
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đưa vợ bầu 7 tháng đi khám thai. Bác sĩ xem tình hình và nói với tôi một câu, làm tôi không tin vào tai mình……
Hoàng Minh dành cho người bạn đời của mình – Ngọc Mai – một thứ tình cảm thâm trầm và sâu sắc. Mai vốn có thể trạng vô cùng mảnh mai, làn da lúc nào cũng xanh xao và sức khỏe rất phập phồng. Về chung một nhà suốt 5 năm nhưng gia đình vẫn chưa có thêm thành viên mới, áp lực từ phía họ hàng và cha mẹ chồng mỗi kỳ lễ Tết cứ như những cơn sóng ngầm bủa vây lấy cô. Nhìn người phụ nữ của mình trăn trở, Minh luôn đứng ra nhận hết trách nhiệm về phần mình: “Là do con chưa muốn vướng bận, bố mẹ đừng gây sức ép cho Mai nữa, cô ấy lo nghĩ nhiều rồi sinh mệt mỏi thì con không yên lòng đâu.”
Với Minh, chỉ cần Mai được bình an ở bên cạnh, cuộc sống dù thiếu vắng tiếng nô đùa của trẻ nhỏ cũng chẳng sao.
Rồi một ngày thu, niềm hạnh phúc bất ngờ gõ cửa. Mai rơm rớm nước mắt giơ chiếc dụng cụ kiểm tra hai vạch đỏ thắm trước mặt chồng. Minh vỡ òa trong xúc động. Anh ôm chầm lấy cô, lòng tràn ngập cảm giác biết ơn vũ trụ đã lắng nghe nguyện ước của mình. Kể từ giây phút đó, Minh chăm sóc cô từng li từng tút, từ miếng ăn đến giấc ngủ, không để cô chạm tay vào bất kỳ việc nặng nhẹ nào.
Thế nhưng, thời gian trần trụi trôi qua lại mang theo những hoài nghi vô hình.
Đã sang tháng thứ 5, rồi tháng thứ 7 của thai kỳ, nhưng vóc dáng của Mai vẫn mảnh dẻ như cũ, vòng hai hoàn toàn không có dấu hiệu nảy nở. Cơ thể cô ngày càng gầy gộc, gương mặt xám xịt thiếu sức sống. Mỗi lần Minh muốn ghé sát lại gần để trò chuyện cùng mầm sống nhỏ, Mai đều nhẹ nhàng né tránh hoặc viện cớ kiệt sức để nằm quay mặt vào tường.
“Em ơi, hay do dinh dưỡng không vào con? Hay em thấy trong người thế nào?” – Minh lo lắng gạn hỏi.
Mai chỉ nở nụ cười gượng gạo: “Chắc do cơ địa em vốn nhỏ nhắn thôi, anh đừng quá bận tâm.”
Không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, Minh quyết định phải làm rõ mọi chuyện. Chị gái ruột của anh – bác sĩ Phương – là một chuyên gia có tiếng tại bệnh viện lớn. Mặc kệ sự ngần ngừ và phản đối yếu ớt từ vợ, Minh kiên quyết đưa Mai đến tận nơi để nhờ chị kiểm tra.
“Chị Phương xem giúp em với. Đã 7 tháng rồi mà trông cô ấy vẫn như không có gì, em đứng ngồi không yên.” – Minh gửi gắm.
Bác sĩ Phương nhìn Mai, hai người phụ nữ trao nhau một ánh mắt thoáng qua chứa đựng sự lắng đọng khó hiểu. Chị gật đầu rồi đưa Mai vào phòng chuyên khoa đóng kín cửa.
Minh ngồi ở dãy ghế chờ ngoài hành lang, từng phút trôi qua như dài vô tận. Đúng nửa tiếng sau, cánh cửa bật mở. Bác sĩ Phương bước ra với gương mặt nghiêm nghị đến đáng sợ. Chị kéo Minh vào một góc khuất ban công, ghé sát tai em trai mình và gằn từng tiếng đầy dồn dập:……
Minh đứng chết lặng như vừa bị một tia sét đánh trúng. Anh tròn mắt nhìn chị gái, giọng run rẩy không cất thành lời: “Chị… chị nói cái gì vậy? Tại sao lại chia tay? Mai đang mang thai con của em cơ mà!”
Bác sĩ Phương thở dài một tiếng đầy chua chát, ánh mắt nhìn em trai vừa giận vừa thương: “Nó không hề có thai! Trong tử cung của nó hoàn toàn trống rỗng! Suốt 7 tháng qua, nó đã lừa dối em và cả gia đình này!”
Lời nói của chị gái như những lưỡi dao đâm thấu tim Minh. Anh không thể tin vào tai mình. Người vợ ngoan hiền, chịu thương chịu khó mà anh hết lòng yêu thương lại có thể dựng lên một kịch bản tàn nhẫn đến thế sao? Chẳng lẽ sự chăm sóc, niềm vui và kỳ vọng suốt thời gian qua của anh chỉ là một trò đùa?
Phẫn uất và đau đắm, Minh xông thẳng vào phòng khám. Mai đang ngồi trên gờ giường, hai tay bám chặt vào vạt áo, nước mắt dàn đụa trên gương mặt xám xịt.
“Tại sao em lại làm thế với anh?” – Minh gào lên, giọng nghẹn ngào. “5 năm qua anh đối xử với em chưa đủ tốt sao? Nếu em không thể sinh con, anh có bao giờ bỏ rơi em đâu mà em phải dựng lên một lời nói dối độc ác như vậy?”
Mai ngước nhìn chồng, bờ môi run rẩy không thốt nên lời, chỉ biết gục đầu khóc nức nở.
Lúc này, bác sĩ Phương bước vào, cầm trên tay bản kết quả xét nghiệm máu và siêu âm tổng quát vừa xuất ra. Giận dữ ban đầu trên mặt chị đã thay bằng một sự xót xa thẳm sâu. Chị đặt tay lên vai Minh, giọng trầm xuống:
“Minh… chị chưa nói hết. Sự thật còn đau đớn hơn thế nhiều.”
Minh ngơ ngác quay lại: “Là sao hả chị?”
Bác sĩ Phương nhìn Mai rồi quay sang em trai: “Mai không cố ý lừa em để trục lợi hay gạt gẫm gì đâu. Kết quả xét nghiệm cho thấy Mai đang bị suy thận giai đoạn nặng, kèm theo chứng rối loạn nội tiết cấp tính khiến cơ thể bị tích nước nhẹ và mất kinh nguyệt kéo dài. Cô ấy biết mình bệnh nặng, biết sức khỏe không thể giữ được giọt máu nào, nhưng đúng lúc đó… mẹ mình lại ra thời hạn cuối cùng, dọa nếu năm nay hai đứa không có con thì sẽ bắt em ly hôn.”
Minh ngẩn người, toàn thân rụng rời.
Bác sĩ Phương tiếp tục: “Mai sợ em đứng giữa bên hiếu bên tình phải khổ sở. Cô ấy chọn cách dùng que thử thai giả và nhẫn nhịn đóng kịch suốt 7 tháng qua. Mục đích của cô ấy là âm thầm gom góp hết tiền tiết kiệm gửi lại cho em, đợi đến cận ngày dự sinh sẽ dựng lên một kịch bản ‘sảy thai ngoài ý muốn’ rồi lặng lẽ ôm bệnh rời đi, để em có cớ hợp pháp giải thoát khỏi cô ấy mà không dằn dỗi bản thân…”
Mọi mảnh ghép trong đầu Minh lúc này mới hoàn toàn khớp lại.
Tại sao cô ấy luôn tránh né khi anh muốn xoa bụng? Vì bụng cô ấy phẳng lì, cô ấy sợ anh phát hiện! Tại sao cô ấy ngày càng hốc hác, gầy gò? Vì căn bệnh suy thận hành hạ từng ngày, nhưng cô ấy vẫn phải cắn răng chịu đựng, không dám đi viện vì sợ sự thật lộ tẩy!
Nước mắt Minh trào ra như mưa. Anh lao đến ôm chầm lấy Mai vào lòng. Thân hình cô lúc này mỏng manh và yếu ớt đến tội nghiệp.
“Đồ ngốc này! Sao em lại can đảm một cách dột nát như thế?” – Minh nghẹn ngào trách móc trong tiếng khóc. “Anh cần một người bạn đời cùng anh đi qua sóng gió, chứ anh không cần một đứa con để rồi mất đi em! Tại sao em lại tự mình gánh chịu tất cả?”
Mai ấp mặt vào ngực chồng, những giọt nước mắt dồn nén suốt 7 tháng qua cuối cùng cũng được trút bỏ: “Em xin lỗi… Em chỉ sợ làm gánh nặng cho anh… Em sợ thấy anh phải dằn dặt giữa em và gia đình…”
Bác sĩ Phương đứng bên cạnh cũng không cầm được nước mắt. Chị tiến lại gần, vỗ nhẹ lên lưng hai vợ chồng: “Rất may là phát hiện kịp thời. Tuy bệnh nghiêm trọng nhưng bệnh viện mình hoàn toàn có thể kiểm soát và tiến hành ghép thận. Chị sẽ trực tiếp liên hệ chuyên gia giỏi nhất cho hai đứa.”
Nhìn vợ nhỏ bé trong vòng tay, Minh siết chặt lấy cô, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Lời đề nghị “ly hôn” ban đầu của chị gái đã trở thành đốm lửa thức tỉnh anh. Anh biết rằng, từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ buông tay người phụ nữ đã sẵn sàng hy sinh cả bản thân vì hạnh phúc của mình.