
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mẹ tôi dốc hết tiền tích cóp để mua cho tôi một căn hộ nhỏ rộng 89m². Trước ngày cưới Trao chìa khóa vào tay tôi, bà chỉ nhẹ nhàng dặn: “Dù sau này cuộc sống có thế nào, con cũng phải có một nơi thuộc về mình và bây giờ tôi đã hiểu được lý do bà làm như vậy…..
Trước ngày tôi theo chồng về dinh, mẹ nắm chặt tay tôi, dúi vào lòng bàn tay chiếc chìa khóa nhỏ. Bà nhè nhẹ dặn: “Tiền tích lũy cả đời của mẹ chỉ đủ mua cho con căn chung cư nhỏ này. Cuộc đời phía trước chưa biết thế nào, nhưng chỉ cần con giữ lấy nó, con sẽ luôn có một con đường lùi.”
Tôi trân trọng từng góc nhỏ trong ngôi nhà ấy. Thế nhưng, ngay sau lễ cưới, mẹ chồng tôi – bà Ngọc – đã ngon ngọt tỉ tê:
“Thằng Nam – em trai chồng con – sắp lấy vợ mà bên nhà gái đòi hỏi quá. Cho tụi nó ở nhờ tạm một năm thôi, đúng một năm rồi tụi nó mua nhà riêng sẽ chuyển đi.”
Thương chồng đứng ở giữa khó nghĩ, tôi gật đầu đồng ý.
Thế nhưng, một năm biến thành ba năm. Căn nhà đứng tên tôi dần biến thành chốn riêng tư của gia đình họ. Họ tự ý đổi ổ khóa thông minh, biến phòng đọc sách yêu thích của tôi thành kho chứa đồ đạc ngổn ngang.
Mọi chuyện đỉnh điểm vào tối qua, khi bà Ngọc gửi một đoạn ghi âm vào nhóm gia đình:
“Vợ thằng Nam có tin vui rồi, nên nhà này vợ chồng nó sẽ ở thêm vài năm nữa. Bên nhà bố mẹ đẻ con điều kiện tốt như thế, con về bảo ông bà hỗ trợ mua cho vợ chồng con căn khác lớn hơn mà ở.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại, lòng lạnh ngắt. Tôi không bấm phím trả lời bất kỳ dòng nào.
Sáng thứ Sáu, tôi xin nghỉ làm, bỏ lại mọi sự chịu đựng suốt ba năm qua. Tôi cho cuốn sổ hồng đứng tên mình vào túi xách rồi bước ra khỏi cửa.
8 giờ 30 phút sáng, tôi đứng trước căn hộ của chính mình.
Đưa ngón tay bấm vào ổ khóa điện tử mới tinh mà em chồng tự ý lắp đặt, màn hình lập tức hiện dòng chữ đỏ rực cùng tiếng chuông báo động: “Dấu vân tay không hợp lệ.”
Chính căn nhà được mua bằng toàn bộ tiền tiết kiệm của mẹ tôi, giờ đây đến cả cánh cửa tôi cũng không thể bước qua. Tôi không thèm gọi cho em chồng để xin mật mã. Tôi nhấc máy gọi ngay cho bên dịch vụ mở khóa chuyên nghiệp, yêu cầu mang dụng cụ mạnh nhất đến xử lý.
Khi tiếng máy khoan bắt đầu vang lên rần rật phá vỡ sự im lặng của hành lang, cửa thang máy bật mở. Mẹ chồng tôi xách túi đồ đi chợ về, thấy cảnh tượng đó liền lao đến chửi rủa, thậm chí định xông vào giằng co với thợ khóa.
Tôi bước tới chắn ngang, ánh mắt lạnh băng. Tôi rút bản gốc cuốn sổ hồng trong túi ra, giơ ngay trước mặt bà:
“Mẹ nhìn cho rõ. Đây là tài sản cá nhân của con do mẹ đẻ tặng trước hôn nhân. Con cho mượn một năm, giờ đã là ba năm. Hôm nay con đến đây để lấy lại những gì thuộc về mình!”
Bà Ngọc nghe xong liền ngồi bệt xuống sàn, bắt đầu ăn ăn vạ, lu loa cho cả tầng chung cư nghe thấy nhằm gây áp lực cho tôi. Mặc kệ sự đời, tôi giục thợ khóa làm tới cùng. Chỉ mười phút sau, chiếc khóa đắt tiền rơi xuống sàn. Cánh cửa mở ra, hé lộ một khung cảnh bên trong khiến tôi hoàn toàn sững sờ…
Trước mắt tôi là một không gian hỗn loạn, bẩn thiểu và bốc mùi ẩm mốc. Căn nhà tràn ngập ánh sáng mà mẹ tôi từng thuê kiến trúc sư thiết kế riêng giờ đây chẳng khác nào một bãi rác. Phòng khách đầy vỏ bánh kẹo, ban công chất đống đồ đạc lộn xộn, và phòng đọc sách của tôi đã biến thành cái kho chứa thùng carton mục nát.
Bà Ngọc thấy cửa mở liền lồm cồm bò dậy, định chen chân chạy xông vào trong để cố thủ.
Tôi nhanh tay chặn ngang cửa, rút từ túi ra một bản thông báo đã soạn sẵn từ đêm qua, nhét thẳng vào tay bà:
“Đây là thông báo thu hồi nhà. Con cho vợ chồng chú Nam và mẹ đúng hai ngày cuối tuần để dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi đây. Đúng 8 giờ sáng thứ Hai, con sẽ đến tiếp quản. Mọi đồ đạc còn lại sau thời gian đó sẽ được coi là rác thải và dọn dẹp sạch sẽ.”
Bà Ngọc run rẩy chỉ tay vào mặt tôi: “Mày… mày dám sao? Mày làm thế thì em chồng mày sống ở đâu?”
“Con có dám hay không, thứ Hai mẹ sẽ biết,” tôi thản nhiên đáp. “Ngoài ra, giá thuê nhà khu này là 10 triệu mỗi tháng. Hai năm ở quá hạn, em Nam nợ con 240 triệu. Nếu thứ Hai con không thấy nhà trống và tiền chuyển vào tài khoản, chúng ta sẽ làm việc với nhau tại tòa án.”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi đổ chuông liên hồi. Màn hình hiện tên Hoàng – chồng tôi. Chắc chắn mẹ chồng đã kịp gọi điện mách nước.
Vừa bắt máy, giọng Hoàng đã vang lên đầy vẻ mệt mỏi và trách móc: “Em lại bày trò gì thế hả Khánh? Sao lại đem thợ đến phá khóa nhà? Mẹ lớn tuổi rồi, em làm thế nhỡ bà lên huyết áp thì sao? Có chuyện gì thì tối về nhà đóng cửa bảo nhau, sao cứ phải làm ầm ĩ cho thiên hạ người ta cười vào mặt?”
Lắng nghe giọng điệu bênh vực gia đình một cách mù quáng của chồng, tôi khẽ mỉm cười. Sự bao dung và chịu đựng suốt ba năm qua của tôi hóa ra chỉ nuôi dưỡng thêm sự tham lam của những con người này.
“Hoàng này, anh nghe cho rõ,” tôi ngắt lời anh, giọng phẳng lặng như tờ. “Không chỉ có căn nhà này đâu. Tối nay về nhà, tôi cũng có một món quà bất ngờ khác dành riêng cho anh.”
Nói xong, tôi ngắt kết nối.
Tôi yêu cầu thợ khóa lắp ngay một bộ khóa cơ cao cấp mới. Sau khi nhận chìa khóa, tôi khóa chặt cửa căn hộ trước sự ngơ ngác và uất nghẹn của mẹ chồng.
Bước ra khỏi tòa nhà, ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, tôi thở một hơi thật sâu. Mẹ tôi nói đúng, người phụ nữ luôn cần một nơi thực sự thuộc về mình. Và tôi sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ ai tước đoạt đi món quà vô giá ấy.