
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Anh cả của chồng biệt tăm 8 năm không một tin tức, nay bỗng chở về. Mẹ chồng thương sót con, lúc nào cũng bênh vực anh cả một cách m:ù qu:áng, cuối cùng để rồi cái kết kiến cả nhà t:an n:át…
Chuyến du lịch Sa Pa 4 ngày 3 đêm kết thúc, vợ chồng Hoàng và Mai trở về căn hộ cao cấp tại Hà Nội với tinh thần vô cùng thoải mái. Thế nhưng, vừa chạm tay vào tay nắm cửa, Mai đã cảm nhận được điều bất thường. Cửa không khóa trong.
Bước vào nhà, không gian thơm tho ấm cúng thường ngày đã biến mất, thay vào đó là mùi khói đặc quánh, mùi thức ăn ôi thiu cùng vỏ chai sạn vương vãi khắp sàn gỗ. Trên chiếc ghế sofa da đắt tiền, một người đàn ông lạ mặt đang nằm ngửa cổ ngáy ngủ, chân đi nguyên cả đôi giày bẩn đè lên bàn kính. Đó là Sơn – người anh trai đã bỏ nhà đi biệt tích suốt 8 năm qua.
Bà Thảo, mẹ chồng của Mai, từ trong bếp bước ra với nụ cười hồ hởi: “Anh Sơn mới từ trong Nam ra. Mẹ đưa anh về đây ở tạm ít hôm, tiện thể chăm sóc sức khỏe cho nó.” Hoàng bất ngờ và gượng gạo hỏi sao mẹ không báo trước một tiếng, bà Thảo lập tức sa sầm nét mặt: “Nó là anh ruột con. Ngày xưa tiền mua căn nhà này mẹ cũng đóng góp một phần, giờ mẹ đưa con trai mẹ về ở thì phải xin phép ai?” Mai im lặng, nhưng cô biết những ngày tháng êm đềm của gia đình mình đã chính thức khép lại.
Những ngày tiếp theo là chuỗi thời gian đầy căng thẳng. Sơn sống vô trách nhiệm, biến căn nhà thành chỗ tụ tập. Hắn thản nhiên xét nét từng món ăn Mai nấu, dùng những lời lẽ thiếu lịch sự và thậm chí có những ánh nhìn khiến Mai cảm thấy vô cùng bất an. Mỗi khi Mai lên tiếng, bà Thảo lại ra sức bênh vực con trai lớn, mắng Mai là tính toán, hẹp hòi. Hoàng rơi vào thế yếu đuối, vừa thương mẹ vừa không muốn gia đình bất hòa nên chỉ biết nhẫn nhịn.
Sự việc đẩy lên đỉnh điểm khi Sơn bắt đầu nhắm vào tài chính của hai vợ chồng. Hắn liên tục hỏi vay tiền nhưng bị từ chối. Một buổi sáng, Mai phát hiện tài khoản tiết kiệm chung của hai vợ chồng bị rút mất 60 triệu đồng. Người thực hiện giao dịch chính là bà Thảo – bà đã lén lấy giấy tờ và mạo danh chữ ký của Hoàng. Mai thẳng thắn đối chất, yêu cầu hoàn trả số tiền trong vòng 24 giờ, nếu không cô sẽ nhờ đến sự can thiệp của cơ quan chức năng. Trước sự quyết liệt của cô con dâu, hai mẹ con Sơn đành phải nộp lại số tiền.
Không lấy được tiền, Sơn bắt đầu đưa những đối tượng xăm trổ, bặm trợn về nhà tổ chức ch:ơi b:ài ăn tiền xuyên đêm. Căn hộ biến thành một tụ điểm phức tạp khiến Mai không dám bước ra khỏi phòng ngủ. Qua khe cửa, cô vô tình nghe thấy Sơn bàn với nhóm bạn về kế hoạch lừa lấy sổ đỏ căn nhà để mang đi thế chấp.
Biết chồng mình vẫn bị tình thân làm cho mụ mị, Mai đưa ra yêu cầu cuối cùng: Trong vòng 3 ngày, Hoàng phải yêu cầu mẹ và anh trai chuyển đi nơi khác, nếu không cô sẽ nộp đơn ly hôn và dọn ra ngoài.
Tối thứ Bảy, Sơn trở về nhà trong tình trạng mất kiểm soát sau một trận thua cược lớn. Hắn yêu cầu Hoàng phải đưa ngay 150 triệu để giải quyết công việc. Khi Hoàng từ chối, Sơn bắt đầu đập phá đồ đạc trong nhà, văng bình hoa, lật tung bàn ghế. Bà Thảo lại khóc lóc yêu cầu Hoàng phải giúp anh. Nhưng lần này, Hoàng đứng vững: “Tôi không có trách nhiệm phải gánh hậu quả thay anh.”
Sơn lao vào tóm cổ áo Hoàng định đ:ộng th:ủ. Trong lúc hỗn loạn, bà Thảo lao đến, giáng một cái tát rất mạnh vào mặt Hoàng và gào lên: “Vì một đứa con gái mà mày xử sự với anh ruột như thế à?”
Hoàng ôm lấy một bên mặt rát buốt, nhìn mẹ rồi nở một nụ cười cay đắng. Anh chậm rãi lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho bộ phận bảo vệ chung cư: “Tôi là chủ căn hộ 1502. Hiện đang có người bất hợp pháp xâm nhập và ph:á h:oại tài sản, nhờ các anh lên xử lý gấp.”
Chỉ 5 phút sau, lực lượng an ninh có mặt. Hoàng đưa đầy đủ giấy tờ sở hữu hợp pháp và yêu cầu mời bà Thảo cùng Sơn ra khỏi căn hộ. Mặc cho lời oán trách và tiếng khóc lóc vang vọng cả hành lang, cánh cửa vô tuyến khép lại, cắt đứt hoàn toàn sự chịu đựng bấy lâu…..
Bị dời khỏi khu chung cư ngay trong đêm, hai mẹ con bà Thảo phải dắt díu nhau vào một nhà nghỉ giá rẻ, sau đó thuê một gian phòng trọ chật chội, ẩm thấp chừng 12m2 ở vùng ven. Không còn không gian sang trọng, không còn nguồn tài trợ miễn phí, bản chất thật của Sơn nhanh chóng lộ diện.
Hắn bắt đầu trút toàn bộ sự bực bội, thất bại lên đầu bà Thảo. Hắn quát mắng, hắt hủi bữa cơm thiếu chất mà bà nấu. Đỉnh điểm là vào một đêm say khướt, Sơn trút bỏ toàn bộ vỏ bọc hối lỗi, chỉ tay vào mặt mẹ gào lên: “Bà tưởng tôi thèm về chăm sóc bà chắc? Tôi về là vì nghe nói thằng Hoàng mới mua nhà, định tìm cách sang tên rồi bán lấy tiền trả nợ! Tất cả là tại bà vô dụng, không ép được nó!”
Lời thú nhận như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tin của bà Thảo. Bà ngã quỵ xuống sàn nhà trọ, đau đớn nhận ra đứa con trai mà bà dành trọn sự yêu thương, bênh vực bấy lâu nay chỉ xem bà là công cụ để trục lợi. Cơn khủng hoảng tinh thần khiến bà rơi vào tình trạng suy nhược nghiêm trọng.
Tuy nhiên, sự mù quáng của một người mẹ lại một lần nữa khiến bà xiêu lòng khi Sơn thay đổi thái độ, quỳ xuống khóc lóc xin lỗi và hứa sẽ làm lại cuộc đời nếu có một khoản vốn nhỏ. Lần này, Sơn nảy ra một kế hoạch dàn cảnh bị bắt nợ để ép Hoàng phải chi tiền cứu người.
Hắn tự dàn dựng một vụ bắt giữ, gửi hình ảnh cùng tin nhắn đe dọa đến máy Hoàng, ra điều kiện nếu trong 24 giờ không chuyển 300 triệu thì Sơn sẽ gặp nguy hiểm. Bà Thảo liên tục gọi điện, van xin Hoàng cứu anh bằng mọi giá, thậm chí dọa sẽ kết thúc cuộc đời nếu Hoàng quay lưng.
Hoàng lúc này đã không còn là người con trai dễ bị thao túng. Nhận thấy điểm bất thường trong các bức ảnh và tin nhắn, anh đã chủ động trình báo vụ việc lên cơ quan công an để xác minh.
Vào thời điểm Sơn cùng đồng bọt đang thản nhiên ăn uống, chờ đợi tiền chuyển vào tài khoản tại một quán karaoke, lực lượng chức năng đã ập vào kiểm tra. Toàn bộ hành vi dàn cảnh lừa đảo, tống tiền và tổ chức cá cược trái phép của Sơn cùng nhóm bạn bị phanh phui rõ ràng. Sơn bị tạm giữ để điều tra theo quy định của pháp luật.
Đứng trước cửa phòng điều tra, nhìn đứa con trai cưng bị dẫn đi trong bộ quần áo xộc xệch, bà Thảo mới thật sự sụp đổ. Bà quay sang nhìn Hoàng với đôi mắt đẫm lệ, hy vọng tìm kiếm một sự giúp đỡ cuối cùng. Nhưng Hoàng chỉ nhẹ nhàng để lại một khoản tiền đủ cho bà trang trải chi phí sinh hoạt trong vài tháng tới, rồi bình thản nói: “Con đã làm tròn trách nhiệm của một người con. Từ nay về sau, cuộc sống của ai người đó tự gánh vác.”
Hoàng quay lưng bước đi, trở về căn nhà êm đầm bên Mai. Bà Thảo lủi thủi quay lại căn phòng trọ trống tối, gánh chịu hậu quả từ chính sự thiên vị và nuông chiều sai trái của mình suốt bao nhiêu năm qua.