
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đưa cô gái đ::au đ::ẻ đi bệnh viện, chàng trai sinh viên ngày hôm sau bất ngờ trước điều này……
Tôi tên là Minh, hiện làm sinh viên năm cuối tại một trường đại học ở Hà Nội. Gia đình không mấy dư dả nên ngoài giờ lên lớp, tôi nhận chở khách bằng xe máy để tự lo chi phí sinh hoạt. Với tôi, công việc này không chỉ mang lại thu nhập mà còn cho tôi cơ hội gặp gỡ, lắng nghe nhiều mảng đời khác nhau.
Chiều hôm ấy, khi ánh mặt trời dần tắt, tôi đỗ xe nghỉ chân bên cạnh một siêu thị lớn. Từ xa, tôi chú ý đến một người phụ nữ mang thai đang loay hoay lề đường với mấy túi đồ đạc nặng nề. Dáng đi của cô ấy rất khó khăn.
Không ngần ngại, tôi tiến lại gần hỏi thăm: – Chị ơi, túi nặng quá, để em xách giúp chị một tay nhé?
Người phụ nữ ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên sự nhẹ nhõm: – Cảm ơn cậu sinh viên tốt bụng. Chị đang muốn về khu vực đường Nguyễn Trãi, cậu có tiện đường đưa chị về không?
– Dạ được chứ chị, chị cứ lên xe ngồi nghỉ để em xếp gọn đồ đạc cho.
Xe bắt đầu lăn bánh nhẹ nhàng trên phố. Giữa đường, điện thoại của chị vang lên. Qua lời trò chuyện nhẹ nhàng, tôi đoán đó là cuộc gọi từ người chồng đang lo lắng khi thấy vợ đi ra ngoài một mình lúc chiều muộn.
Cúp máy, chị quay sang cười với tôi: – Nhà chị lúc nào cũng lo lắng thái quá như vậy đấy.
Tôi mỉm cười đáp lời: – Anh nhà quan tâm chị như vậy là hạnh phúc lắm rồi chị ạ. Ai mà chẳng lo lắng khi gia đình chuẩn bị đón thêm thành viên mới.
– Cậu nói đúng lắm. Cậu đã lập gia đình chưa?
– Dạ chưa, em vẫn đang đi học thôi chị. Em đang cố gắng làm việc để tự lo cho bản thân trước.
– Cậu chu đáo và biết sống vì người khác thế này, chắc chắn tương lai sẽ gặp nhiều may mắn.
Hai chị em trò chuyện vui vẻ suốt quãng đường. Thế nhưng, ngay khi chiếc xe vừa rẽ vào con phố gần nhà chị, người phụ nữ bất ngờ bấu chặt lấy vai tôi, giọng lạc đi vì hoảng sợ: – Cậu ơi… hình như chị sắp sinh rồi! Bụng chị đau dữ dội quá!
Tim tôi đập liên hồi. Dù rất bất ngờ và lo lắng, tôi lập tức tăng ga, điều khiển xe hướng thẳng đến cơ sở y tế gần nhất. Vừa lái xe, tôi vừa liên tục trấn an: – Chị ráng chịu đựng một chút, em đưa chị đến nơi ngay đây!
Đến nơi, tôi vội vã chạy vào trong nhờ sự hỗ trợ của lực lượng y tế. Các nhân viên lập tức mang xe đẩy ra đón. Người phụ nữ nắm chặt lấy tay tôi đầy biết ơn trước khi được đưa vào bên trong. Thấy mọi việc đã tạm thời an toàn, tôi lặng lẽ ra về, trong lòng dấy lên một niềm vui nhẹ nhàng vì đã giúp được người khác lúc hoạn nạn.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ sớm để bắt đầu ca làm việc mới. Sau khi hoàn thành chuyến đi đầu tiên đến khu trung tâm, tôi bỗng nhận ra một dấu hiệu bất thường: Có một người đàn ông đi xe máy liên tục bám theo tôi qua nhiều con phố. Dù tôi đã cố tình rẽ qua nhiều ngõ ngách, chiếc xe đó vẫn kiên trì bám sát phía sau.
Sự tò mò lẫn chút lo lắng khiến tôi quyết định tắp xe vào lề đường, đứng lại đối mặt với người lạ mặt. Chiếc xe phía sau cũng dừng lại. Người đàn ông chậm rãi bước xuống, từ từ tháo chiếc mũ bảo hiểm ra…
Bước đến trước mặt tôi không phải là một kẻ có ý đồ xấu, mà là một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch sự, ánh mắt tràn đầy sự xúc động.
– Chào cháu, có phải cháu là người tối qua đã đưa vợ chú đến cơ sở y tế không?
Tôi ngỡ ngàng mất vài giây rồi gật đầu: – Dạ đúng rồi ạ, là cháu. Sao chú tìm được cháu vậy ạ?
Người đàn ông mỉm cười giải thích: – Tối qua lúc cháu rời đi, chú vừa hay chạy đến nơi. Vợ chú đã kịp ghi lại biển số xe của cháu và dặn chú bằng mọi giá phải tìm cho bằng được người đã hỗ trợ hai mẹ con trong thời khắc nguy cấp đó. Chú đã nhờ vài người bạn bên dịch vụ vận chuyển tra cứu thông tin xe và sáng nay quyết định đi tìm cháu.
Anh tiếp tục nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào: – Tối qua bác sĩ nói nếu chỉ chậm thêm một chút nữa thôi thì tình hình của cả mẹ lẫn em bé sẽ rất nguy hiểm. Cảm ơn cháu rất nhiều vì sự nhanh trí và tốt bụng!
Thì ra người đàn ông đó là giám đốc của một doanh nghiệp vận tải có tiếng trong thành phố. Sau khi biết tôi là sinh viên năm cuối chuyên ngành kỹ thuật và đang chăm chỉ làm thêm kiếm sống, anh không chỉ gửi tặng một khoản hỗ trợ nhỏ để cảm ơn mà còn chủ động đề nghị một cơ hội thực tập có trả lương tại công ty của anh, cùng cam kết sẽ nhận tôi vào làm việc chính thức sau khi tốt nghiệp.
Lời đề nghị bất ngờ khiến tôi vô cùng xúc động. Hành động giúp người bộc phát từ tâm vào chiều hôm trước không ngờ lại mở ra một bước ngoặt lớn cho tương lai của tôi. Đúng như câu nói của người phụ nữ ấy: những điều tử tế cho đi chắc chắn sẽ nhận lại những quả ngọt lành.