
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bỏ mặc người cha là cựu giảng viên đại học đang bị t:ai b:iến, người con trai chạy theo dự án ngàn tỷ. Hai tháng sau, việc không thành mà lại còn quay về ngửa tay xin cha 3 tỷ và cái kết….
Tôi là ông Hải, 68 tuổi, cựu giảng viên đại học. Gia sản lớn nhất đời tôi là căn nhà vườn rộng cả ngàn mét vuông do tổ tiên để lại và hai người con: Trung – làm chủ một công ty bất động sản luôn ảo tưởng về các hợp đồng hàng trăm tỷ, và Hà – cô con gái khiêm nhường, lấy anh thợ cơ khí tên Vũ, hai vợ chồng túc trực bên tôi mỗi ngày.
Cách đây hai tháng, tôi đột ngột bị tai biến gục xuống sàn. Cả đêm ấy, vợ chồng Hà thức trắng trong viện, lo từng thìa cháo, lau từng vạt áo. Trong khi đó, Trung không hề xuất hiện. Khi con gái bấm máy gọi, tiếng nhạc vũ trường ầm ĩ vang lên, Trung gắt gỏng qua điện thoại rằng bận tiếp đối tác quan trọng, có gì cứ báo thư ký ứng tiền. Nhìn giọt nước mắt của con gái lăn dài, lòng tôi đau như cắt. Tôi nhận ra đứa con mình từng dồn hết tự hào lại coi trọng tiền bạc hơn mạng sống của người sinh ra nó.
Hai tháng sau, Trung dẫn theo vợ là Mai trở về nhà, khuôn mặt phờ phạc vì ngập trong nợ nần. Hắn quỳ xuống van xin tôi chuyển gấp 3 tỷ đồng để cứu dự án đang trên bờ vực phá sản. Tôi không nói một lời, lặng lẽ thực hiện giao dịch chuyển tiền. Nhưng ngay sau đó, tôi đưa ra một bản cam kết pháp lý: Khoản tiền này là phần thừa kế trả trước, đổi lại Trung phải tự nguyện từ bỏ toàn bộ quyền sở hữu đối với mảnh đất tổ tiên. Dù vợ ra sức ngăn cản, Trung vẫn vội vã ký tên vì nghĩ tờ giấy vô giá trị.
Nửa tháng sau, số tiền 3 tỷ nát tan theo các khoản nợ. Trung tiếp tục sai vợ về ép tôi giao sổ đỏ để thế chấp ngân hàng. Bị tôi từ chối và đuổi đi, ngay đêm đó Trung lao về nhà trong cơn say kh:át m:áu. Hắn gào tháo, đập phá đồ đạc và định h:ành h:ung cả gia đình. Anh con rể tên Vũ lập tức khống chế, tống cổ hắn ra khỏi cửa. Trong cơn c:uồng l:oạn, Trung lái xe lao đi mất dạng.
Khoảng hai giờ sáng, tiếng điện thoại reo vang cắt đứt không gian tĩnh mịch. Giọng Trung lè nhè nhưng đầy sát khí qua loa điện thoại, đưa ra một lời đe dọa khiến toàn bộ máu trong người tôi như đông cứng lại…
“Nếu trước 8 giờ sáng nay bố không giao sổ đỏ cho con, con sẽ cho người đến san phẳng cái nhà này! Con chết thì cả cái nhà này cũng không ai sống yên đâu!” – Giọng Trung gầm lên qua điện thoại rồi tắt phụt. Không gian chìm vào sự im lặng đáng sợ.
Hà run rẩy ôm lấy tay tôi, còn Vũ âm thầm bước ra cổng khóa chặt hai lớp cửa, tay cầm sẵn chiếc xà-băng đứng gác. Tôi ngồi lặng lẽ trên chiếc phản gỗ, tay vuốt ve tờ bản cam kết có chữ ký của Trung. Nước mắt không còn rơi được nữa, thay vào đó là sự lạnh ngắt của một người cha đã nhìn thấu sự bội bạc. Tôi dặn Vũ: “Con cứ bình tĩnh, chuẩn bị sẵn điện thoại quay video và gọi điện báo cho Công an xã. Mọi việc cứ để bố xử lý.”
Đúng 7 giờ 30 phút sáng, một chiếc xe bán tải rống ga lao thẳng đến trước cổng nhà tôi. Trung bước xuống cùng ba kẻ xăm trổ, tay lăm lăm gậy sắt và búa đập tường. Hắn mặt đỏ gay, chỉ gậy vào trong nhà gào lên: “Bà con làng xóm ra mà xem! Con cái làm ăn khó khăn, bố đẻ thà ôm đất xuống mồ chứ không cứu con! Hôm nay tôi không lấy được sổ đỏ thì không ai xong với tôi!”
Mấy kẻ đi cùng bắt đầu lao vào phá khóa cổng, tiếng kim loại va đập chát chúa làm náo động cả vùng quê yên bình. Hàng xóm xung quanh hiếu kỳ kéo đến rất đông, nhưng không ai dám vào can vì thấy nhóm côn đồ quá hung hãn. Mai – vợ Trung – đứng một góc vừa khóc vừa bấm điện thoại giục giã ai đó, dáng vẻ hoảng loạn cực độ.
Tôi thong thả bước ra sân, dáng đi còn hơi khập khiễng do di chứng tai biến, nhưng ánh mắt kiên định đến kỳ lạ. Vũ và Hà đi hai bên bảo vệ tôi.
“Trung! Mày dừng tay lại!” – Tôi lên tiếng, giọng không quá to nhưng đầy uy lực.
Trung hất hàm, cười ngạo mạn: “Sao? Bố sợ rồi à? Đưa sổ đỏ đây nhanh còn kịp! Con đang nợ tín dụng đen 10 tỷ, hôm nay không có sổ đỏ cắm ngân hàng thì tụi nó siết cổ con, con cũng chẳng cần cái mạng này nữa!”
Tôi mỉm cười cay đắng, lắc đầu: “Mày nợ nần là do mày tham lam, ảo tưởng. Căn nhà này là nơi thờ tự của dòng họ, tao đã nói từ đầu: Một phân đất cũng không bán, một cái sổ cũng không cắm!”
“Vậy thì đừng trách con vô tình!” – Trung gào lên, hất tay cho mấy tên xăm trổ giơ búa chuẩn bị đập tung cánh cổng sắt.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập. Hai chiếc xe công an tỉnh và lực lượng công an xã ập đến, nhanh chóng bao vọm toàn bộ khu vực. Mấy tên côn đồ giật mình, vứt bỏ gậy sắt định tháo chạy nhưng lập tức bị lực lượng chức năng khống chế, kẹp tay quặt ra sau lưng.
Trung bàng hoàng, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn chỉ tay vào tôi: “Bố… bố báo công an bắt con trai mình sao?”
Một vị đại diện công an bước xuống, chìa ra lệnh bắt giữ khẩn cấp: “Anh Lê Văn Trung, chúng tôi bắt anh về hành vi Cố ý gây thương tích, Đe dọa giết người và can thiệp vào vụ án Lừa đảo chiếm đoạt tài sản mà công ty anh đang bị điều tra.”
Trung rụng rời chân tay, ngã gục xuống đường. Lúc này, tôi mới từ từ lấy trong túi áo ra hai xấp tài liệu. Xấp thứ nhất là bản cam kết nhận 3 tỷ đồng tiền thừa kế trước đó có đầy đủ chữ ký và dấu lăn tay của Trung. Xấp thứ hai là toàn bộ hồ sơ, chứng cứ chứng minh Trung đã âm mưu làm giả giấy tờ nhà đất của tôi để đi vay nóng trước đó nhưng thất bại.
Tôi nhìn thẳng vào mắt đứa con trai từng là niềm tự hào của mình, giọng đanh lại: “3 tỷ tao đưa cho mày hai tuần trước là tình nghĩa cuối cùng của người làm cha. Tờ giấy mày ký tưởng là ‘vô giá trị’ lại chính là bản di chúc sớm. Mày đã nhận đủ phần thừa kế và tự tay gạch tên mình ra khỏi dòng họ này. Còn hôm nay, hành vi đe dọa tính mạng gia đình và phá hoại tài sản sẽ do pháp luật xử lý.”
Mai nghe đến đó thì ngã ngửa ra đường, khóc lóc thảm thiết, van xin tôi nương tay. Nhưng tôi ngoảnh mặt đi. Sự dung dưỡng cho một kẻ tham lam, tàn nhẫn chỉ làm biến chất thêm một con người.
Khi Trung bị giải lên xe thùng, hắn ngoái lại nhìn tôi, ánh mắt từ hung hãn chuyển sang bàng hoàng, hối hận và sợ hãi. Hắn gào khóc gọi “Bố ơi!”, nhưng tiếng còi xe công an đã át đi tất cả. Chiếc xe lăn bánh rời đi, trả lại sự yên bình vốn có cho ngôi nhà vườn.
Nắng sáng chiếu rọi qua những kẽ lá trong mảnh vườn xanh mát. Tôi quay sang nhìn vợ chồng con gái. Hà đang lau giọt nước mắt lăn trên má, còn Vũ nắm chặt tay vợ đầy tin cậy. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tội lỗi thì phải trả giá, gia tài lớn nhất của đời tôi không phải là mảnh đất ngàn mét vuông, mà chính là tấm lòng hiếu thảo, chân thành của những đứa con biết trân trọng giá trị gia đình.