
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày l::y h::ôn bị ép ra đi tay trắng, chồng vênh mặt đắc ý nói :”Con trai, mẹ mày thật sự để lại hết nhà cửa cho mày rồi à?”. Nghe lại lời hồi đáp của con trai mà tôi c::ứng đ::ờ người…..
Ngày cầm bản án ly hôn với hai bàn tay trắng, tôi bảo con trai chở mình đến gian phòng trọ đã thuê tạm.
Dọc đường đi, xe dừng ở ngã tư để nó xuống lề đường mua bao thuốc lá, nhưng hệ thống Bluetooth trên ô tô vẫn chưa ngắt kết nối. Từ loa xe, một giọng nói trầm đục, đầy vẻ đắc thắng của chồng cũ tôi – ông Tuấn – đột nhiên vang lên rõ mùng một:
“Lâm này, bà già mày thật sự gom hết sổ đỏ lẫn tiền tiết kiệm sang tên cho mày rồi đấy à?”
Ngay lập tức, tiếng con trai tôi – đứa con tôi dốc lòng yêu thương suốt hai mươi năm qua – vang lên đầy thích thú:
“Bố thấy con diễn tròn vai không? Tiền với nhà đất con đều chuyển hết sang tài khoản của bố rồi đấy. Chiếc xe thể thao đời mới bố hứa thưởng cho con thì đừng có nuốt lời nhé!”
“Yên tâm đi, chỉ cần ngày mai hoàn tất thủ tục công chứng cuối cùng là xong. Không cần phải chịu đựng hầu hạ bà già điên đó diễn kịch mỗi ngày nữa đâu.”
Tôi ngồi khựng lại ở hàng ghế sau, toàn thân cứng đờ, tim đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm thấu. Cõi lòng tôi lạnh ngắt như rơi xuống hầm băng.
Lâm vội vã mở cửa bước lên xe, định nhấn ga thì ánh mắt nó chợt khựng lại khi nhìn thấy màn hình Bluetooth vẫn đang hiển thị cuộc gọi. Nó giật mình quay ngoắt lại, bối rối nhìn tôi qua gương chiếu hậu:
“Mẹ… Mẹ tỉnh dậy từ lúc nào thế?”
“…Ừ, mẹ vừa chợp mắt một chút. Có chuyện gì sao con?” Tôi cố gắng nén cơn nghẹn ở cổ họng, hạ giọng thật bình thản.
Nó chằm chằm nhìn biểu cảm trên mặt tôi mất vài giây, rồi khẽ thở phào:
“Không có gì ạ, con định gọi mẹ dậy vì đến nơi rồi.”
Nó tấp xe vào góc đường rồi kéo phanh tay. Bước xuống xe là một khu chung cư cũ kỹ xuống cấp nghiêm trọng, mảng tường gạch tróc rữa, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Tầng 5, không có thang máy. Lâm kéo chiếc vali hành lý duy nhất của tôi đi phía trước. Lúc bước qua góc cầu thang tối om, nó đột nhiên quay lại ân cần: “Mẹ đi cẩn thận nhé, bậc này gạch bị hỏng đấy.”
Sự quan tâm giả tạo ấy khiến tôi rợn người.
Căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông, chiếc giường đơn kê sát góc tường ố vàng. Lâm đặt vali xuống, gãi đầu phân trần:
“Điều kiện ở đây hơi thiếu xốn, nhưng chỉ là tạm thời thôi mẹ. Đợi xong hết thủ tục sang tên, mọi thứ ổn định lại, con sẽ tìm căn hộ cao cấp hơn cho mẹ.”
“Sang tên” – Hai chữ ấy lại thốt ra từ miệng nó nhẹ nhàng như một lời hứa hẹn, nhưng đằng sau là cả một cạm bẫy tàn nhẫn.
“Được rồi, mẹ biết rồi.” Tôi mỉm cười nhẹ nhàng nhìn đứa con mình từng đứt ruột sinh ra.
Nó thở phào nhẹ nhõm, dặn dò thêm vài câu rồi bước ra bậu cửa. Nhưng trước khi rời đi, nó khựng lại, xoay người nhìn tôi:
“Mẹ ơi, còn một việc này con quên chưa nói.”
“Chuyện gì thế con?”
“Sáng mai mẹ thu xếp đến phòng công chứng một chuyến nhé. Bên chỗ bố có một tờ giấy khai cam kết tài sản cần bổ sung chữ ký cuối cùng, chỉ là thủ tục hành chính thôi.”
“Giấy gì vậy con?” Tôi nghiêng đầu hỏi.
Lâm xua tay cười xòa: “Chỉ là giấy xác nhận mẹ tự nguyện từ bỏ mọi quyền tranh chấp tài sản sau ly hôn thôi mà. Mẹ ký xong là con với bố chính thức nhận bàn giao. Mẹ giúp con chuyến này nhé?”
Tôi nhìn sâu vào mắt con trai, thấy rõ sự tham lam ẩn giấu sau vẻ mặt ngoan ngoãn. Tối hôm đó, giữa căn phòng trọ tối om và tiếng nước chảy rỉ rả trong nhà vệ sinh, tôi lặng lẽ rút điện thoại ra, bấm gọi cho một số máy đã lâu không liên lạc…
Ở đầu dây bên kia, giọng nói nghiêm cẩn của Luật sư Trí vang lên: “Bà Bích, mọi thứ đã diễn ra đúng như dự đoán của bà chưa?”
Tôi tựa lưng vào mép giường lạnh ngắt, khóe môi nở một nụ cười cay đắng nhưng kiên định: “Đúng như anh nói. Bố con họ nghĩ đã dồn tôi vào đường cùng. Sáng mai họ hẹn tôi ở phòng công chứng để ký tờ giấy từ bỏ tài sản cuối cùng.”
“Vậy chúng ta tiến hành Kế hoạch B chứ?” – Luật sư Trí hỏi.
“Tiến hành đi. Những gì tôi hy sinh cho gia đình này đã quá đủ rồi. Giờ là lúc đòi lại cả gốc lẫn lãi.”
Sáng hôm sau, tại phòng công chứng thành phố, ông Tuấn và Lâm đã ngồi chờ sẵn từ sớm. Cả hai ăn mặc chỉn chu, gương mặt rạng rỡ không giấu nổi sự phấn khích. Vừa thấy tôi bước vào trong bộ quần áo cũ kỹ, Lâm vội vã chạy ra nắm tay tôi đầy vồ vập:
“Mẹ! Mẹ đến rồi. Công chứng viên chuẩn bị xong hồ sơ rồi, mẹ chỉ cần ký tên và ấn vân tay vào đây là xong thôi.”
Ông Tuấn ngồi ở sofa nhếch miệng cười khinh bỉ, buông lời mỉa mai: “Bích này, dù sao cũng nghĩa vợ chồng bao năm, ký xong đi rồi tôi cho thêm vài chục triệu mà dưỡng già. Đừng có cố chấp làm gì nữa.”
Tôi bình thản bước đến bàn, nhìn tờ giấy cam kết từ bỏ tài sản đang đặt sẵn. Nhưng thay vì cầm bút, tôi nhẹ nhàng thả chiếc túi xách xuống bàn. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng công chứng bật mở. Luật sư Trí cùng hai nhân viên cơ quan thi hành án và đại diện ngân hàng bước vào.
Sắc mặt ông Tuấn biến đổi: “Bích! Bà định bày trò gì đây? Đây là ai?”
Tôi thong thả ngồi xuống ghế, nhìn hai bố con họ bằng ánh mắt lạnh như băng:
“Ông Tuấn, Lâm này, hai người nghĩ rằng mấy tháng qua tôi thực sự ngốc nghếch đến mức để hai người qua mặt sao? Ông Tuấn, ông âm thầm lập quỹ đen, tuồn tiền cho nhân tình và dụ dỗ con trai phản bội tôi. Còn Lâm, vì một chiếc xe thể thao mà con sẵn sàng đẩy mẹ ruột mình ra đường.”
Lâm tái mặt, lắp ba lắp bắp: “Mẹ… Mẹ nói gì vậy? Con…”
Tôi quay sang Luật sư Trí. Ông Trí lập tức lấy ra một xấp tài liệu dày cộp đặt lên bàn:
“Xin thông báo với ông Tuấn và anh Lâm. Toàn bộ căn biệt thự và số tiền trong tài khoản mà ông Tuấn nghĩ mình đã chiếm đoạt thành công từ bà Bích thực chất nằm trong hợp đồng bảo đảm vay vốn doanh nghiệp đứng tên cá nhân ông Tuấn. Trước khi ly hôn, bà Bích đã rút toàn bộ vốn cổ phần hợp pháp của mình ra khỏi công ty.”
Đại diện ngân hàng tiếp lời: “Do công ty của ông Tuấn đang nợ xấu kéo dài và có dấu hiệu tẩu tán tài sản gian dối, toàn bộ số nhà đất và tài khoản mà ông vừa nhận chuyển nhượng đêm qua đã bị tòa án ra lệnh phong tỏa khẩn cấp để phát mại thu hồi nợ. Tổng khoản nợ đứng tên cá nhân ông là 35 tỷ đồng.”
“Cái gì?!” Ông Tuấn đứng phắt dậy, mặt cắt không còn một giọt máu, suýt nữa ngã khuỵu xuống sàn.
Chưa dừng lại ở đó, tôi nhìn sang con trai mình – đứa con đang run rẩy đứng không vững:
“Còn về chiếc xe thể thao mà bố hứa cho con… Chiếc xe đó được mua bằng tiền biển thủ công quỹ của công ty. Sáng nay, cảnh sát đã đến cẩu chiếc xe đó về đồn để phục vụ điều tra rồi.”
“Mẹ… Mẹ gài bẫy bố con con sao? Mẹ là mẹ ruột của con cơ mà!” – Lâm gào lên trong bấn loạn, lao đến định nắm lấy tay tôi nhưng bị bảo vệ ngăn lại.
“Mẹ ruột?” Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp áo, ánh mắt không còn một chút vấn vương: “Khi con coi mẹ là tấm thẻ rút tiền, là công cụ để đổi lấy chiếc xe sang, con đâu có nhớ tôi là mẹ của con? Tờ giấy hôm nay con kêu mẹ đến ký, không phải là giấy từ bỏ tài sản, mà là giấy xác nhận gánh nợ thay cho bố con đấy. Nhưng tiếc quá, mẹ không ngu ngốc đến thế.”
Nói rồi, tôi quay lưng bước đi. Sau lưng tôi là tiếng gào khóc thảm thiết của con trai và tiếng chửi rủa vô vọng của ông Tuấn khi bị đại diện pháp luật lập biên bản làm việc.
Bước ra khỏi phòng công chứng, ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống mặt tôi ấm áp. Một chiếc xe sang trọng đã đỗ sẵn ở sảnh đón tôi – đó là căn hộ mới và cuộc đời mới mà tôi tự tay xây dựng lại cho chính mình. Sự tham lam và phản bội đã nhận lấy bản án đích đáng, còn tôi cuối cùng cũng tìm lại được sự tự do và bình yên.