CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Cô gái chấp nhận mang thai hộ cho người giàu để đổi lấy cơ hội du học, nhưng đến ngày sinh, một câu nói khiến tất cả thay đổi…
Tại một căn biệt thự rộng lớn nằm bên sườn đồi ở Đà Lạt, nơi những ô cửa kính lớn nhìn xuống mặt hồ phủ đầy sương, Minh Khải ngồi một mình trong phòng khách tối om. Ánh đèn ngoài sân hắt vào khiến gương mặt anh càng trở nên lạnh lẽo.
Ở tuổi ba mươi tám, Khải đã gây dựng được một đế chế bất động sản khiến nhiều người phải nể phục. Tiền bạc với anh chưa bao giờ là vấn đề. Điều anh thiếu duy nhất là một gia đình đúng nghĩa.
Ba mối tình trước đó lần lượt kết thúc theo những cách giống nhau. Khi biết anh giàu có, những người phụ nữ từng nói yêu anh lại nhanh chóng đưa ra những yêu cầu về nhà cửa, xe cộ, cổ phần và tài sản. Sau lần đổ vỡ cuối cùng, Khải gần như đóng cửa trái tim.
Thế nhưng gia đình anh lại không cho phép anh sống như vậy.
Ông nội đã ngoài tám mươi tuổi, sức khỏe ngày càng yếu, liên tục thúc giục cháu trai phải có con để nối nghiệp. Những cuộc họp gia đình vốn chỉ xoay quanh công việc dần biến thành những câu hỏi khiến Khải khó chịu.
“Bao giờ con mới có con?”
“Chẳng lẽ cả gia nghiệp này sau này không có người thừa kế?”
Cuối cùng, Khải đưa ra một quyết định mà chính anh cũng biết là vô cùng lạnh lùng.
Anh muốn có một đứa trẻ mà không cần bước vào một cuộc hôn nhân.
Và phương án anh lựa chọn là tìm một người phụ nữ phù hợp để mang thai hộ.
Ngọc An bước vào cuộc đời anh theo cách như vậy.
An hai mươi sáu tuổi, là sinh viên xuất sắc của một trường đại học ở Huế. Cô không có gia thế nổi bật, cũng chẳng sở hữu cuộc sống dư dả. Mẹ đã mất từ lâu, còn cha cô mắc bệnh tim và thường xuyên phải điều trị.
Điều duy nhất An cố gắng giữ lấy là học vấn.
Sau nhiều năm nỗ lực, cô nhận được thư mời nhập học chương trình thạc sĩ tại một trường đại học danh tiếng ở Melbourne, Australia. Đó là giấc mơ cô đã theo đuổi từ những năm đầu đại học.
Nhưng giấc mơ ấy có nguy cơ tan vỡ chỉ vì một thứ rất thực tế: tiền.
Học phí, tiền thuê nhà, bảo hiểm, sinh hoạt phí trong hai năm… tất cả vượt xa khả năng của một cô gái lớn lên trong gia đình nghèo.
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, An nhận được lời đề nghị.
Một bản thỏa thuận được đặt trước mặt cô.
Cô sẽ mang thai một đứa trẻ bằng phương pháp y khoa phù hợp. Toàn bộ chi phí y tế, học phí chương trình thạc sĩ, tiền sinh hoạt trong thời gian học ở nước ngoài và một khoản tiền lớn sẽ được thanh toán đầy đủ.
Đổi lại, sau khi đứa trẻ chào đời, cô phải giao lại quyền chăm sóc cho người cha và rời khỏi cuộc sống của hai cha con.
Không yêu đương.
Không đòi hỏi tình cảm.
Không can thiệp vào tương lai của đứa trẻ.
An đọc bản hợp đồng rất lâu.
Cô biết đây không phải một quyết định đơn giản.
Nhưng khi nhìn thấy hóa đơn viện phí của cha đang đặt trên bàn, rồi nhìn lại email nhập học mà mình đã chờ đợi suốt nhiều năm, cô nhắm mắt ký tên.
Từ ngày đó, An chuyển đến một căn biệt thự ở ngoại ô thành phố, nơi mọi thứ đều được chuẩn bị chu đáo.
Bác sĩ sản khoa riêng.
Chuyên gia dinh dưỡng.
Lịch khám thai cố định.
Người giúp việc.
Tất cả đều hoàn hảo đến mức gần như không có gì để phàn nàn.
Chỉ có một điều khiến An cảm thấy ngột ngạt.
Minh Khải gần như không bao giờ nói chuyện với cô.
Anh quan tâm đến tình trạng của đứa trẻ hơn là cảm xúc của người đang mang nó.
Mỗi lần gặp nhau, câu hỏi của anh luôn giống nhau:
“Bác sĩ nói sức khỏe thế nào?”
“Con có phát triển bình thường không?”
“Lịch khám tiếp theo là khi nào?”
An hiểu.
Trong mắt anh, cô chỉ là người thực hiện một thỏa thuận.
Vì thế cô cũng giữ khoảng cách.
Ban ngày, An học.
Buổi tối, cô đọc sách và chuẩn bị cho cuộc sống ở Australia.
Nhưng mỗi đêm trước khi ngủ, cô lại đặt tay lên bụng và thủ thỉ với đứa trẻ.
Cô kể về những ngày tháng mình còn đi học.
Kể về những con đường đầy cây xanh ở Melbourne.
Kể rằng sau này, nếu có cơ hội, cô sẽ cố gắng trở thành một người mẹ… dù đứa trẻ trong bụng không thuộc về cuộc đời cô.
“Con phải khỏe mạnh nhé.”
“Sau này con sẽ có một người cha rất giỏi.”
“Còn mẹ… mẹ sẽ đi thật xa.”
Có những đêm nói đến đó, nước mắt cô tự nhiên chảy xuống.
Cô biết mình không nên lưu luyến.
Nhưng trái tim con người không phải một bản hợp đồng.
Minh Khải bắt đầu nhận ra sự thay đổi của An.
Cô không hề tìm cách lấy lòng anh.
Không đòi quà.
Không xin thêm tiền.
Cũng chẳng dùng việc mang thai để gây áp lực.
Thời gian rảnh, cô đọc sách chuyên ngành, học ngoại ngữ và nghiên cứu tài liệu cho chương trình thạc sĩ.
Một lần, Khải tình cờ đi ngang phòng đọc và thấy An đang ngủ quên bên cạnh một chồng sách.
Anh đứng đó vài giây.
Lần đầu tiên, anh không nhìn cô như một phần của thỏa thuận.
Anh nhìn thấy một cô gái đang cố gắng tự cứu lấy tương lai của mình.
Từ hôm ấy, khoảng cách giữa hai người dần thay đổi.
Khải bắt đầu ăn tối cùng An.
Hai người nói chuyện nhiều hơn.
Anh phát hiện cô có cách nhìn rất sâu sắc về cuộc sống.
Còn An nhận ra phía sau vẻ lạnh lùng của Khải là một người đàn ông từng chịu tổn thương và đã quá lâu không tin vào tình cảm.
Cả hai đều cố tự nhắc mình rằng mọi thứ chỉ là tạm thời.
Nhưng trái tim lại âm thầm đi theo hướng khác.
Cho đến một đêm đầu đông.
Ngoài trời mưa lớn.
An bất ngờ tỉnh giấc vì những cơn đau dữ dội.
Cô run rẩy gọi người giúp việc.
Bác sĩ lập tức được triệu tập.
Đứa bé đã muốn chào đời sớm hơn dự kiến.
Giữa lúc mọi người đang tất bật chuẩn bị đưa cô đến bệnh viện, điện thoại An bất ngờ rung lên.
Một email mới.
Cô mở ra.
Là thông báo từ trường đại học ở Melbourne.
“Chúc mừng bạn. Hồ sơ học bổng toàn phần của bạn đã được phê duyệt.”
An bật khóc.
Sau bao nhiêu năm, cuối cùng cánh cửa mà cô tưởng đã đóng lại cũng mở ra.
Nhưng cùng lúc đó, cô lại nhận ra mình sắp phải rời xa đứa trẻ.
Chiếc xe lao nhanh trong màn mưa.
Minh Khải ngồi bên cạnh, liên tục gọi tên cô.
“An, cố lên!”
Đó là lần đầu tiên cô nghe thấy sự hoảng loạn trong giọng nói của anh.
Trong phòng sinh, An đau đến mức gần như không còn sức.
Khải đứng ngoài cửa, hai bàn tay siết chặt.
Anh từng ký rất nhiều hợp đồng trị giá hàng trăm tỷ đồng mà chưa bao giờ run tay.
Nhưng đêm đó, chỉ một tiếng khóc từ phía phòng sinh cũng đủ khiến anh mất bình tĩnh.
Rồi tiếng khóc của đứa trẻ vang lên.
Một bé gái khỏe mạnh.
Khi y tá đặt em bé lên ngực An, cô òa khóc.
Cô ôm con thật chặt.
Không còn nhớ đến hợp đồng.
Không còn nhớ đến tiền.
Không còn nhớ rằng mình phải rời đi.
Trong vài phút ngắn ngủi ấy, cô chỉ là một người mẹ.
Sau khi được đưa về phòng hồi sức, An nhìn chiếc vé máy bay đã đặt sẵn.
Chuyến bay chiều hôm đó.
Cô phải đi.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng mở ra.
Minh Khải bước vào.
An tưởng anh sẽ bế đứa bé đi.
Nhưng anh không làm vậy.
Khải đặt em bé nằm cạnh cô rồi kéo ghế ngồi xuống.
Một lúc lâu, anh không nói gì.
Cuối cùng, anh cất giọng:
“Em định thật sự rời đi sao?”
An cúi đầu.
“Đó là điều khoản trong hợp đồng.”
“Anh biết.”
“Vậy thì…”
“Anh muốn hủy nó.”
An sững người.
Cô ngẩng lên nhìn anh.
Khải lấy bản hợp đồng đã được anh mang theo, đặt lên bàn.
Anh xé nó thành từng mảnh ngay trước mặt cô.
“Anh không cần em rời đi nữa.”
An nghẹn lời.
“Nhưng đứa bé…”
“Là con anh.”
Anh dừng lại.
“Nhưng cũng là đứa trẻ đã gọi em là mẹ từ trước khi nó chào đời.”
An bật khóc.
Khải nói tiếp:
“Anh từng nghĩ chỉ cần có một đứa con là đủ. Anh đã sai.”
“Anh không muốn mua một đứa trẻ nữa.”
“Anh muốn con mình lớn lên trong một gia đình có tình yêu.”
An lắc đầu, nước mắt rơi không ngừng.
“Anh nói vậy chỉ vì em vừa sinh con.”
“Không.”
Khải nhìn thẳng vào mắt cô.
“Nếu chỉ vì đứa trẻ, anh đã giữ lại hợp đồng.”
“Nhưng anh đã yêu em từ trước khi nhận ra điều đó.”
Căn phòng im lặng rất lâu.
An không trả lời ngay.
Cô biết những lời ấy có thể là thật.
Nhưng cô cũng hiểu mình không thể dễ dàng quên được lý do hai người gặp nhau.
Ngày hôm sau, An vẫn chưa lên máy bay.
Cô gọi điện cho cha.
Khi nghe con gái nói rằng mình sẽ tiếp tục sang Australia học, ông chỉ cười.
“Con cứ đi. Nhưng nhớ rằng người ta giúp con một lần không có nghĩa con phải đánh đổi cả cuộc đời.”
An nhìn cô bé đang ngủ bên cạnh.
Lần đầu tiên cô hiểu rằng mình không cần phải lựa chọn giữa ước mơ và tình yêu.
Cô có thể có cả hai, nếu người bên cạnh thật sự tôn trọng mình.
Một tháng sau, An lên đường sang Melbourne.
Nhưng lần này, cô đi bằng học bổng của chính mình, không phải vì một khoản tiền trong hợp đồng.
Khải không ngăn cản.
Anh còn là người đưa cô ra sân bay.
Trước khi cô bước qua cửa an ninh, anh chỉ nói:
“Anh sẽ chờ.”
An mỉm cười.
“Đừng chờ như một ông chủ.”
Khải bật cười.
“Vậy anh sẽ chờ như một người đàn ông đang theo đuổi người mình yêu.”
Hai năm sau, An trở về Việt Nam với tấm bằng thạc sĩ.
Cô bước xuống sân bay và nhìn thấy Khải đang đứng bên ngoài.
Bên cạnh anh là một bé gái chạy lon ton.
Đứa trẻ vừa nhìn thấy mẹ đã dang tay lao tới.
“Mẹ!”
An quỳ xuống ôm lấy con.
Khải đứng phía sau, mỉm cười.
Lần này, giữa họ không còn hợp đồng.
Không có tiền bạc.
Không có điều khoản ràng buộc.
Chỉ còn một gia đình mà cả hai đã tự nguyện lựa chọn.
An từng nghĩ mình mang thai để đổi lấy một tấm vé sang Australia.
Nhưng cuối cùng, thứ cô nhận được không chỉ là cơ hội thay đổi tương lai.
Cô nhận ra một điều quan trọng hơn:
Có những cuộc gặp bắt đầu bằng một giao dịch, nhưng nếu đủ chân thành, nó vẫn có thể kết thúc bằng tình yêu.
Và điều quý giá nhất không phải là người ta có bao nhiêu tiền để mua một tương lai, mà là họ có đủ dũng khí để biến một mối quan hệ bắt đầu bằng lợi ích thành một gia đình được xây dựng bằng sự tự nguyện, tôn trọng và yêu thương.