
Tôi sống ở một làng nhỏ, nơi mà chỉ cần một chuyện lạ xảy ra, chưa đầy một buổi chiều là cả làng đều biết.
Nhưng câu chuyện về cụ Tư – người đàn ông 75 tuổi cưới vợ 21 – thì không chỉ là “chuyện lạ”.
Nó là thứ khiến cả làng chia thành hai phe.
Người thì cười cợt.
Người thì phẫn nộ.
Người thì tò mò.
Còn tôi… là người tận mắt chứng kiến cái đêm mà mọi thứ vỡ tung.
Cụ Tư vốn là người có tiếng trong làng.
Không giàu có gì ghê gớm, nhưng có đất, có nhà, có lương hưu. Vợ cụ mất đã gần chục năm, con cái đều đi làm xa, mỗi năm về được vài lần.
Từ ngày bà mất, cụ sống lủi thủi một mình.
Ban đầu, ai cũng thương.
Hàng xóm thỉnh thoảng mang cho cụ bát canh, đĩa cá. Người trong họ cũng khuyên cụ lên ở với con cháu cho đỡ buồn, nhưng cụ không chịu.
“Tao quen cái nhà này rồi. Đi đâu cũng không bằng.”
Cụ nói vậy, rồi ở lì.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi cách đây khoảng một năm.
Người ta bắt đầu thấy cụ Tư ra ngoài nhiều hơn.
Không còn là ông lão lưng còng đi chậm chạp như trước.
Cụ cắt tóc gọn gàng, mặc áo sơ mi mới, thậm chí có hôm còn xịt nước hoa.
Ban đầu, mọi người chỉ nghĩ cụ “làm đẹp cho vui”.
Nhưng rồi một ngày…
Cụ dắt về một cô gái.
Cô gái đó… là Hà.
21 tuổi.
Trẻ, đẹp, trắng trẻo.
Không phải kiểu đẹp sắc sảo, nhưng có nét dịu dàng khiến người ta nhìn một lần là nhớ.
Cả làng như nổ tung.
“Con bé đó là ai?”
“Cháu họ à?”
“Hay người quen?”
Nhưng chỉ vài ngày sau, câu trả lời khiến ai cũng sững sờ.
“Đó là vợ sắp cưới của cụ Tư.”
Tôi còn nhớ hôm nghe tin, tôi đang ngồi rửa rau ngoài sân.
Cái rổ rau trên tay tôi suýt rơi xuống đất.
“Cái gì cơ?”
Người hàng xóm ngồi bên cạnh thì thầm:
“Thật đấy. Cụ sắp cưới nó.”
Từ hôm đó, cả làng không còn ngày nào yên.
Người già thì lắc đầu.
“Đúng là già mà không nên nết.”
Người trẻ thì cười khẩy.
“Tiền thôi. Chứ yêu đương gì.”
Còn mấy bà trung niên thì xì xào:
“Con bé đó chắc cũng chẳng vừa đâu.”
Nhưng điều khiến mọi người khó chịu nhất…
Là Hà không giống như họ tưởng.
Cô ấy không tỏ ra tham lam.
Không ăn mặc hở hang.
Không cười cợt hay khoe khoang.
Ngược lại, cô ấy rất lễ phép.
Gặp ai cũng chào.
Đi chợ thì trả giá nhẹ nhàng.
Nhiều lần còn giúp cụ Tư xách đồ.
Chính điều đó… lại khiến câu chuyện càng trở nên khó hiểu.
Có người bắt đầu bênh.
“Biết đâu nó thương cụ thật?”
Lập tức có người phản bác:
“Thương cái gì? 21 tuổi mà thương ông 75 à?”
“Thời này cái gì chả có thể xảy ra.”
Đám cưới vẫn diễn ra.
Không rình rang.
Không linh đình.
Chỉ vài mâm cơm, họ hàng thân thích.
Nhưng người ngoài làng đứng kín cả cổng, chỉ để nhìn.
Nhìn một ông già tóc bạc đứng cạnh cô dâu trẻ măng.
Nhìn cái khoảng cách… không chỉ là tuổi tác.
Tôi cũng đứng đó.
Không biết nên nghĩ gì.
Chỉ thấy… kỳ lạ.
Sau đám cưới, Hà về sống cùng cụ Tư.
Những ngày đầu, mọi thứ có vẻ bình thường.
Cô ấy dậy sớm, nấu cơm, quét nhà.
Chăm sóc cụ Tư rất chu đáo.
Thậm chí có người còn nói:
“Nó còn chăm hơn cả con ruột.”
Nhưng rồi…
Những tiếng thì thầm lại bắt đầu.
“Nghe nói ban đêm có tiếng cãi nhau.”
“Thấy con bé hay khóc.”
“Cụ Tư dạo này hay cáu gắt.”
Tôi không tin lắm.
Cho đến cái đêm đó.
Đêm tân hôn.
Trời oi bức.
Cả làng gần như không ai ngủ sớm.
Khoảng gần nửa đêm…
Một tiếng hét vang lên.
Rất to.
Rất rõ.
Phát ra từ nhà cụ Tư.
“Cứu tôi!”
Tiếng hét đó khiến cả làng giật mình.
Nhà tôi cách đó không xa, tôi bật dậy ngay lập tức.
Ngoài đường, người ta đã bắt đầu tụ tập.
“Tiếng gì vậy?”
“Nhà cụ Tư!”
“Có chuyện rồi!”
Không ai bảo ai, cả đám người kéo đến.
Cửa nhà cụ đóng kín.
Bên trong… vẫn có tiếng la hét.
Không rõ là của ai.
Chỉ nghe thấy tiếng đồ đạc đổ vỡ.
Tiếng chân chạy.
Tiếng thở dốc.
Một người đàn ông đập cửa.
“Cụ Tư! Mở cửa!”
Không có phản hồi.
Tiếng hét lại vang lên.
Lần này… rõ hơn.
Là giọng của Hà.
“Đừng! Đừng làm thế!”
Cả đám người nhìn nhau.
Không ai nói ra, nhưng ai cũng nghĩ cùng một điều.
“Phá cửa!”
Một cú đạp mạnh.
Cánh cửa bật tung.
Cả làng ùa vào.
Và cảnh tượng trước mắt…
Khiến tất cả chết lặng.
Hà đứng giữa phòng.
Tóc rối.
Mặt tái nhợt.
Áo cưới xộc xệch.
Nhưng điều khiến mọi người sững sờ không phải là cô.
Mà là cụ Tư.
Cụ đang đứng ở góc nhà.
Tay cầm một con dao.
Ánh mắt… không còn là của một người bình thường.
“Đừng lại gần!”
Giọng cụ khàn đặc.
Run rẩy.
Nhưng đầy hoảng loạn.
Mọi người đứng khựng lại.
Không ai dám tiến thêm.
Hà run rẩy nói:
“Ông ấy… ông ấy không bình thường…”
Một người đàn ông trong làng hỏi lớn:
“Cụ Tư, cụ làm gì vậy?”
Cụ không trả lời.
Chỉ nhìn quanh.
Như thể… không nhận ra ai.
Rồi cụ nói một câu…
Mà đến giờ tôi vẫn còn ám ảnh.
“Nó không phải người…”
Cả căn phòng im bặt.
“Cụ nói gì cơ?”
Cụ chỉ vào Hà.
Tay run bần bật.
“Nó… không phải người…”
Hà bật khóc.
“Ông bị sao vậy? Là con đây mà!”
Nhưng cụ lắc đầu.
Lùi lại.
Như thể đang nhìn thấy thứ gì đó rất đáng sợ.
“Không… mày không phải…”
Cả làng đứng đó.
Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Có người thì thầm:
“Cụ bị lẫn rồi…”
Người khác nói:
“Hay con bé làm gì cụ?”
Cuộc tranh cãi bắt đầu ngay trong đêm.
Có người bênh Hà.
“Con bé này từ ngày về có làm gì sai đâu!”
Có người lại nghi ngờ.
“Đang yên đang lành sao cụ lại nói vậy?”
Còn tôi…
Tôi đứng đó.
Nhìn Hà.
Nhìn cụ Tư.
Và tôi chợt nhận ra một điều.
Trong ánh mắt của Hà…
Không chỉ có sợ hãi.
Mà còn có…
Một thứ gì đó rất lạ.
Giống như…
Cô ấy biết chuyện này sẽ xảy ra.
Đêm đó kết thúc trong hỗn loạn.
Cụ Tư được đưa đi bệnh viện.
Người ta nói cụ bị rối loạn thần kinh, có dấu hiệu lẫn.
Hà ở lại.
Một mình.
Nhưng từ hôm đó…
Không ai còn nhìn cô ấy như trước nữa.
Có người nói cụ Tư điên.
Có người nói Hà có vấn đề.
Có người lại bảo…
“Trong chuyện này… chưa chắc ai mới là người đáng sợ.”
Còn tôi…
Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt của Hà đêm đó.
Và đôi khi, tôi tự hỏi…
Nếu hôm đó chúng tôi không phá cửa…
Thì điều gì…
Sẽ xảy ra tiếp theo?