
Nếu hỏi tôi chuyện gì trong đời khiến tôi day dứt nhất, thì đó không phải là lúc thiếu tiền, cũng không phải khi gia đình lục đục… mà là cái ngày chúng tôi suýt nữa đem chính đứa cháu trong nhà mình đi… như thể nó không thuộc về ai.
Và điều đáng sợ nhất là: lúc đó, chúng tôi đều nghĩ mình đúng.
—
Chị dâu tôi – chị Lan – mất cách đây hơn một năm.
Chị mất vì bệnh, nhanh đến mức cả nhà không kịp chuẩn bị tinh thần. Mới mấy tháng trước còn khỏe mạnh, vậy mà chỉ sau một đợt sốt kéo dài, phát hiện ra thì đã là giai đoạn cuối.
Anh trai tôi – anh Hùng – suy sụp hoàn toàn.
Họ cưới nhau được ba năm, có một đứa con trai – thằng bé tên Bin, lúc đó mới hơn một tuổi.
Chị Lan hiền lành, ít nói, sống kín kẽ. Từ ngày về làm dâu, chị gần như không gây ra bất kỳ mâu thuẫn nào. Mẹ tôi rất quý chị. Tôi cũng vậy.
Cho đến tận lúc chị mất… trong mắt chúng tôi, chị vẫn là một người vợ, người mẹ đúng mực.
Không ai nghi ngờ gì.
Không một ai.
—
Sau đám tang, nhà tôi như mất đi một phần không khí.
Anh tôi thì suốt ngày uống rượu, bỏ bê công việc. Mẹ tôi vừa lo cháu, vừa lo con trai, ngày nào cũng thở dài.
Còn tôi… tôi qua lại chăm cháu nhiều hơn.
Thằng bé ngoan, ít quấy, cứ thấy tôi là bám. Những lúc ôm nó, tôi thường nghĩ: ít nhất, chị Lan vẫn để lại cho gia đình này một điều gì đó.
Một sợi dây.
Một thứ để níu lại.
—
Nhưng mọi thứ… bắt đầu thay đổi sau đúng một năm.
Hôm đó là ngày giỗ đầu của chị.
Họ hàng đến đông đủ. Ai cũng nhắc về chị, về những ngày chị còn sống.
Mọi thứ diễn ra bình thường… cho đến khi một người họ xa – bác Tư – bất ngờ nói một câu:
“Thằng bé này… không giống bố nó nhỉ?”
Câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt… nhưng lại như một viên đá ném vào mặt nước đang yên.
Cả nhà im lặng.
Tôi nhìn sang anh trai.
Anh cười gượng:
“Trẻ con… lớn lên sẽ khác.”
Nhưng từ lúc đó, tôi thấy ánh mắt mẹ tôi… thay đổi.
—
Những ngày sau đó, mẹ tôi bắt đầu để ý.
Bà nhìn thằng bé nhiều hơn.
So sánh.
Suy nghĩ.
Và rồi… bà nói với tôi:
“Mày có thấy… nó không giống nhà mình không?”
Tôi không muốn nghĩ theo hướng đó.
Nhưng… phải thừa nhận… có gì đó không giống.
Từ làn da, nét mặt… đến đôi mắt.
Không giống anh tôi.
Cũng không giống chị Lan.
—
Một ý nghĩ bắt đầu hình thành.
Nguy hiểm.
Nhưng không thể gạt đi.
—
Cuối cùng… mẹ tôi quyết định.
Bà lén lấy tóc của thằng bé… và của anh tôi… đi xét nghiệm ADN.
Tôi không đồng ý.
Nhưng cũng không ngăn được.
—
Ngày nhận kết quả…
Tôi không bao giờ quên.
Mẹ tôi cầm tờ giấy, tay run run.
Rồi… buông xuống.
Không nói một lời.
Tôi hiểu.
Không cần đọc.
—
Thằng bé… không phải con của anh tôi.
—
Tin đó như sét đánh ngang tai.
Anh tôi không tin.
Anh đập bàn, chửi bới, đòi đi xét nghiệm lại.
Nhưng kết quả… vẫn vậy.
Không có sai sót.
—
Từ đó… mọi thứ trong nhà thay đổi hoàn toàn.
Thằng bé… từ “cháu nội”… trở thành “đứa trẻ không rõ nguồn gốc”.
Mẹ tôi không còn bế nó nữa.
Anh tôi… tránh mặt.
Không ai nói ra… nhưng ai cũng nghĩ cùng một điều:
Chị Lan… đã phản bội.
—
Tôi đau.
Không phải chỉ vì sự thật đó.
Mà vì cách mọi người đối xử với thằng bé.
Nó vẫn là nó.
Không có lỗi.
Nhưng chỉ vì một tờ giấy… mà mọi thứ đổi khác.
—
Một buổi tối, tôi nghe mẹ nói với anh trai:
“Không thể nuôi nó được.”
Anh tôi im lặng.
“Đó không phải máu mủ nhà mình.” – mẹ nói tiếp – “Nuôi lớn rồi… sau này biết chuyện… càng rắc rối.”
“Vậy mẹ muốn sao?” – anh hỏi.
“Đưa nó vào trại mồ côi… hoặc gửi vào chùa.”
Tôi nghe mà lạnh người.
“Đó là con người, không phải đồ vật!” – tôi bước ra.
Mẹ tôi nhìn tôi:
“Vậy mày nuôi đi.”
Tôi cứng họng.
Không phải tôi không muốn.
Nhưng… tôi cũng có gia đình riêng.
Chồng tôi… chưa chắc đồng ý.
—
Những ngày sau đó, câu chuyện đó trở thành đề tài tranh cãi trong nhà.
Mẹ tôi kiên quyết.
Anh tôi… lưỡng lự.
Còn tôi… đứng giữa.
—
Tôi nhìn thằng bé.
Nó vẫn cười, vẫn gọi “cô ơi”, vẫn chạy đến ôm tôi mỗi khi thấy.
Nó không biết gì.
Không biết mình đang đứng trước nguy cơ bị… từ bỏ.
—
Tôi bắt đầu tìm hiểu.
Về quá khứ của chị Lan.
Có điều gì… mà chúng tôi không biết?
—
Và rồi…
Tôi tìm thấy.
—
Trong một lần dọn lại đồ của chị, tôi phát hiện một cuốn sổ.
Không phải nhật ký.
Chỉ là vài trang ghi chép rời rạc.
Nhưng đủ để tôi… hiểu.
—
“Em xin lỗi… nếu một ngày anh biết sự thật…”
“Đứa bé này… không phải của anh…”
“Nhưng em không còn cách nào khác…”
“Em không muốn mất anh…”
“Em đã sai…”
—
Tôi đọc mà tay run.
Vậy là… chị biết.
Chị giấu.
Chị chọn… giữ đứa bé lại.
—
Nhưng… còn một dòng cuối cùng:
“Nếu có chuyện gì… mong anh hãy nuôi con… vì đó là điều duy nhất em có thể làm để chuộc lỗi…”
—
Tôi không biết nên giận hay nên thương.
Chị sai.
Rõ ràng là sai.
Nhưng… chị cũng đã cố gắng.
—
Tôi mang cuốn sổ đó cho anh trai.
Anh đọc.
Rồi… im lặng rất lâu.
—
Cả nhà họp lại.
Quyết định… phải đưa ra.
—
Đúng lúc đó…
Chúng tôi nhận được một cuộc gọi.
—
Một người phụ nữ.
Giọng lạ.
“Tôi là… mẹ ruột của đứa bé.”
—
Cả nhà sững sờ.
—
Hóa ra…
Đứa bé đó… không phải con của chị Lan.
Cũng không phải con của anh tôi.
Mà là… con của một người khác.
Một người đã nhờ chị… mang thai hộ.
Nhưng rồi… người đó gặp biến cố… không thể nhận con.
Chị Lan… đã giữ lại.
Không nói với ai.
—
Sự thật… khiến mọi thứ đảo lộn.
Chị không phản bội.
Nhưng cũng không hoàn toàn vô tội.
—
Câu hỏi cuối cùng… vẫn còn:
Giữ… hay không giữ đứa bé?
—
Cho đến bây giờ…
Chúng tôi vẫn chưa có câu trả lời chung.
Chỉ biết rằng…
Có những đứa trẻ… sinh ra không có lỗi.
Nhưng lại phải gánh hậu quả… từ những quyết định của người lớn.
—
Còn bạn…
Nếu là gia đình tôi…
Bạn sẽ chọn thế nào?