CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bệnh nặng nằm trong viện, mẹ chồng vẫn tử tế chăm sóc tôi từng ly từng tý, bà còn tận tay bưng bát yến mang đến cho tôi. Tôi vẫn ngây thơ cho rằng bà thận lòng, vừa đưa bát yến đến miệng, bác sĩ thấy vậy liền xông vào hất văng bát yến xuống sàn rồi quát lớn: “Không được nuốt! Báo lực lượng chức năng ngay lập tức!”…
Tôi là Trần Thu Thủy, 42 tuổi, chủ một thương hiệu áo dài có tiếng tại thành phố Hải Phòng. Chồng tôi, Nguyễn Quốc Tuấn, mở công ty phân phối thiết bị vật tư. Chúng tôi có con gái tên Bảo An, năm nay lên 17 tuổi.
Nơi gia đình tôi đang sinh sống là căn nhà phố bốn tầng rộng rãi, tài sản cha mẹ ruột sang tên riêng cho tôi trước khi kết hôn. Tuấn từng khẳng định chắc chắn trước mặt hai bên họ hàng rằng anh sẽ không bao giờ tơ tưởng hay can thiệp vào tài sản cá nhân của vợ.
Tầng trệt được chi làm hai khu vực độc lập: phía trước là cửa hàng thời trang trẻ em của cô em chồng tên Thanh Hà, phía sau là không gian trưng bày và may đo áo dài của tôi. Sau khi bố chồng qua đời, bà Liễu – mẹ chồng tôi – chuyển về ở cùng vợ chồng tôi. Thời gian đầu, bà tỏ ra là người chu đáo, thi thoảng còn giúp tôi sắp xếp vải vóc. Tôi luôn tự dặn lòng phải hết mực tôn trọng và phụng dưỡng bà.
Thanh Hà kết hôn rồi ly hôn, không có con cái. Thương em chồng gặp biến cố, tôi hỗ trợ cho mượn không gian kinh doanh phía trước hoàn toàn miễn phí, chỉ nhắn nhủ giữ gìn vệ sinh chung. Hà vội ôm lấy tôi tỏ lòng biết ơn, hứa hẹn đủ điều.
Thế nhưng, bình yên không kéo dài được lâu. Trong một bữa tiệc gia đình, bà Liễu thản nhiên phát biểu trước đông đủ người thân: “Nhà này tuy đứng tên Thủy, nhưng vợ chồng sống chung thì là của cải tích lũy của cả hai. Mai này cũng để lại cho bé Bảo An, mà con bé mang dòng họ Nguyễn chứ đâu.” Tôi nén thở dài, chọn cách im lặng để giữ hòa khí.
Chưa dừng lại ở đó, Thanh Hà tự ý cho thợ đục tường, đấu nối đường điện từ tiệm may của tôi sang cửa hàng của cô ấy. Khi tôi góp ý về sự riêng tư và an toàn, Hà liền đáp trả với thái độ coi thường, cho rằng người một nhà không nên tính toán chi li.
Tôi từng chứng kiến bản chất sự việc tương tự cách đây nhiều năm, khi Tuấn vỡ nợ gần 400 triệu đồng do đầu tư thất bại. Bà Liễu từng ép tôi rút toàn bộ sổ tiết kiệm bố mẹ đẻ cho để gánh nợ thay chồng. Lần đó, chỉ có bố chồng đứng ra bảo vệ tôi, khẳng định ai làm sai người đó tự gánh vác, không được xâm phạm tài sản cá nhân của vợ. Dù sau đó bà Liễu vẫn bí mật bán mảnh đất dưới quê để thu xếp cho Tuấn, tôi biết chuyện nhưng coi như không hay biết.
Sóng gió thực sự ập đến khi ông Vinh – đối tác làm ăn của Tuấn – tìm đến tận nhà đòi nợ. Tuấn đã âm thầm rút bớt 1,5 tỷ đồng tiền quỹ chung của công ty. Tối hôm đó, Tuấn mang về bộ hồ sơ vay thế chấp ngân hàng trị giá 3 tỷ đồng, yêu cầu tôi đưa sổ đỏ căn nhà ra bảo đảm. Bà Liễu và Thanh Hà đã ngồi đợi sẵn để cùng gây áp lực. Hà khóc lóc gạt nước mắt, dọa sẽ tìm đến cái chết nếu tôi không cứu anh trai. Bà Liễu thì cau có: “Cô giữ khư khư cái nhà như thế, có phải đã tính sẵn đường rời khỏi cái nhà này?”
Tuấn hoàn toàn giữ im lặng trước những lời cay nghiệt đó. Sự im lặng của người chồng chung sống bấy lâu khiến tim tôi thắt lại. Tôi kiên quyết từ chối rồi quay lưng bước về phòng.
Những ngày sau đó, thái độ của bà Liễu bỗng nhiên quay xắt 180 độ. Bà trở nên tận tụy khác thường, tự tay vào bếp từ sớm để nấu yến, hầm canh bổ dưỡng cho tôi. Mỗi bữa ăn, bà đều ngồi sát bên cạnh, chăm chú giám sát tôi uống hết từng ngụm. Tôi cứ ngỡ mẹ chồng đã nhận ra lỗi sai và muốn hàn gắn tình cảm.
Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, cơ thể tôi bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu kỳ lạ. Tôi liên tục choáng váng, chảy máu chân răng và khắp người bùng phát các vết bầm tím đáng sợ. Bé Bảo An thắc mắc: “Sao dạo này bà nội cứ đứng canh mẹ ăn uống sát sao thế nhỉ?”
Đến đêm thứ tư, bụng tôi đau dữ dội, đi ngoài ra máu rồi ngất lịm ngay trên sàn nhà tắm. Tuấn vội vàng đưa tôi vào bệnh viện cấp cứu trong tình trạng xuất huyết nội tạng và rối loạn đông máu nghiêm trọng.
Tại phòng cấp cứu, bà Liễu lại nỗ lực mang một bát yến chưng nóng hổi đến. Đúng lúc tôi chuẩn bị đưa muỗng yến lên miệng, vị bác sĩ trưởng khoa vừa đọc xong kết quả xét nghiệm máu bỗng tái mặt, xông vào hất văng bát yến xuống sàn rồi quát lớn: “Không được nuốt! Báo lực lượng chức năng ngay lập tức!”….
Mọi người trong phòng bệnh đều bàng hoàng trước phản ứng của bác sĩ. Bát yến vỡ tan trên sàn, tỏa ra một mùi hắc nhẹ bất thường. Bác sĩ nghiêm giọng chỉ rõ: xét nghiệm máu của tôi cho thấy độc tố nhóm chống đông máu nồng độ cao – loại chất thường có trong các dòng thuốc diệt chuột thế hệ mới. Ngay lập tức, mẫu yến chưng cùng toàn bộ thức ăn bà Liễu mang vào được niêm phong để gửi giám định khẩn cấp.
Trước sự can thiệp của lực lượng chức năng và bằng chứng khoa học không thể chối cãi, bà Liễu hoảng loạn, sụp đổ hoàn toàn. Trong buổi làm việc với cơ quan điều tra, bà bật khóc khai nhận toàn bộ sự thật: Thanh Hà đã đem về một loại bột trắng, dỗ dành bà rằng đây chỉ là thuốc làm tôi mệt mỏi, giảm khả năng nhận thức để dễ dàng ký tên vào hồ sơ thế chấp nhà.
Tuy nhiên, khi thấy sức khỏe tôi suy kiệt nhanh chóng và xuất hiện các vết bầm tím, bà Liễu đã hoảng sợ muốn dừng lại. Chính Tuấn và Thanh Hà đã liên tục thúc ép, đe dọa rằng nếu dừng lại lúc này, công ty phá sản, gia đình sẽ vỡ nợ và Tuấn sẽ phải đi tù. Sự mù quáng và tâm lý muốn bảo vệ con trai đã biến bà thành kẻ tiếp tay cho tội ác.
Cùng lúc đó, bé Bảo An âm thầm kiểm tra máy tính cá nhân của cha và phát hiện toàn bộ đoạn tin nhắn trao đổi trong nhóm riêng giữa Tuấn và Thanh Hà. Các tin nhắn thể hiện rõ âm mưu tính toán từng bước: “Cứ để mẹ đưa đồ ăn, chị Thủy không nghi ngờ mẹ đâu” và “Bên môi giới đã soạn xong hợp đồng ủy quyền tài sản rồi, chỉ đợi chị ấy yếu đến mức không còn tỉnh táo để ép điểm chỉ hoặc ký tên.”
Đoạn vi-đê-o ghi âm cuộc trò chuyện giữa tôi và bà Liễu tại bệnh viện cùng toàn bộ lịch sử tin nhắn đã được Bảo An nộp trực tiếp cho cơ quan công an.
Với đầy đủ chứng cứ về hành vi cố ý gây thương tích nghiêm trọng và âm mưu chiếm đoạt tài sản có tổ chức, Nguyễn Quốc Tuấn và Nguyễn Thanh Hà đã bị khởi tố và bắt tạm giam ngay sau đó. Bà Liễu dù tuổi đã cao nhưng cũng phải chịu trách nhiệm hình sự với vai trò đồng phạm.
Sau khi bình phục và xuất viện, tôi hoàn tất thủ tục đơn phương xin ly hôn, chính thức tước bỏ toàn bộ quyền hạn của Tuấn đối với các tài sản liên quan. Cửa hàng phía trước được thu hồi, toàn bộ khóa cửa trong nhà được thay mới. Tôi cùng con gái Bảo An bắt đầu một cuộc sống mới độc lập, bình yên và vững vàng hơn, vĩnh viễn khép lại mảng tối của một gia đình từng tràn ngập sự giả tạo và phản bội.