
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mở tiệc to mừng con trai được tự do, từ nay không còn phải sống cùng người con dâu mà gia đình không ưng ý. Đến lúc thanh toán, mấy chiếc thẻ đều đồng loạt báo lỗi…
Tôi tên là Hoàng Mai Chi, 39 tuổi. Chưa đầy một giờ sau khi bước ra khỏi tòa với tờ quyết định chấm dứt hôn nhân, tôi nhìn vào nhóm trao đổi chung của gia đình chồng cũ và thấy họ đang rộn ràng nâng ly. Bà Khánh – mẹ chồng cũ của tôi – diện chiếc váy gấm đỏ rực, tay trong tay khoác chặt lấy Bích Thủy, người phụ nữ từng bước chân vào cuộc sống gia đình tôi. Yến Nhi, cô em chồng, hớn hở nhắn: “Anh Tuấn chính thức lấy lại sự tự do! Tối nay nhà mình bắt đầu một chương mới thật rực rỡ.”
Tôi lướt qua từng tin nhắn, không đáp lời, chỉ bấm số gọi tổng đài tài chính: “Tôi muốn đóng ngay lập tức toàn bộ quyền truy cập của năm chiếc thẻ liên kết.” Nhân viên trực tổng đài xác nhận lại lần nữa, tôi nhìn tấm hình mẹ chồng cũ đang cười tươi bên người mới của con trai bà rồi kiên định trả lời: “Đúng vậy, khóa hết toàn bộ.” Tối hôm đó, tôi biết họ sẽ có một buổi họp mặt hoành tráng, nhưng họ chưa hề hay biết rằng chuỗi ngày ê ề và căn nhà họ đinh ninh sở hữu sắp sửa bị đưa ra trước pháp lý.
Tôi kết hôn với Nguyễn Anh Tuấn năm 27 tuổi. Ngày ấy, anh nắm tay tôi thề thốt sẽ không để tôi chịu phần thiệt thòi. Những năm đầu, anh giữ đúng lời hứa. Khi anh muốn gầy dựng sự nghiệp riêng, tôi dùng toàn bộ tiền tích góp và khoản hỗ trợ từ gia đình cha mẹ đẻ để rót vào 4,8 tỷ đồng. Năm 2017, chúng tôi quyết định mua không gian sống rộng lớn trị giá 21,6 tỷ đồng. Tôi bán tài sản riêng, chuyển thẳng cho anh 19,2 tỷ đồng. Tuấn muốn đứng tên một mình với lý do người trong một nhà ai đứng tên cũng vậy. Bố tôi cẩn thận yêu cầu anh lập văn bản xác nhận khoản tiền vay. Tuấn vui vẻ ký ngay và còn đùa rằng giấy này chắc chẳng bao giờ dùng tới. Bố tôi chỉ nhẹ nhàng bảo không dùng đến là điều tốt nhất.
Suốt 12 năm chung sống, tôi mở 5 chiếc thẻ liên kết từ tài khoản của mình cho cả nhà sử dụng. Tuấn giữ hai chiếc, bà Khánh một chiếc, Yến Nhi một chiếc, chiếc còn lại dùng cho sinh hoạt chung. Thời gian đầu, mỗi khi mua sắm lớn mọi người đều hỏi qua tôi, nhưng dần về sau họ xem đó là điều hiển nhiên. Bà Khánh thích mua sắm gì tùy ý, Yến Nhi đi hội họp bạn bè cũng thoải mái quẹt thanh toán. Khi hạn mức tăng cao, tôi lên tiếng hỏi thì Tuấn lại gắt gỏng, cho rằng tôi quá tính toán.
Rồi Bích Thủy xuất hiện. Mẹ chồng và em chồng tôi bắt đầu coi cô ta như người thân thiết. Nhiều lần tôi bước về nhà, không khí đang vui vẻ bỗng lặng ngắt. Mẹ chồng chăm sóc cô ta từng chút, em chồng thì luôn miệng khen ngợi Thủy khéo léo hơn tôi. Dù tôi vẫn chu toàn mọi việc lễ nghĩa, quà cáp cho gia đình, nhưng Tuấn lại chọn cách im lặng, mặc nhiên thừa nhận sự xuất hiện của Thủy và ngó lơ những tổn thương của vợ.
Ngày Tuấn đưa quyết định ly hôn, anh nói bằng giọng thản nhiên rằng điều này tốt cho cả hai. Về căn nhà, anh bảo nhà đứng tên anh, tôi có điều kiện kinh tế riêng nên không cần phải tranh chấp làm gì. Tôi mỉm cười cay đắng, ký vào tờ đơn mà không tốn một lời cãi vã.
Sáng hôm ấy, em chồng đăng tải hình ảnh buổi tiệc hoành tráng tại trung tâm tiệc cưới sang trọng với chi phí ước tính hơn 300 triệu đồng. Tôi bình tĩnh liên hệ với luật sư đại diện, yêu cầu thu thập lại toàn bộ hồ sơ xác nhận khoản vay 19,2 tỷ đồng năm xưa.
Tối đến, không khí tiệc tùng của nhà họ Nguyễn diễn ra vô cùng sôi động. Yến Nhi liên tục gọi các món đắt đỏ và đồ uống cao cấp. Đến giờ thanh toán, cô ta đưa thẻ ra nhưng thiết bị báo không thành công. Bà Khánh đưa chiếc thẻ của mình, máy tiếp tục báo lỗi. Tuấn rút chiếc thẻ tiếp khách ra thử, kết quả vẫn không thay đổi. Người quản lý dịch vụ tiến vào, nhẹ nhàng thông báo: “Toàn bộ 5 chiếc thẻ liên kết này đã bị chủ tài khoản chính chấm dứt quyền sử dụng từ đầu giờ chiều. Chủ tài khoản đứng tên bà Hoàng Mai Chi.”
Không khí trong phòng tiệc lập tức đóng băng. Mấy chục khách mời xầm xò nhìn nhau, một người họ hàng lên tiếng hỏi: “Thế ra toàn bộ chi tiêu bấy lâu nay của gia đình đều phụ thuộc vào tài khoản của Chi sao?”…
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng tiệc sang trọng. Mặt bà Khánh chuyển từ đỏ gay sang xám bết vì xấu hổ trước mặt hàng xóm và họ hàng. Tuấn vội vã rút điện thoại gọi cho tôi, nhưng chỉ nhận lại những tiếng còi tít kéo dài vô tận. Không còn cách nào khác, anh ta phải gom góp toàn bộ tiền tiết kiệm còn lại trong các tài khoản cá nhân, thậm chí vay móng từ vài người bạn có mặt tại đó để thanh toán hóa đơn hơn 300 triệu đồng trong sự mỉa mai, xầm xì của những người tham dự. Bữa tiệc mừng “tự do” trở thành một trò cười cay đắng.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Chưa đầy một tuần sau, khi Tuấn và gia đình còn chưa hoàn hồn sau buổi tối muối mặt ấy, đơn khởi kiện từ luật师 của tôi đã được gửi thẳng đến tòa án. Hồ sơ đính kèm chính là giấy xác nhận khoản vay 19,2 tỷ đồng có đầy đủ chữ ký và dấu vân tay của Tuấn từ năm 2017, cùng với toàn bộ chứng từ chuyển khoản ngân hàng mang tên tôi.
Căn nhà 21,6 tỷ đồng mà Tuấn nghĩ mình nghiễm nhiên sở hữu giờ đây đứng trước nguy cơ bị kê biên để thi hành án. Do không có khả năng chi trả số tiền gốc kèm lãi suất phát sinh suốt nhiều năm, tòa án đã quyết định phát mại tài sản để hoàn trả nghĩa vụ tài chính cho tôi.
Bà Khánh và Yến Nhi đến tận nơi tôi làm việc để làm ầm ĩ, trách tôi ác vàng, không còn chút nghĩa tình cũ. Tôi chỉ thản nhiên đáp: “Lúc mọi người tiêu tiền của tôi và nâng ly ăn mừng trên sự tổn thương của tôi, mọi người có nhớ đến hai chữ ‘nghĩa tình’ không?”
Không còn thẻ phụ để quẹt, không còn căn nhà sang trọng để hãnh diện, gia đình họ Đỗ (mới đổi là họ Nguyễn) phải lẳng lặng chuyển về một căn hộ thuê nhỏ hẹp ngoài ngoại thành. Cô nàng Bích Thủy – người từng quấn quýt bên Tuấn khi anh ta mang vỏ bọc bảnh bao, sở hữu nhà đẹp – cũng nhanh chóng thu vén đồ đạc và cắt đứt liên lạc khi nhận ra Tuấn đang gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ và chẳng còn tài sản gì giá trị.
Bước ra khỏi mối quan hệ 12 năm, tôi không chỉ lấy lại được những gì thuộc về mình mà còn trút bỏ được một gánh nặng. Đôi khi, sự đáp trả thâm sâu nhất không phải là cãi vã hay oán trách, mà là thu hồi lại tất cả những tử tế mà mình đã trao lầm chỗ.