
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày chồng thông báo rằng nhân tình của anh ta đã có thai.
Hôm đó, tôi đang làm bánh trong bếp thì anh bước vào, bình thản nói:
“Anh sắp có con rồi.”
Tôi chưa kịp vui thì anh nói tiếp:
“Cô ấy có thai rồi. Ba tháng.”
Tôi chết lặng.
Anh nói sẽ giữ đứa bé và công khai chuyện đó với cả gia đình trong bữa cơm tối. Mẹ chồng và mọi người không ai bênh vực tôi, thậm chí còn xem việc tôi chưa có con là lý do hợp lý để anh phản bội.
Rồi anh mời cả gia đình đi du lịch Đà Nẵng để “ăn mừng”.
Tôi không phản ứng, không cãi vã.
Ngược lại, tôi còn chăm sóc cả nhà rất chu đáo trong suốt chuyến đi.
Nhưng họ không biết rằng, trong lúc đó tôi đã âm thầm chuẩn bị mọi thứ.
Ngày trở về, cả gia đình chết lặng khi thấy căn nhà hoàn toàn trống trơn. Tất cả đồ đạc đã biến mất.
Tôi bình thản nói:
“Em bán rồi. Cả căn nhà này nữa.”
Mọi người sốc vì nghĩ căn nhà đứng tên chồng tôi. Nhưng thực tế, trước đây anh đã sang tên cho tôi để vay vốn kinh doanh.
Tôi đã bán nhà, chuyển toàn bộ tiền vào tài khoản riêng và nộp đơn ly hôn.
Khi cả nhà hoảng loạn hỏi sẽ ở đâu, tôi chỉ lạnh lùng đáp:
“Các người có thể đến ở với cô ấy — người đang mang thai cháu đích tôn ấy.”
Sau đó, tôi kéo vali rời đi, không ngoảnh lại.
Cuối cùng, tôi nhận ra rằng đôi khi phải phá bỏ mọi thứ để giữ lấy chính mình, và đó là quyết định đúng đắn nhất cuộc đời.