Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Người yêu cũ của chồng du học về nước, tôi bỗng trở thành người thừa trong gia đình. Biết chẳng thể giữ được anh tôi liền lập kế hoạch để l;y h:ô:n được hết tài sản, còn anh và người yêu cũ cũng không tới được với nhau
Tôi gặp Hưng vào một chiều tháng Sáu, khi Hà Nội còn ngập nắng, và lòng tôi vẫn đầy tin tưởng. Anh đến như một cơn gió mát lành, mang theo sự điềm tĩnh của tuổi ba mươi và lời hứa về một mái nhà ấm áp. Chúng tôi cưới nhau sau một năm hẹn hò. Gia đình anh quý tôi, bạn bè anh chào đón tôi, và anh – lúc đó – yêu tôi không một chút hoài nghi.
Cuộc hôn nhân của chúng tôi là giấc mơ của nhiều người: nhà ba tầng ở quận trung tâm, xe hơi riêng, công việc văn phòng nhàn hạ, mỗi tối cùng nhau ăn cơm, cuối tuần cùng nhau xem phim. Nhưng mọi giấc mơ đều có hồi kết. Của tôi kết thúc khi cô ấy trở về.
Vy – người yêu cũ của Hưng.
Tôi nghe tên cô ấy lần đầu từ lời kể mơ hồ của mẹ chồng trong bữa cơm tối:
“Vy mới về nước, nghe bảo đang làm ở một công ty nước ngoài, giỏi lắm.”
Tôi mỉm cười: “Ai Vy hả mẹ?”
“Cái Vy ngày xưa yêu thằng Hưng nhà mình ấy con, hai đứa học chung đại học.”
Tay tôi s-i:ết nhẹ chiếc đũa.
Vy xuất hiện ngay sau đó, như thể chưa từng có mười năm xa cách. Một buổi tối, Hưng đưa cô ấy về nhà chơi. Cô ấy đẹp, thanh lịch và có đôi mắt biết cười. Cô ấy bắt tay tôi rất nhẹ: “Chào chị, em là Vy. Nghe Hưng kể nhiều về chị lắm.”
Tôi đáp lại bằng một cái gật đầu nhã nhặn, nhưng trong lòng, mọi giác quan đang gió-ng lên hồi chuông báo động.
Hưng thay đổi từ đó.
Anh về muộn hơn, hay mơ màng, ít nói. Tôi thấy anh lưu ảnh Vy trong điện thoại, đôi khi còn nhắn tin với vẻ luống cuống như một cậu trai mới lớn. Những món quà tôi tặng anh bị lãng quên trong ngăn kéo. Ánh mắt anh nhìn tôi dần trở nên… có lỗi, và xa lạ.
Tôi không hỏi. Không đ:-á-nh g-he::n. Không làm ầm. Tôi chỉ lặng lẽ quan sát. Đàn bà – khi im lặng – là khi họ đang chuẩn bị cho một c:u;-ộc c;hi:ế:n: mà họ chắc chắn sẽ thắng. Và tôi đã…………

Và tôi đã dành trọn ba tháng sau đó để vẽ nên một kịch bản hoàn hảo. Không nước mắt, không ghen tuông vô nghĩa. Đàn bà dại mới đi đánh ghen với người yêu cũ của chồng; đàn bà thông minh sẽ khiến họ tự sụp đổ trong chính sự tham lam và mù quáng của mình.
Tôi bắt đầu bằng việc tìm hiểu kỹ về Vy. Qua một số mối quan hệ trong giới tài chính, tôi biết được lý do thực sự Vy trở về Việt Nam. Cô ta không hề hào hoa hay thành đạt như cái vỏ bọc tự do, sang chảnh mà cô ta cố tình tô vẽ. Công ty startup của Vy ở nước ngoài vừa phá sản do đầu tư mạo hiểm thất bại, gánh khoản nợ gần 5 tỷ đồng. Lần trở về này, mục tiêu của Vy không chỉ là tìm lại “tình yêu cũ”, mà là tìm một “cú húc tài chính” để gạt nợ. Và Hưng – vị Giám đốc điều hành một công ty phân phối thiết bị y tế có doanh thu ổn định – chính là mồi ngon hoàn hảo nhất.
Hưng hoàn toàn u mê. Anh ta tưởng mình là chàng bạch mã hoàng tử xuất hiện đúng lúc để che chở cho người phụ nữ “vẫn cô đơn, mẫn cảm và đáng thương” suốt mười năm qua. Những buổi ăn tối muộn, những chuyến công tác “đột xuất” cuối tuần của Hưng tăng tần suất.
Tôi không hề cản trở. Trái lại, tôi dịu dàng chăm sóc anh ta hơn, chuẩn bị cho anh ta từng chiếc áo sơ mi phẳng phiêu, nấu những món anh ta thích. Mỗi lần Hưng nhìn tôi với ánh mắt áy náy, gượng gạo, tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: “Anh làm việc vất vả rồi, ăn cơm thôi.”
Sự dịu dàng của tôi trở thành gánh nặng tâm lý đè đè lên lương tâm Hưng. Anh ta càng cảm thấy có lỗi với tôi, lại càng cuống quýt muốn dứt điểm để “đến với tình yêu đời mình” nhưng lại sợ mang tiếng là kẻ bạc tình.
Đó chính là thời điểm tôi kích hoạt giai đoạn một của kế hoạch: Rút cạn tài sản.
Tôi chủ động tìm Hưng vào một buổi tối, khi anh ta đang thẫn thờ ngồi ở phòng làm việc, màn hình điện thoại vẫn sáng đèn tin nhắn của Vy. Tôi đặt lên bàn một ly trà hoa cúc nóng, thở dài nhẹ nhõm:
– Hưng này, em tính thế này. Vợ chồng mình cưới nhau cũng lâu rồi mà chưa có tài sản tích lũy lớn ngoài căn nhà này. Hôm trước mẹ đẻ em bảo ở khu Nam Sài Gòn đang có dự án biệt thự nghỉ dưỡng sinh thái rất tiềm năng, suất nội bộ được chiết khấu cao. Em định rút toàn bộ sổ tiết kiệm 3 tỷ của hai vợ chồng, cộng với khoản vay thế chấp căn nhà này để mua đứng tên hai đứa. Sau này lướt sóng hoặc cho thuê đều hời.
Hưng giật mình, ánh mắt hiện lên sự bối rối: – Cầm cố cả căn nhà này sao em? Chuyện lớn thế…
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng tha thiết nhưng đầy ngầm ý: – Em thấy dạo này anh có vẻ mệt mỏi, công việc cũng bấp bênh. Em chỉ muốn lo cho tương lai hai đứa. Nhỡ sau này có biến cố gì, mình vẫn có một tài sản lớn đứng tên chung để làm điểm tựa. Hay là… anh có kế hoạch khác cho số tiền này?
Từ “biến cố” và “kế hoạch khác” chạm đúng vào sự tật giật của Hưng. Anh ta sợ tôi đã đánh hơi thấy chuyện của Vy, sợ nếu từ chối sẽ làm lộ cơ sự. Hơn nữa, việc mua tài sản đứng tên hai vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân hoàn toàn hợp pháp, anh ta nghĩ dù sao mình cũng không mất đi đâu được.
– Được rồi, tùy em quyết định. Anh tin em. – Hưng gật đầu, ký vào tờ giấy ủy quyền giao dịch tài sản.
Ngay sau khi lấy được sự đồng ý của Hưng, tôi không dùng tiền mua biệt thự nghỉ dưỡng như đã nói. Bằng kiến thức pháp lý và sự hỗ trợ của luật sư riêng, tôi thực hiện một giao dịch đầu tư thông qua công ty tài chính của gia đình tôi. Tôi dùng căn nhà thế chấp ngân hàng lấy 6 tỷ, cộng với 3 tỷ tiết kiệm, đứng ra góp vốn vào một dự án bất động sản thương mại của bố đẻ tôi. Trong hợp đồng góp vốn, tôi gài một điều khoản chặt chẽ: Toàn bộ cổ phần và cổ tức phát sinh do tôi quản lý độc lập, nếu xảy ra ly hôn, đây là tài sản được hình thành từ nguồn vốn vay riêng do phía gia đình tôi bảo lãnh trả nợ.
Song song với đó, tôi âm thầm chuyển toàn bộ phần lớn tiền mặt hàng tháng từ tài khoản chung sang các thẻ tiết kiệm đứng tên mẹ đẻ tôi dưới dạng “tiền biếu phụng dưỡng cha mẹ”. Hưng vì mải mê đuổi theo Vy nên chẳng hề ngó ngàng đến sao kê ngân hàng.
Khi tài sản đã được tẩu tán và đóng đóng an toàn đến 80%, tôi bắt đầu bước hai: Đẩy Vy và Hưng vào cái bẫy lòng tham.
Tôi biết Vy đang cực kỳ sốt ruột vì các khoản nợ ở nước ngoài sắp đến hạn thanh tra. Cô ta cần tiền gấp. Tôi cố tình “vô tình” để lộ cho Hưng biết mình đang giữ một khoản trái phiếu doanh nghiệp trị giá 4 tỷ đồng (thực chất đây là khoản trái phiếu ảo do tôi nhờ bạn thân làm trong ngân hàng dựng hồ sơ).
Đúng như dự đoán, Hưng đem chuyện này nói với Vy trong một lần hai người hẹn hò. Và Vy – một kẻ đang chết đuối vơ được cọc – lập tức nảy ra ý định xúi Hưng ép tôi ly hôn để chia tài sản, hoặc rủ Hưng đầu tư vào một “dự án ảo” do chính cô ta dựng lên nhằm rút số tiền đó.
Một buổi chiều, tôi hẹn Vy ra một quán cà phê riêng tư ở trung tâm quận 1.
Vy xuất hiện với vẻ ngoài kiêu hãnh của người chiến thắng. Cô ta chủ động gọi một ly Latte, mỉm cười thương hại nhìn tôi: – Chị hẹn em ra đây chắc là để bảo em rời xa Hưng? Em nói thật nhé chị, mười năm qua Hưng chưa từng quên em. Anh ấy ở bên chị chỉ vì trách nhiệm. Chị giữ một người không còn yêu mình, liệu có hạnh phúc không?
Tôi không tức giận, thong thả nhấp một ngụm trà đào, rồi đẩy nhẹ một xấp tài liệu qua mặt cô ta.
Đó là toàn bộ hồ sơ phá sản của công ty Vy ở nước ngoài, danh sách các khoản nợ xấu và cả lịch sử giao dịch tiền tệ ngầm của cô ta.
Gương mặt trang điểm cầu kỳ của Vy lập tức biến sắc, đôi môi run run: – Chị… chị điều tra em?
Tôi mỉm cười lạnh lẽo: – Cô Vy này, cô nghĩ tôi là loại đàn bà ngu ngốc chỉ biết khóc lóc khi bị giật chồng sao? Cô tiếp cận Hưng không phải vì tình yêu mười năm vớ vẩn nào cả, mà vì cô cần 5 tỷ để trả nợ, đúng không?
Vy siết chặt nắm tay, cố giữ vẻ bình tĩnh: – Chị biết thì sao? Hưng yêu em! Anh ấy sẵn sàng đưa tiền cho em! Chị không cản được đâu!
– Tôi không cản. – Tôi thản nhiên đáp – Trái lại, tôi sẽ giúp cô lấy được tiền từ Hưng.
Vy ngơ ngác nhìn tôi: – Chị nói cái gì?
Tôi ghé sát mặt lại, từng lời nhả ra rõ ràng: – Hưng hiện tại không có sẵn tiền mặt đâu. Toàn bộ tiền tiết kiệm và giấy tờ nhà do tôi nắm giữ. Nếu cô điên cuồng ép anh ta ly hôn ngay bây giờ, theo luật chia tài sản và các khoản nợ thế chấp tôi đã gài sẵn, Hưng sẽ ra đi với hai bàn tay trắng, thậm chí gánh một khoản nợ ngân hàng. Lúc đó, cô ôm một gã đàn ông tay trắng và đống nợ của chính mình để làm gì?
Vy cắn môi, ánh mắt hiện lên sự dao động rõ rệt. Đúng là cô ta cần tiền chứ không cần một gã chồng nghèo.
– Vậy chị muốn gì? – Cô ta hỏi, giọng đề phòng.
– Tôi muốn một cuộc ly hôn êm đẹp mà ở đó tôi lấy toàn bộ tài sản, còn cô nhận được một khoản tiền đủ để trả nợ. – Tôi rút ra một tờ giấy thỏa thuận mật – Cô hãy thuyết phục Hưng ký vào đơn đơn phương ly hôn và tự nguyện từ bỏ quyền tài sản với căn nhà và các khoản đầu tư, đổi lại, tôi sẽ ‘vô tình’ chuyển cho Hưng một khoản ủy nhiệm chi 3 tỷ đồng coi như tiền đền bù gạt nợ để anh ta đưa cho cô. Sau khi anh ta ký xong, tôi sẽ giao tiền.
Vy nhìn tôi bằng ánh mắt vừa khiêu khích vừa tính toán. Sự tham lam và bước đường cùng đã làm mờ mắt cô ta. Cô ta nghĩ mình vừa có tiền trả nợ, vừa có được Hưng. Cô ta gật đầu: – Được! Chị nhớ giữ lời!
Nhưng Vy không thể ngờ rằng, chiếc bẫy thực sự không nằm ở tờ thỏa thuận đó, mà nằm ở bản chất con người.
Nửa tháng sau, Vy bắt đầu dùng sự “nịnh hót” và thao túng tâm lý để thúc ép Hưng. Cô ta giả vờ khóc lóc, nói rằng nếu Hưng không dứt khoát với tôi, cô ta sẽ đi sang nước ngoài và không bao giờ trở lại. Đồng thời, cô ta rủ rê Hưng ký vào một giấy vay nợ cá nhân với danh nghĩa “đầu tư chung” để lấy 3 tỷ đồng mà tôi hứa chuyển qua Hưng.
Hưng bị dồn vào thế chân tường. Một bên là cô người yêu cũ hứa hẹn về một tương lai màu hồng, một bên là người vợ dịu dàng nhưng lạnh lùng. Cuối cùng, sự ích kỷ và dục vọng đã thắng thế.
Vào một tối thứ Sáu, Hưng về nhà với tờ Đơn xin ly hôn đã ký sẵn tên anh ta.
Anh ta đặt tờ đơn lên bàn, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi: – Trang… chúng mình dừng lại đi. Anh xin lỗi. Anh nhận ra anh vẫn còn yêu Vy. Căn nhà này và các khoản tiết kiệm… anh chấp nhận để lại hết cho em, coi như sự đền bù cuối cùng anh dành cho em. Anh chỉ lấy khoản tiền đền bù đầu tư 3 tỷ mà em đã đồng ý chuyển vào tài khoản riêng của anh thôi.
Tôi nhìn tờ đơn ly hôn. Mọi thứ diễn ra đúng từng chi tiết trong kịch bản của tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông từng chung chăn gối suốt 4 năm. Không một giọt nước mắt, tôi cầm bút, ký một nét dứt khoát bên cạnh chữ ký của anh ta.
– Được. Cảm ơn anh vì đã dứt khoát. Nửa giờ nữa tiền 3 tỷ sẽ vào tài khoản của anh. Chúc anh hạnh phúc.
Hưng ngơ ngác trước phản ứng quá đỗi bình thản của tôi. Anh ta có chút hẫng hụt, nhưng niềm vui sướng vì sắp được tự do và có tiền đưa cho người yêu đã lấn át tất cả. Anh ta vội vã gom quần áo, xách vali rời khỏi căn nhà mà anh ta từng thề thốt sẽ cùng tôi đi đến cuối đời.
Ngay đêm hôm đó, tôi gửi một tệp hồ sơ chuyển tiền trị giá 3 tỷ đồng vào tài khoản của Hưng – đúng như thỏa thuận với Vy.
Nhưng, đó là chiêu bài cuối cùng của tôi.
Khoản tiền 3 tỷ đó thực chất không phải là tiền cá nhân của tôi, mà là khoản tiền vay tài chính ngắn hạn được giải ngân từ một công ty tín dụng đen do bạn thân tôi quản lý, mà Hưng là người đứng tên vay cá nhân dưới sự bảo lãnh bằng chính giấy nợ mà Vy đã bắt anh ta ký trước đó!
Sáng hôm sau, Hưng hân hoan cầm 3 tỷ đồng chuyển thẳng vào tài khoản của Vy để cô ta giải quyết khoản nợ phá sản. Vy nhận được tiền, lập tức đặt vé máy bay chuyến sớm nhất bay sang Châu Âu ngay trong đêm, không một lời từ biệt, không một dòng tin nhắn cho Hưng.
Chiều ngày thứ Hai, khi tôi cùng luật sư có mặt tại Tòa án nhân dân Quận để hoàn tất thủ tục ly hôn thuận tình, Hưng xuất hiện với gương mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ ngầu, tóc tai bù xù như một kẻ mất trí.
Anh ta lao đến tóm lấy tay tôi, giọng gào lên trong phẫn nộ và tuyệt vọng: – Trang! Vy… Vy đi rồi! Cô ấy cầm 3 tỷ của anh bay mất rồi! Điện thoại khóa, tài khoản xóa hết rồi! Tại sao tiền 3 tỷ hôm nọ lại là khoản vay tín dụng đứng tên anh?! Bên cho vay đang đòi anh cả gốc lẫn lãi kìa!
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi gánh tay run rẩy của anh ta, thong thả chỉnh lại nếp áo suit sang trọng: – Anh Hưng, anh quên rồi sao? Tiền tiết kiệm và tài sản nhà đất của hai vợ chồng đã được thế chấp và chuyển nhượng hợp pháp vào dự án của gia đình tôi từ tháng trước. Khoản 3 tỷ anh nhận được là do anh tự ký hợp đồng vay cá nhân với công ty tài chính để ‘đầu tư’ cùng cô Vy mà. Tôi chỉ là người giới thiệu bên cho vay giúp anh thôi. Giấy trắng mực đen, chữ ký của anh rõ ràng, tôi đâu có ép?
Hưng lảo đảo lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào bức tường lạnh ngắt của hành lang tòa án. Anh ta nhận ra toàn bộ sự thật phũ phàng: – Em… em biết hết rồi? Em gài bẫy anh và Vy?
Tôi bước lại gần, nhìn anh ta bằng ánh mắt thương hại tột cùng: – Tôi không gài bẫy ai cả. Sự tham lam của Vy và sự bội bạc, u mê của anh mới chính là cái bẫy lớn nhất. Anh muốn theo đuổi tình yêu cũ? Tôi tác thành cho anh. Cô ta muốn tiền? Tôi cho cô ta tiền. Chỉ có điều, cái giá cho sự phản bội chưa bao giờ là miễn phí!
Lúc này, Mẹ chồng tôi (giờ đã là mẹ chồng cũ) hớt hải chạy vào tòa án. Bà nắm lấy tay tôi, khóc lóc thảm thiết: – Trang ơi! Con cứu thằng Hưng với! Nhà bị ngân hàng kê biên rồi, tiền không còn một đồng, giờ lại gánh nợ nần chồng chất! Con thương nó, tha thứ cho nó một lần này thôi con! Thằng Hưng nó ngu muội bị con cướp nó lừa rồi!
Tôi mỉm cười lịch sự, cúi đầu chào bà: – Bác ạ, khi Hưng dắt cô Vy về nhà ăn cơm, bác khen cô ấy giỏi giang, sang trọng. Khi Hưng bỏ bê con để đi với cô ấy, bác giả vờ như không biết. Bây giờ hậu quả thế này, là do gia đình bác tự chọn. Con đã trả lại tự do hoàn toàn cho con trai bác rồi.
Nói rồi, tôi quay sang luật sư: “Chúng ta vào làm thủ tục thôi.”
Thẩm phán ký quyết định công nhận thuận tình ly hôn.
Theo đúng hồ sơ phân chia tài sản tự nguyện đã được công chứng: Căn nhà 3 tầng thuộc về tôi (do tôi gánh toàn bộ khoản nợ thế chấp cũ), các tài sản đầu tư đứng tên tôi hoàn toàn độc lập. Hưng ra đi với hai bàn tay trắng, mang trên mình khoản nợ tín dụng 3 tỷ đồng cộng với sự truy cút từ ngân hàng.
Khi bước ra khỏi cổng tòa án, ánh nắng chiều tháng Mười gắt gỏng chiếu xuống mặt đường. Hưng quỳ gục xuống ngay bậc thang đá, hai tay ôm đầu khóc nấc lên như một đứa trẻ. Anh ta đã mất tất cả: người vợ tảo tần, căn nhà ấm áp, danh dự, sự nghiệp và cả người yêu cũ mà anh ta từng tôn thờ.
Còn Vy? Sang đến Châu Âu, cô ta dùng 3 tỷ đồng đó trả nợ, nhưng khoản nợ thực tế của cô ta lớn hơn thế nhiều. Chưa kể, hồ sơ giao dịch tài chính bất hợp pháp và bằng chứng lừa đảo do luật sư của tôi gửi sang cơ quan quản lý di trú đã khiến cô ta bị phong tỏa tài khoản và đối mặt với án phạt trục xuất về nước. Tình yêu mười năm mà họ tưởng tượng chỉ là một trò đùa chua chát được định giá bằng tiền.
Tôi bước lên chiếc xe hơi riêng của mình, nhấn ga hòa vào dòng người tấp nập của Hà Nội.
Màn đêm dần buông xuống trên các con phố. Lòng tôi nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tôi không thấy đau đớn, cũng chẳng thấy hối hận. Đàn bà khi đã đi qua giông bão sẽ hiểu rằng: Hạnh phúc không phải là cố nắm giữ một kẻ đã đổi thay, mà là biết tự tay đóng lại một cánh cửa tăm tối để mở ra cho mình một bầu trời hoàn toàn mới – tự chủ, kiêu hãnh và tự do.