, chiếc bút mực đã đặt sẵn ngay bên cạnh.
Thu Hà cầm tập tài liệu lên xem.
Căn hộ số A2105. Giá thỏa thuận: 3,2 tỷ đồng.
Đó chính là tài sản đứng tên riêng của cô trước ngày cưới. Một căn hộ rộng rãi nằm ngay trung tâm đô thị mới, sát tuyến giao thông huyết mạch. Bảy năm trước cô mua với mức ưu đãi lớn, hiện tại giá thị trường đã tăng lên đáng kể. Thế nhưng trong văn bản này, họ lại định giá bán ngang bằng con số của nhiều năm về trước.
Thu Hà khép tập hồ sơ lại, cất giọng bình tĩnh: “Mọi người đang làm chuyện gì ở đây?”
Mẹ chồng cô thong thả nhấp một ngụm nước ấm: “Bố chồng con sức khỏe suy yếu, mới trải qua đợt điều trị đặc biệt. Căn nhà cũ nhiều tầng đi lại khó khăn. Bác sĩ quen của chị gái con giới thiệu một không gian khác thích hợp hơn. Gia đình đang thiếu một khoản tiền lớn. Thấy căn hộ của con không dùng đến nên mẹ quyết định thanh lý luôn.”
Thu Hà nhìn thẳng vào bà: “Không dùng đến?”
Trước khi lên đường công tác, em trai cô vẫn đang sinh sống tại đó để tiện việc học tập và làm việc.
Bà Khánh Vân gõ nhẹ tay xuống mặt bàn: “Nó đã chuyển đi rồi. Một người đàn ông trưởng thành lại ở nhờ nhà chị gái thì đâu có coi được. Mẹ đã nói rõ với nó: Con gái một khi đã đi lấy chồng thì mọi thứ đều thuộc về nhà chồng. Người ngoài không nên can thiệp.”
Thu Hà quay sang nhìn Quốc Bảo. Anh vẫn chọn cách im lặng.
Cô gọi rõ họ tên anh.
Quốc Bảo ngẩng đầu lên vài giây, né tránh ánh mắt vợ rồi nói khẽ: “Mẹ cũng chỉ muốn lo cho sức khỏe của bố thôi. Căn nhà đó nếu chưa dùng tới thì giải quyết trước cũng hợp lý. Sau này anh sẽ cố gắng bù đắp cho em một căn khác.”
Thu Hà bật cười: “Bù đắp cho tôi?”
Anh không đáp lời.
Người đại diện môi giới nhanh chóng chen vào: “Nếu chị đồng ý, sáng mai chúng ta chỉ cần ra văn phòng công chứng là mọi việc hoàn tất.”
Người phụ nữ mua nhà vẫn giữ im lặng, nét mặt lộ rõ sự bất an.
Thu Hà điềm nhiên đáp: “Tôi không có ý định bán.”
Chỉ vài từ ngắn gọn nhưng làm cả căn phòng rơi vào khoảng trầm lặng đáng sợ.
Mẹ chồng cô nhìn cô với ánh mắt nghiêm khắc: “Con làm dâu gia đình này hai năm rồi. Cả nhà chưa từng đối xử tệ với con. Bố chồng đang cần chi phí điều trị khẩn cấp, con vẫn nhất quyết từ chối sao?”
Thu Hà đứng thẳng người: “Đó là tài sản tích lũy riêng của cá nhân tôi.”
Bà Khánh Vân cười nhạt: “Đã là người một nhà thì làm gì còn khái niệm tài sản riêng hay tài sản chung.”
Không ai nói thêm lời nào. Không khí trong phòng khách chùng xuống.
Thu Hà bình tĩnh lấy chiếc điện thoại từ trong túi xách ra.
Mẹ chồng cô lập tức tra hỏi: “Cô định gọi cho ai?”
Thu Hà không trả lời bà. Ngay khi đường dây bên kia bắt máy, cô nói bằng giọng vô cùng rõ ràng và dứt khoát:
“Chào Luật sư Phạm, tôi muốn nhờ anh kích hoạt ngay lập tức hồ sơ pháp lý về vụ việc xâm phạm tài sản riêng…”
Nghe đến hai từ “Luật sư”, sắc mặt bà Khánh Vân lập tức biến đổi. Bà đứng phắt dậy, chỉ tay về phía Thu Hà: “Cô điên rồi sao? Chuyện trong nhà không tự giải quyết, cô lại đi gọi người ngoài về kiện tụng gia đình chồng?”
Quốc Bảo cũng giật mình vội đứng lên giật lấy điện thoại của vợ, nhưng Thu Hà đã nhanh tay bước lùi lại một bước, ánh mắt lạnh băng khiến anh khựng lại.
“Luật sư Phạm,” Thu Hà tiếp tục nói vào điện thoại, “Hợp đồng chuyển nhượng trái phép đã được lập, có dấu hiệu giả mạo chữ ký hoặc tự ý định đoạt tài sản cá nhân. Nhờ anh làm việc ngay với các cơ quan chức năng, đồng thời gửi thông báo pháp lý yêu cầu bên mua, bên môi giới và những người liên quan đền bù toàn bộ thiệt hại về tinh thần, giá trị chênh lệch tài sản và chi phí phát sinh, tổng cộng là 6,8 tỷ đồng.”
Người môi giới nghe đến con số 6,8 tỷ và nguy cơ dính líu đến pháp lý thì mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta vội vã gom vội tập hồ sơ trên bàn, quay sang nói với người phụ nữ mua nhà: “Chị ơi, vụ này có tranh chấp pháp lý rõ ràng, bên em xin rút khỏi giao dịch này!”
Người phụ nữ mua nhà cũng hoảng hốt đứng dậy: “Tôi chỉ nghe bà Vân nói là nhà của con cái trong gia đình đồng ý bán nên mới đến đặt cọc. Nếu không minh bạch thế này thì cho tôi xin lại tiền cọc, tôi không mua bán gì nữa!” Nói rồi, cả hai người khách vội vã rời khỏi nhà, bỏ lại bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Bà Khánh Vân tức đến mức ngực phập phồng, bà lao đến đập mạnh tay xuống bàn: “Cô giỏi lắm! Cô định làm cái nhà này tan nát mới vừa lòng đúng không? Đồ con dâu bất hiếu!”
Thu Hà nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, giọng nói không một chút run sợ: “Mẹ nói chuyện hiếu thảo với tôi sao? Mẹ tự ý đuổi em trai tôi ra khỏi nhà, tự ý làm giả giấy tờ mang tài sản riêng của tôi đi bán với giá rẻ mạc để lấy tiền riêng cho gia đình mẹ. Bố bệnh là thật, nhưng số tiền bán nhà 3,2 tỷ này mẹ định dùng bao nhiêu cho bố, hay phần lớn là đem đi trả nợ cờ bạc cho chị gái anh Bảo? Mẹ nghĩ tôi đi công tác xa nên không biết gì sao?”
Câu nói của Thu Hà như một đòn đánh chí mạng. Sắc mặt bà Khánh Vân từ giận dữ chuyển sang xám ngoét. Sự thật là chị gái của Quốc Bảo vỡ nợ gần 2 tỷ đồng, bà Vân vì xót con gái nên mới nghĩ ra kế hoạch chiếm đoạt căn hộ của con dâu để vừa có tiền trả nợ, vừa dư ra một khoản cho con gái làm ăn, còn chi phí chữa bệnh cho ông chỉ là cái bình phong.
Quốc Bảo ngơ ngác nhìn mẹ rồi lại nhìn vợ: “Hà… em nói cái gì cơ? Chị Nụ lại thiếu nợ sao? Mẹ… chuyện này là thật à?”
Bà Khánh Vân ấp úng không trả lời được, chỉ biết quay sang mắng chửi Thu Hà là kẻ xảo quyệt, theo dõi gia đình chồng.
Thu Hà không muốn tiếp tục xem kịch hay. Cô kéo chiếc vali đứng dậy, lấy từ trong túi ra một phong bì khác đã chuẩn bị sẵn, đặt nhẹ nhàng lên bàn – đó là Đơn xin ly đơn đã có sẵn chữ ký của cô.
“Quốc Bảo, anh không có bản lĩnh bảo vệ vợ, lại còn dung túng cho hành vi phạm pháp của gia đình mình. Sự hờ hững của anh ngày hôm nay đã chấm dứt hoàn toàn tình nghĩa hai năm qua. Căn nhà này là tài sản riêng của tôi, pháp luật sẽ bảo vệ nó. Còn cuộc hôn nhân này, tôi chính thức từ bỏ.”
Mặc cho Quốc Bảo níu kéo và bà Khánh Vân tiếp tục gào thét, Thu Hà dứt khoát quay lưng bước ra khỏi cửa, không một lần ngoảnh đầu lại.
Ba tháng sau.
Nhờ sự can thiệp quyết liệt của luật sư và đầy đủ chứng cứ pháp lý, giao dịch nhượng quyền trái phép hoàn toàn bị hủy bỏ. Bên môi giới và chị gái Quốc Bảo phải đối mặt với sự điều tra từ cơ quan chức năng về hành vi gian lận và làm giả hồ sơ. Để tránh việc chị gái phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, gia đình Quốc Bảo phải chạy vạy khắp nơi, bán đi căn nhà cũ để bồi thường thiệt hại và thanh toán các khoản nợ.
Tòa án chính thức chấp thuận đơn ly hôn của Thu Hà. Cô nhận lại toàn bộ quyền quản lý căn hộ A2105, đồng thời đón em trai trở lại sinh sống. Tự do, độc lập và kiên cường, Thu Hà tiếp tục gặt hái nhiều thành công trong sự nghiệp khảo sát địa chất của mình.
Trong khi đó, Quốc Bảo sống trong sự hối hận muộn màng. Căn nhà mất, vợ chia tay, gia đình rơi vào cảnh nợ nần chồng chất. Anh nhận ra rằng sự nhu nhược và dung túng vô lý của mình đã tự tay đập nát hạnh phúc mà anh từng có.