
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng lấy lý do bận công việc, ép tôi nghỉ việc để h:ầu bố mẹ anh. Tôi chỉ lặng im không nói gì, đến một tuần sau khiến gia đình anh phải tay trắng dời khỏi căn nhà..
Thông báo ngân hàng vang lên tinh ting trên màn hình điện thoại đúng lúc tôi vừa khởi động xe rời khỏi ga đến sân bay Nội Bài: “Tài khoản liên kết thẻ phụ vừa phát sinh giao dịch 500 triệu đồng tại TTTM Lotte Mall Tây Hồ.”
Tôi đạp gấp phanh, tấp xe vào lề đường. Tim đập liên hồi. Chiếc thẻ phụ đó tôi mở riêng cho Nam. Vừa mới nửa tiếng trước, anh còn âu yếm xoa đầu tôi, kéo chiếc vali lớn bước vào cửa an ninh, dặn dò đủ điều trước khi bay sang Nhật Bản làm đại diện chi nhánh trong ba năm. Vậy tại sao chiếc thẻ ấy lại vừa quẹt mua bộ trang phục và trang sức đắt đỏ ngay giữa trung tâm Hà Nội đúng thời điểm này?
Tôi nhanh chóng thao tác trên ứng dụng khóa ngay toàn bộ hạn mức. Nhấc máy gọi cho Nam, đáp lại chỉ là giai điệu tự động báo thuê bao không thể kết nối.
Một cảm giác bất an dội lên dữ dội: Anh ta không hề lên máy bay.
Tôi tên Thu Trang, ba mươi hai tuổi, quản lý nhân sự cho một tập đoàn đa quốc gia. Tôi và Hoàng Nam đã kết hôn năm năm. Tối qua, anh bất ngờ đón bố mẹ từ quê lên, hồ hởi thông báo mình được công ty cử đi Nhật ba năm, khi về sẽ cất nhắc lên vị trí Giám đốc vùng. Anh thuyết phục tôi để bố mẹ ở lại căn hộ chung cư để gia đình đông vui, có người trò chuyện. Dù không mấy thoải mái, tôi vẫn đồng ý vì không muốn làm cản trở con đường sự nghiệp của chồng.
Nhưng giờ đây, tôi nhận ra mình vừa bước vào một kịch bản được dàn dựng tỉ mỉ.
Tôi lập tức gọi cho Khánh – người bạn thân làm trong lĩnh vực công nghệ: “Khánh, giúp tớ định vị tọa độ một thiết bị gấp. Chuyện này vô cùng quan trọng.”
Trở về nhà vào buổi tối, phòng khách tan hoang như một chiến trường. Vỏ hạt khớp vãi đầy trên thảm, tivi bật hết công suất. Bố chồng nằm gác chân lên bàn trà. Mẹ chồng thấy tôi bước vào liền sa sầm nét mặt: “Cô đi đâu mà giờ này mới mò về? Để ông bà già này nhịn đói từ chiều à?”
Tôi đặt túi xách xuống, nén giận: “Con vừa xong việc ở cơ quan. Ở bếp có sẵn ngũ cốc và thực phẩm tươi, mẹ chỉ cần cắm điện là nấu được mà.”
Bà đứng phắt dậy, đập tay xuống bàn: “Chồng vừa bước chân đi là cô dở giọng ngay. Tôi lên đây là để hưởng thụ sự hiếu thảo của con trai, chứ không phải lên làm người phục vụ!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà: “Mẹ nói đúng. Căn hộ này được mua bằng công sức của cả hai vợ chồng. Con không xem mẹ là người phục vụ, nhưng con cũng không phải người làm của ai cả.”
Tôi thẳng thắn đưa ra các quy ước chung: Tự lo bữa sáng và bữa trưa, dọn dẹp ngay sau khi ăn, không tự ý mở cửa phòng riêng của tôi và tắt thiết bị giải trí sau 10 giờ đêm.
Mẹ chồng tôi tức giận vô cùng, còn bố chồng thì gay gắt: “Chúng tôi là người lớn trong nhà. Căn nhà này là tài sản của con trai tôi!”
Tôi mỉm cười điềm tĩnh: “Giấy tờ sở hữu đứng tên cả hai người. Hằng tháng con vẫn đang tự tay trích lương trả khoản vay mua nhà. Nếu bố mẹ thấy sinh hoạt ở đây gò bó, con sẽ sắp xếp xe đưa bố mẹ về lại quê cho thoải mái.”
Biết ở quê thiếu thốn tiện nghi, bà vội lấy điện thoại gọi liên tục cho Nam nhưng đáp lại chỉ là những tiếng chuông kéo dài vô tận. Tối hôm đó, tôi khóa chặt cửa phòng ngủ, đeo tai nghe cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Sáng hôm sau, tôi chủ động làm việc với chuyên viên tư vấn tài chính và pháp lý. Bảng sao kê tài khoản gia đình hiện ra sự thật bàng hoàng: Trong vòng tám tháng qua, Nam đã âm thầm dịch chuyển hơn hai tỷ đồng sang tài khoản của Yến – cô cộng sự cũ có vẻ ngoài ngây thơ. Cô ta vừa đứng tên sở hữu một căn hộ mới tại khu đô thị cao cấp. Tàn nhẫn hơn, đó chính là số tiền tích góp suốt nhiều năm của chúng tôi nhằm mục đích đổi sang căn nhà mặt đất.
Tôi trực tiếp đến văn phòng làm việc của Nam. Khi hỏi thăm nhân sự cấp cao về lịch trình công tác nước ngoài của anh, người quản lý vô cùng ngạc nhiên: “Công tác nào đâu em? Nam vừa xin nghỉ phép hai tuần với lý do gia đình có chuyện buồn cần đưa vợ đi điều trị ở nước ngoài mà!”
Sự thật phũ phàng làm tôi chao đảo. Anh ta dùng lý do bịa đặt về sức khỏe của vợ để hợp thức hóa kỳ nghỉ lãng mạn bên người tình.
Ngay sau đó, Khánh gửi cho tôi loạt hình ảnh vị trí định vị: Nam đang diện trang phục đắt tiền, nắm tay Yến dạo bước tại một khu nghỉ dưỡng năm sao xa xỉ ở Phú Quốc. Trên tay cô ta là chiếc đồng hồ hàng hiệu đắt đỏ mà tôi từng ngắm nhìn nhiều lần nhưng không lỡ xuống tiền. Họ đặt một căn biệt thự hướng biển giá hàng chục triệu một đêm.
Ngồi trong góc quán cà phê, tôi siết chặt ly nước, lòng lạnh ngắt. Người đàn ông luôn than vãn áp lực tài chính với vợ lại sẵn sàng vung tiền không tiếc tay cho kẻ thứ ba.
Không mất quá nhiều thời gian, tôi thu thập toàn bộ bằng chứng giao dịch tài chính bất minh, hình ảnh ngoại tình và tiến hành các thủ tục pháp lý cần thiết để bảo vệ tài sản cá nhân, yêu cầu ngưng toàn bộ quyền truy cập của Nam đối với các tài sản chung bao gồm cả chiếc ô tô anh đang đứng tên.
Đến cuối giờ chiều, mọi lệnh hạn chế giao dịch tài chính chính thức có hiệu lực. Chiếc thẻ sang trọng trong tay Nam giờ đây chẳng khác nào một mảnh nhựa không còn giá trị.
Tôi trở về nhà, bước đến tắt phụt tivi, dọn sạch đống đồ ăn thừa trên bàn rồi đặt thẳng tờ thông báo yêu cầu bố mẹ chồng dọn dẹp hành lý rời khỏi căn hộ trong vòng 48 giờ.
Bà mẹ chồng tôi kinh ngạc gầm lên: “Cô bị điên rồi à? Cô lấy quyền gì đuổi chúng tôi ra khỏi nhà của con trai tôi?”
Tôi nhẹ nhàng mở màn hình điện thoại, đưa bộ ảnh nét căng tại Phú Quốc ra trước mặt hai người: “Đây chính là ‘chuyến công tác Nhật Bản’ của con trai bố mẹ. Anh ta dùng tiền tiết kiệm gia đình đưa nhân tình đi nghỉ dưỡng xa hoa, rồi đẩy bố mẹ lên đây để con phải hầu hạ. Bố mẹ xem, con trai tuyệt vời của bố mẹ có xứng đáng để tự hào không?”
Bố mẹ chồng tôi đứng hình, mặt cắt không còn một giọt máu…
Sự thật phũ phàng phô bày trước mắt khiến ông bà hoàn toàn biến sắc. Mẹ chồng tôi run rẩy cầm lấy điện thoại, cuống cuồng gọi cho con trai. Lần này, cuộc gọi vừa kết nối thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng gầm giận dữ của Nam:
“Mẹ ơi! Thẻ của con bị khóa hết rồi! Cả tài khoản chứng khoán lẫn xe ô tô cũng bị niêm phong! Cô ta phát hiện ra rồi! Mẹ nói cô ta mở lại ngay cho con, con đang mắc kẹt ở resort không có tiền thanh toán hóa đơn hàng trăm triệu đây này!”
Mẹ chồng tôi lắp ba lắp bắp: “Con… con đang ở Phú Quốc thật à? Không phải đi Nhật sao?”
Tiếng Yến khóc lóc í ới vọng qua loa điện thoại: “Anh Nam ơi, lễ tân người ta dọa báo công an nếu mình không thanh toán tiền phòng kìa! Làm sao bây giờ?”
Tôi thản nhiên giật lấy điện thoại từ tay mẹ chồng, cất giọng lạnh ngắt: “Hoàng Nam, kỳ nghỉ xa hoa với nhân tình vui chứ? Toàn bộ tài sản đứng tên chung tôi đã yêu cầu cơ quan chức năng can thiệp bảo vệ. Số tiền hơn hai tỷ anh tự ý chuyển cho nhân tình, tôi đã nộp đơn tố giác hành vi tẩu tán tài sản gia đình bất hợp pháp. Luật sư của tôi sẽ làm việc với cô ta để thu hồi lại từng đồng.”
Nam hoảng loạn tột độ, giọng dịu giọng van xin: “Trang ơi! Anh sai rồi, anh bị cô ta dụ dỗ thôi! Em giải phong tỏa thẻ giúp anh với, anh đang bị giữ ở resort, xấu mặt lắm em ơi!”
“Tự làm thì tự chịu đi,” tôi đáp ngắn gọn rồi cúp máy, chặn luôn số.
Tôi quay sang nhìn hai ông bà đang run rẩy đứng ở phòng khách: “Bố mẹ có 24 giờ để thu dọn đồ đạc. Nếu ngày mai con đi làm về vẫn thấy hai người ở đây, con sẽ nhờ bảo vệ và công an khu vực can thiệp vì hành vi xâm nhập cư trú bất hợp pháp.”
Sáng hôm sau, Nam không còn cách nào khác ngoài việc phải bấm bụng đặt vé máy bay giá rẻ khẩn cấp mò về Hà Nội sau khi gom góp sạch sẽ tiền mặt trong ví và cầm tạm chiếc đồng hồ của cô tình nhân để trả tiền phòng. Yến nhận ra Nam đã hoàn toàn trắng tay nên ngay lập tức trở mặt, tức giận bắt xe bỏ đi biệt tích.
Khi Nam về đến nhà, anh ta chỉ thấy bố mẹ mình đang ngồi thẫn thờ cùng đống hành lý ở sảnh chung cư. Căn hộ đã được tôi đổi mã số khóa cửa thông minh từ tối hôm trước.
Chưa dừng lại ở đó, tôi gửi toàn bộ bằng chứng về hành vi vi phạm đạo đức và gian dối lịch trình đến Ban Giám đốc công ty Nam. Với chính sách nhân sự cực kỳ khắt khe của tập đoàn, Nam lập tức nhận quyết định sa thải ngay trong tuần đó. Cô nhân tình Yến vì sợ bị truy cứu pháp lý về khoản tiền hơn hai tỷ nhận trái phép nên đã nhanh chóng trả lại tài sản rồi cao chạy xa bay.
Chỉ trong vỏn vẹn một tuần, từ một kẻ tự ngạo có tất cả — sự nghiệp, gia đình và nhân tình — Nam rơi xuống vực thẫm: mất việc, mất danh dự, tài khoản bị đóng đóng băng hoàn toàn và đối mặt với đơn ly hôn đơn phương từ tôi. Bố mẹ anh ta phải lủi thủi thu dọn đồ đạc đón xe đò về quê trong sự ê chề.
Về phần mình, sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn và nhận lại toàn bộ phần tài sản chính đáng, tôi bán căn hộ cũ, chuyển đến một không gian sống mới ngập tràn ánh sáng. Mở một tách cà phê ấm vào buổi sáng cuối tuần, tôi mỉm cười thanh thản khi nhận ra: Sự đáp trả ngọt ngào nhất chính là tự tay gạt bỏ những kẻ không xứng đáng ra khỏi cuộc đời mình.