Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Ngay sau khi bác sĩ thông báo tôi bị mất thị lực tạm thời, chồng tôi công khai đưa nhân tình về sống chung trong biệt thự và bắt tôi ký giấy chuyển toàn bộ cổ phần. Họ đâu biết tôi đã nhìn thấy tất cả từ nhiều ngày trước và chỉ đang chờ họ tự bước vào cái bẫy… TRUYỆN NGẮN

Cái tên hiện lên trên màn hình điện thoại như một ngọn giáo đâm thấu vào tim tôi: Tô Khải — người anh họ ruột, đồng thời là Giám đốc Pháp chế của tập đoàn.
Tô Khải là người do chính tay tôi cất nhắc từ một luật sư trẻ vô danh lên vị trí quyền lực nhất mảng pháp lý. Khi bố mẹ tôi qua đời trong tai nạn giao thông tám năm trước, chính anh ta đã nắm tay tôi thề thốt trước linh cống: “Anh sẽ dùng cả đời này để bảo vệ Thanh Nghi và cơ nghiệp của chú bác.”
Vậy mà giờ đây, chính người anh ruột thịt ấy lại dâng toàn bộ tài sản của gia tộc họ Tô cho Lục Cảnh Thâm để đổi lấy 15% cổ phần chia chác trong công ty vỏ bọc tại Thượng Hải. Sự phản bội của kẻ thù không đau đớn bằng sự cắn xé từ chính người thân.
Tôi nhắm mắt lại, nuốt ngược giọt nước mắt chua chát vào trong. Nhẹ nhàng đeo lại dải băng trắng lên mắt, tôi cất chiếc điện thoại bảo mật vào chiếc túi nhỏ may giấu bên trong gấu áo ngủ.
Bẫy đã giăng xong. Những kẻ tham lam đã chuẩn bị bước lên sân khấu. Vậy thì tôi, người đạo diễn của kịch bản này, chỉ cần diễn tròn vai “con mồi ngây thơ” cho đến phút cuối cùng.
Sáng hôm sau, đại hội cổ đông bất thường của Tập đoàn Tin học Tô Thị diễn ra tại khách sạn năm sao Regent Tô Châu.
Lục Cảnh Thâm đích thân nắm tay dắt tôi ra khỏi chiếc xe Rolls-Royce. Anh ta mặc bộ suit đen lịch lãm, gương mặt đượm buồn, chăm sóc tôi từng chút một trước hàng chục ống kính truyền thông. Hạ Uyển Nhu đi ngay phía sau trong trang phục thư ký thanh lịch, ánh mắt ánh lên vẻ đắc thắng không giấu giếm.
Trong hội trường lớn, hàng trăm cổ đông và giới báo chí đã ngồi kín chỗ. Tô Khải ngồi ở vị trí trung tâm bàn chủ tọa, nét mặt điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Lục Cảnh Thâm dắt tôi ngồi vào ghế danh dự bên cạnh chủ tọa, rồi bước lên bục phát biểu. Anh ta chỉnh lại micro, giọng nói run rẩy giả vờ đau xót:
– Kính thưa quý vị cổ đông và các cơ quan truyền thông! Hôm nay, với tư cách là Tổng Giám đốc và là chồng của Chủ tịch Tô Thanh Nghi, tôi xin đau đớn thông báo một tin buồn. Sau sự cố tai nạn vừa qua, Chủ tịch Tô không chỉ mất đi thị lực vĩnh viễn… mà tinh thần của cô ấy cũng rơi vào trạng thái hoảng loạn, hoang tưởng nặng, không còn đủ năng lực hành vi dân sự để điều hành tập đoàn.
Một làn sóng xầm xì, kinh ngạc nổi lên khắp hội trường.
Tô Khải lập tức đứng dậy, tiếp lời một cách trơn tru: – Với tư cách là Giám đốc Pháp chế và đại diện gia tộc họ Tô, tôi xác nhận điều này. Đây là văn bản đánh giá năng lực hành vi của bác sĩ chuyên khoa, cùng toàn bộ giấy tờ thế chấp và ủy quyền quản lý cổ phần do chính tay Tô Thanh Nghi ký duyệt trước khi phát bệnh. Để đảm bảo tập đoàn không bị gián đoạn, chúng tôi xin bỏ phiếu chuyển giao toàn bộ 45% cổ phần của cô ấy sang cho Lục Cảnh Thâm quản lý tuyệt đối!
Hạ Uyển Nhu ở bên dưới mỉm cười rạng rỡ, nhẹ nhàng xoa lên vùng bụng vẫn còn bằng phẳng của mình.
Cả hội trường chuẩn bị giơ tay biểu quyết. Lục Cảnh Thâm nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại của một kẻ thắng cuộc, anh ta cúi xuống thì thầm vào tai tôi: – Thanh Nghi, kết thúc rồi. Từ nay em chỉ cần làm một người vợ mù ngoan ngoãn trong biệt thự, anh sẽ nuôi em cả đời.
Tôi ngồi im lặng trên ghế bành. Qua lớp băng mỏng đã được tôi cố tình thay bằng vải xuyên thấu từ đêm qua, tôi nhìn thấy rõ mòng mọc từng khuôn mặt giả tạo, từng nụ cười gian trá của chúng.
– Ai nói… tôi không còn đủ năng lực hành vi?
Giọng nói của tôi không lớn, nhưng qua chiếc micro cài áo, nó vang vọng khắp hội trường lạnh ngắt.
Tiếng xầm xì dừng lại. Lục Cảnh Thâm biến sắc, vội đè vai tôi xuống: – Thanh Nghi, em lại phát bệnh rồi! Ngoan, nghe lời anh, để bác sĩ đưa em về nghỉ…
Tôi giơ tay, gạt phắt bàn tay của anh ta ra khỏi vai mình. Một cú gạt mạnh mẽ, chuẩn xác khiến Lục Cảnh Thâm lảo đảo lùi lại hai bước.
Trước sự ngỡ ngàng của hàng trăm con người, tôi đưa tay lên, chậm rãi tháo bỏ lớp băng trắng quấn quanh mắt.
Đôi mắt tôi mở to, trong veo, sắc bén và lạnh lẽo như băng tuyết, xoáy thẳng vào mặt Lục Cảnh Thâm và Tô Khải.
– Mắt… mắt cô… – Hạ Uyển Nhu đánh rơi chiếc máy tính bảng trên tay, giọng thét lên thất thanh.
Cả hội trường ồ lên như vỡ trận. Đèn bflash từ máy ảnh của giới báo chí chớp nháy liên tục như bão giông.
– Anh Cảnh Thâm, anh ngạc nhiên lắm sao? – Tôi đứng dậy, vóc dáng mảnh mai nhưng khí chất áp đảo hoàn toàn – Mắt tôi đã hồi phục từ bốn ngày trước. Và bốn ngày qua, tôi đã nhìn thấy từng nụ cười, từng cái ôm của anh và cô thư ký Hạ Uyển Nhu trong căn biệt thự của tôi. Tôi cũng nhìn thấy cả chiếc nhẫn kim cương anh dùng tiền công ty mua tặng cô ta!
– Thanh Nghi! Em… em nói nhảm gì thế?! – Lục Cảnh Thâm tái mặt, mồ hôi hột đổ ra như tắm, anh ta cuống quít thanh minh – Em bị kích động rồi! Bảo vệ đâu, đưa cô ấy ra ngoài!
– Ai dám động vào Chủ tịch Tô?! – Một giọng nói uy nghiêm vang lên từ cửa hội trường.
Thanh tra Cảnh sát Kinh tế tỉnh Giang Nam cùng đội điều tra tiến vào, đi cùng họ là bác sĩ Cao – người tưởng như đã bị Lục Cảnh Thâm bắt cóc sang Tô Châu đêm qua, và vị cố vấn pháp lý độc lập do chính bố tôi cài cắm từ mười năm trước.
Sắc mặt Tô Khải lập tức chuyển từ trắng bệch sang xám ngắt. Anh ta run rẩy định lén lút lùi ra cửa sau, nhưng hai cảnh sát đã nhanh chóng áp sát, khóa chặt hai tay anh ta lại.
Tôi bước lên bục phát biểu, bình thản rút từ trong túi áo ra một chiếc thẻ nhớ và tập hồ sơ gốc:
– Báo cáo quý vị cổ đông! Bác sĩ Cao ở đây chính là người chứng kiến việc Lục Cảnh Thâm và Hạ Uyển Nhu ép buộc, đe dọa ông ta viết bệnh án giả nhằm biến tôi thành người mất trí. Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Tôi bật màn hình lớn của hội trường, đoạn video quay lại cảnh Lục Cảnh Thâm và Tô Khải bàn bạc làm giả chữ ký thế chấp 45% cổ phần của tôi để chiếm đoạt 86 triệu Nhân dân tệ được trình chiếu rõ nét đến từng chi tiết, âm thanh sống động từng câu chữ.
– Tô Khải! – Tôi quay sang nhìn người anh họ bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng – Tám năm trước anh thề trước linh cữu bố tôi sẽ bảo vệ tôi. Hôm nay, chính tay anh ký bản hợp đồng giả mạo này để đẩy em gái mình vào con đường chết. Anh có còn là con người không?
Tô Khải ngã khuỵu xuống sàn nhà, gào khóc thảm thiết: – Thanh Nghi! Anh sai rồi! Là Lục Cảnh Thâm xúi giục anh! Anh ta hứa cho anh cổ phần công ty mới! Cho anh một cơ hội, Thanh Nghi ơi!
– Anh hãy để dành lời giải thích đó nói với Viện kiểm sát. – Tôi lạnh lùng đáp.
Lục Cảnh Thâm nhìn màn hình lớn, rồi nhìn sang đại diện cảnh sát, anh ta hoàn toàn sụp đổ. Anh ta lao đến trước mặt tôi, quỳ móp dưới chân tôi, nắm lấy tà váy tôi van xin trong nước mắt: – Thanh Nghi! Vợ ơi! Anh bị cô ta quyến rũ! Là Hạ Uyển Nhu gài bẫy anh! Đứa bé trong bụng cô ta không phải của anh! Anh chỉ yêu mình em thôi! Cho anh một cơ hội sửa sai, anh xin em!
Hạ Uyển Nhu nghe vậy thì như phát điên, cô ta lao vào đấm đá Lục Cảnh Thâm túi bụi: – Lục Cảnh Thâm! Đồ hẹp hòi, đê tiện! Anh nói đứa bé không phải của anh sao?! Chính anh xúi tôi giả vờ chăm sóc cô ta để đánh tráo thuốc mỡ làm cô ta mù vĩnh viễn! Anh là kẻ ác độc nhất!
Cả hội trường hỗn loạn chưa từng có. Tiếng chửi rủa, tiếng máy ảnh bấm liên hồi, tiếng tranh cãi bóc phốt lẫn nhau của hai kẻ đê tiện tạo nên một khung cảnh nhếch nhác đến tột cùng.
Tôi đứng trên cao, nhìn xuống hai kẻ từng là chồng, là bạn thân của mình đang cắn xé lẫn nhau như hai con thú đường cùng. Trong lòng tôi không hề có một chút thương hại, chỉ có sự giải thoát thanh thản.
– Vị sĩ quan cảnh sát, – Tôi quay sang vị thanh tra – Tôi xin cung cấp toàn bộ bằng chứng về hành vi cố ý gây thương tích, làm giả giấy tờ tài liệu của cơ quan tổ chức, lừa đảo chiếm đoạt tài sản và tham ô công quỹ của Lục Cảnh Thâm, Hạ Uyển Nhu và Tô Khải.
Vị thanh tra gật đầu, vẫy tay ra hiệu. Chiếc còng số 8 lạnh ngắt lập tức bập vào cổ tay Lục Cảnh Thâm và Hạ Uyển Nhu.
Khi bị cảnh sát giải đi qua trước mặt tôi, Lục Cảnh Thâm ngoái đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu gào lên trong tuyệt vọng: – Thanh Nghi! Tại sao em lại ác như vậy?! Mười năm qua anh đối xử với em không tốt sao?!
Tôi nhìn anh ta, nở một nụ cười rực rỡ và kiêu hãnh nhất: – Lục Cảnh Thâm, ác nhất không phải là kẻ giăng bẫy, mà là kẻ lấy sự chân thành của người khác ra làm trò đùa. Anh dùng mười năm tuổi trẻ của tôi để gầy dựng sự nghiệp, rồi lại muốn dùng nửa đời còn lại của tôi để nuôi nhân tình. Cái kết hôm nay, là do chính tay anh lựa chọn.
Sau đại hội cổ đông sóng gió đó, Tập đoàn Tin học Tô Thị nhanh chóng tái cơ cấu. Tôi chính thức bãi nhiệm toàn bộ chức vụ của Lục Cảnh Thâm và Tô Khải, thu hồi toàn bộ số cổ phần bị chiếm đoạt bất hợp pháp và đưa công ty trở lại quỹ đạo phát triển mạnh mẽ.
Sáu tháng sau.
Phiên tòa xét xử vụ án gian lận tài chính và cố ý gây thương tích diễn ra tại Tòa án Nhân dân thành phố Tô Châu.
Lục Cảnh Thâm bị tuyên phạt 18 năm tù giam vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản số lượng cực lớn và tham ô công quỹ. Tô Khải nhận mức án 12 năm tù với vai trò đồng phạm tích cực. Hạ Uyển Nhu do đang mang thai nên được hoãn thi hành án, nhưng phải chịu mức án 8 năm tù sau khi sinh con, đồng thời toàn bộ tài sản cô ta nhận được từ Lục Cảnh Thâm đều bị tịch thu hoàn toàn. Đứa trẻ sinh ra trong lao tù sẽ không có lấy một đồng thừa kế, phải chuyển vào trung tâm bảo trợ xã hội.
Ngày nhận quyết định ly hôn đơn phương chính thức từ tòa án, tôi đến thăm Lục Cảnh Thâm trong trại giam.
Sau nửa năm ngồi tù, người đàn ông từng phong nhã, hào hoa ngày nào giờ đây tóc đã điểm bạc, thân hình gầy guộc, mặc bộ quần áo tù nhân sọc xám.
Gặp tôi qua lớp kính ngăn cách, anh ta run rẩy cầm ống nghe lên, nước mắt chảy dài: – Thanh Nghi… em đến thăm anh sao? Em vẫn còn chút tình nghĩa với anh đúng không?
Tôi nhìn anh ta qua tấm kính, thong thả cầm ống nghe lên, cất giọng bình thản: – Tôi đến không phải vì tình nghĩa. Tôi đến để cho anh xem cái này.
Tôi giơ lên trước tấm kính tấm bản đồ quy hoạch khu đất biệt thự Vân Đình.
– Căn biệt thự Vân Đình – nơi anh và Hạ Uyển Nhu từng ân ái, nơi anh nghĩ sẽ biến tôi thành kẻ mù lừa đảo – đã được tôi san bằng vào tuần trước. Nơi đó, tôi sẽ xây dựng một trung tâm y tế từ thiện chuyên chữa trị mắt miễn phí cho những trẻ em nghèo.
Lục Cảnh Thâm bàng hoàng nhìn tôi, môi run run không nói nên lời.
– Lục Cảnh Thâm, – Tôi tiếp tục, từng lời đĩnh đạc – Anh từng nghĩ đôi mắt tôi bị mù sẽ làm anh dễ dàng trục lợi. Nhưng anh không biết rằng, chính khi đôi mắt tôi không nhìn thấy ánh sáng, tôi mới nhìn rõ nhất bản chất đen tối của con người anh. Cảm ơn anh đã cho tôi một bài học đắt giá về sự tin tưởng.
Nói rồi, tôi đặt ống nghe xuống, đứng dậy bước đi không một lần ngoái đầu nhìn lại. Mặc cho sau lưng, Lục Cảnh Thâm đập mạnh vào tấm kính gào khóc vô vọng.
Ánh nắng rực rỡ của mùa xuân Tô Châu chiếu xuống bậc thang tòa án. Tôi ngẩng đầu hít một hơi thật sâu bầu không khí tự do, trong lành.
Đôi mắt tôi giờ đây đã nhìn thấu mọi giông bão của cuộc đời. Tôi biết rằng, từ nay về sau, không một ai, không một dối lừa nào có thể làm mờ đi ánh sáng trong tâm hồn và tương lai kiêu hãnh của chính tôi.