
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bố bán đất ở quê được hàng chục tỷ, lên thành phố giả nghèo để thử lòng lòng con, rồi lặng người trước hành động của con út…
Ông Bảy năm nay bước sang tuổi gần bảy mươi, sống tại một vùng ven sông thuộc tỉnh Đồng Nai. Cả cuộc đời ông tảo tần ngược xuôi với bãi dải cây trái, đầm tôm và vài công đất hoang năm xưa gom góp mua lại. Chẳng ai ngờ, làn sóng đô thị hóa tràn qua khiến khu đất của ông rơi vào quy hoạch dự án, trị giá lên tới vài chục tỷ đồng.
Vợ mất sớm, ông Bảy một tay nuôi ba đứa con ăn học nên người: Hoàng (con trai lớn), Ngọc (con gái kế) và Mai (con gái út). Cả ba đều tốt nghiệp đại học, định cư tại thành phố lớn. Đã lập gia đình và chia cho mỗi đứa một phần tài sản nhỏ làm vốn, ông Bảy vẫn giữ kín phần tài sản lớn còn lại, chỉ bảo là còn miếng vườn nhỏ tự chăm sóc bản thân.
Thế nhưng, thời gian trôi qua, con cái càng lúc càng thưa vắng những chuyến ghé thăm. Một đêm nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn, ông trằn trọc tự hỏi: Liệu các con thương ông vì tình cha con, hay chỉ coi ông là một người già nghèo khổ lẩm cẩm ở quê? Quyết định tìm câu trả lời, ông khoác lên mình bộ quần áo lao động sờn bạc, xách chiếc túi vải sọc chứa ít quà quê rồi bắt xe đò lên phố mà không báo trước.
Điểm đến đầu tiên là căn biệt thự sang trọng của Hoàng – người con trai cả hiện làm chủ một doanh nghiệp thành đạt. Nhìn thấy cha trong bộ dạng lếch thếch đứng ngoài cổng, Hoàng ngập ngừng mở cửa, nét mặt không giấu nổi sự gượng gạo:
– “Sao bố đi lên đây đột ngột vậy? Lại không hẹn trước?” – “Tôi nhớ các con nên lên chơi ít hôm…” – Ông Bảy ôn tồn. – “Nhà con dạo này đang sửa, khách khứa ra vào liên tục, sợ bố ở lại không tiện nghi thoải mái. Để con book khách sạn cho bố ở tạm nhé?”
Sự đùn đẩy khéo léo ấy khiến ngực ông Bảy nhói đau. Rời nhà con trai cả, ông tự đón xe qua khu chung cư cao cấp của Ngọc – cô con gái thứ hai đang làm quản lý tại một tập đoàn nước ngoài. Ngọc tiếp cha bằng một thái độ vội vã, liên tục nhìn đồng hồ rồi nhét vào tay ông vài triệu đồng:
– “Bố cầm lấy chi tiêu. Dạo này con chạy dự án bận bù đầu, không có thời gian đưa bố đi đâu được. Bố cầm tiền rồi bắt xe về quê nghỉ ngơi cho khỏe nhé!”
Tấm chân tình bị xua đuổi bằng tiền bạc và những lời từ chối khéo. Ông Bảy lặng lẽ bước ra đường, cảm giác chua chát dâng tràn. Chiều muộn, ông lang thang đến khu vực gần nơi làm việc của Mai – cô con gái út, người vốn chịu nhiều thiệt thòi nhất và đang bươn chải tích góp để mở một cửa hàng nhỏ. Đứng co ro bên góc đường, quần áo bám bụi đường, chiếc dép nhựa đã mòn vẹt quai, ông Bảy nhìn thấy Mai bước ra từ tòa nhà văn phòng…
Mai bất chợt đi ngang qua. Ánh mắt cô thoáng một giây ngỡ ngàng, sững sờ nhìn người đàn ông khắc khổ đứng bên lề đường rồi vội vã quay đi. Ông Bảy thở dài, lòng đau như cắt, cay đắng nghĩ rằng đứa con út cũng đã xấu hổ vì người bố quê mùa này. Nhắm mắt lại, ông suýt nghẹn ngào bật khóc…
Nhưng chỉ vài phút sau, tiếng bước chân dồn dập quay trở lại. Mai hớt hơ hớt hải chạy đến, tay cầm theo một chai nước ấm và một chiếc bánh mì còn nóng hổi. Cô vội ôm lấy vai ông Bảy, giọng nghẹn ngào:
– “Bố! Đúng là bố rồi! Sao bố lên đây mà không gọi con ra đón? Sao bố lại ngồi ở đây thế này?”
Thì ra giây phút ngoảnh đi ban đầu không phải vì lảng tránh, mà vì Mai quá bất ngờ và vội chạy ngay vào cửa hàng tiện lợi gần đó để mua đồ ăn, nước uống cho cha. Cô dắt tay ông Bảy về căn phòng trọ nhỏ hẹp nhưng sạch sẽ của mình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, Mai vẫn ân cần nấu bữa cơm nóng, cẩn thận rửa chân và cắt móng tay cho cha như ngày còn bé.
Khi thấy cha thở dài thở ngắn tỏ vẻ lo lắng cho tương lai của mình, Mai mỉm cười nắm tay ông:
– “Con tuy chưa giàu có như anh chị, nhưng con tự hào vì có bố. Bố cứ ở đây với con, con làm được bao nhiêu ăn bấy nhiêu, miễn sao bố sống vui vẻ là được.”
Tối hôm đó, ông Bảy hẹn cả ba đứa con đến một nhà hàng. Hoàng và Ngọc đến với vẻ mặt miễn cưỡng, tưởng rằng cha lại lên nhờ vả tiền bạc. Thế nhưng, trước sự ngỡ ngàng của tất cả, ông Bảy chậm rãi rút từ trong túi vải ra một tập hồ sơ pháp lý cùng tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.
Ông ôn tồn lên tiếng:
– “Các con ạ, bố lên đây không phải vì thiếu tiền, mà vì muốn biết tình cảm gia đình mình còn lại bao nhiêu. Mảnh đất ở quê vừa được bồi thường và sang nhượng với giá hơn bốn mươi tỷ đồng.”
Hoàng và Ngọc biến sắc, sững người vì kinh ngạc. Ông Bảy nhìn hai người con lớn rồi thở dài:
– “Hoàng và Ngọc đã có cuộc sống sung túc nhưng lại thiếu đi tình cảm dành cho người cha này. Phần lớn tài sản này, bố quyết định thành lập một quỹ từ thiện mang tên mẹ các con, và một phần lớn sẽ giao cho em Mai quản lý để làm vốn kinh doanh, cũng như phụng dưỡng bố lúc tuổi già.”
Hoàng và Ngọc cúi đầu gục mặt, tột cùng hối hận và xấu hổ, nhưng tất cả đã quá muộn. Đồng tiền có thể mua được nhà cao cửa rộng, nhưng chỉ có tấm lòng hiếu thảo chân thành mới giữ được hơi ấm gia đình.