
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa rời khỏi phòng khám t///h/ai thì bắt gặp bóng lưng của chồng tôi, đang bế một người phụ nữ trên tay. Anh ta vừa chạy vừa hét lớn “Bác sĩ, vợ tôi sắp sinh rồi!” Tôi chỉ khẽ cười lạnh, ôm bụng bầu lặng lẽ quay đi…Và làm một việc kiến anh ta phải â::n hậ::n suốt đời….
Hôm ấy, trời mưa tầm tã. Tôi ôm bụng bầu sắp đến ngày nở hoa, một mình ngồi chờ ở hành lang bệnh viện. Hoàng – người chồng chung chăn gối suốt 4 năm qua – nói rằng anh phải đi công tác đột xuất ở tỉnh xa nên không thể đưa tôi đi kiểm tra định kỳ. Tôi tự dặn lòng phải strong, tự nắm lấy tay mình để truyền sức mạnh cho đứa trẻ trong bụng.
Thế nhưng, khi cửa khu vực tiếp nhận bệnh nhân bất ngờ bật mở, một viễn cảnh nghiệt ngã đã diễn ra ngay trước mắt tôi.
Một người đàn ông hớt hơ hớt hãi lao vào, trên tay bế xóc một cô gái trẻ trung, ăn mặc đắt tiền nhưng khuôn mặt đang nhăn nhó vì đau đớn. Gương mặt người đàn ông ấy đầm đìa mồ hôi, mắt đỏ ngầu vì lo lắng. Anh ta gào lên với đội ngũ y tế:
— Xin hãy giúp cô ấy! Cô ấy là người quan trọng nhất cuộc đời tôi, cô ấy sắp sinh rồi!
Cả hành lang xôn xao. Tôi bàng hoàng ngẩng đầu lên.
Dưới ánh đèn trắng lóa của bệnh viện, gương mặt ấy, giọng nói ấy… làm sao tôi có thể nhìn nhầm?
Đó chính là Hoàng.
Trong vòng tay anh không phải là tôi, mà là Nhã – cô nhân sự trẻ mới vào công ty anh năm ngoái. Nhã cũng đang mang thai, một vòng bụng đã lùm lùm sau lớp áo xòe rộng. Hoàng ôm chặt lấy cô ta, dịu dàng hôn lên trán cô ta trước khi băng ca được đẩy đi:
— Đừng sợ, có anh ở đây rồi. Em và con sẽ bình an!
Khoảnh khắc ấy, Hoàng chợt xoay người và vô tình chạm phải ánh mắt tôi. Một giây ngỡ ngàng xượt qua mắt anh. Nhưng ngay sau đó, anh nhanh chóng quay đi, vờ như tôi chỉ là một người xa lạ đi qua đường. Không một câu giải thích, không một cái nhìn ngoái lại.
Sự lạnh lùng ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, làm đóng băng toàn bộ niềm tin trong tôi. Tôi khẽ mỉm cười – một nụ cười chua chát đến nghẹn lòng. Tôi lặng lẽ đứng dậy, vuốt nhẹ vùng bụng đang nhói lên từng cơn, rồi quay lưng bước đi trong im lặng.
Đêm đó, tôi gom hết giấy tờ, ký sẵn vào tờ đơn chấm dứt hôn nhân và rời khỏi thành phố ngay trong đêm.
3 năm sau, tôi trở về…
Ngày trở về, tôi đã mang một diện mạo hoàn toàn khác. Là Giám đốc điều hành của một tập đoàn truyền thông lớn, tôi khoác lên mình sự tự tin, kiêu hãnh cùng cậu con trai 3 tuổi kháu khỉnh, thông minh.
Về phần Hoàng, gieo nhân nào thì nhận quả nấy.
Năm xưa, ngay sau khi tôi đi, anh ta hân hoan làm thủ tục ly hôn để đón Nhã về nhà. Để chiều lòng cô vợ mới và gia đình vợ, Hoàng bán sạch nhà cửa, rút toàn bộ tiền tiết kiệm và thậm chí đứng ra vay nợ ngân hàng hàng tỷ đồng để đầu tư vào dự án của anh trai Nhã.
Thế nhưng, kịch hay luôn nằm ở phút cuối. Khi đứa trẻ lớn lên, càng nhìn càng không có điểm nào giống Hoàng. Trong một lần đứa bé nhập viện khẩn cấp, kết quả kiểm tra nhóm máu và giám định di truyền đã giội một gáo nước lạnh vào mặt anh ta: Đứa trẻ hoàn toàn không phải dòng máu của Hoàng.
Chưa dừng lại ở đó, ngay khi biết chuyện bị lộ, Nhã đã ôm toàn bộ số tiền vay nợ bỏ trốn cùng nhân tình thực sự — chính là cha đẻ của đứa bé. Hoàng trắng tay, gánh trên vai khoản nợ khổng lồ và đối mặt với nguy cơ tù tội.
Một buổi chiều mưa, tôi gặp lại Hoàng trước sảnh một trung tâm thương mại. Anh ta lúc này đã là một người đàn ông tàn tạ, mặc bộ quần áo cũ kỹ của một nhân viên giao hàng, gương mặt hốc hác đầy vẻ sương gió.
Vừa nhìn thấy tôi bước ra từ chiếc xe sang trọng cùng con trai, Hoàng khựng lại. Nhìn thấy đứa trẻ có ánh mắt và gương mặt đúc cùng một khuôn với mình, anh ta run rẩy rồi lao đến, quỳ gục xuống dưới chân tôi:
— Yến… là em đúng không? Anh xin lỗi! Anh mê muội nên mới bị người ta lừa gạt! Đứa bé kia không phải con anh… Chỉ có em và đứa trẻ này mới là gia đình của anh thôi! Cho anh một cơ hội sửa sai được không em?
Tôi đứng yên, dắt con trai lùi lại một bước để tránh sự đụng chạm của anh ta. Mắt tôi nhìn Hoàng lạnh ngắt, không còn một chút gợn sóng hay tức giận.
— Anh nhầm rồi. Chồng của tôi đã “biến mất” từ cái ngày ở bệnh viện 3 năm trước. Còn đứa trẻ này mang họ của tôi, và trên giấy khai sinh của cháu, phần tên bố hoàn toàn để trống.
Nói rồi, tôi dắt tay con bước lên xe, nhàn nhã đóng cửa kính lại. Mặc cho Hoàng gào khóc, chạy theo đập cửa xe trong vô vọng giữa cơn mưa xối xả.
Nhìn qua gương chiếu hậu, bóng dáng anh ta ngã khuỵu xuống mặt đường ướt nhẹp. Sự ân hận muộn màng, sự cô độc và cái nghèo bám riết suốt phần đời còn lại chính là cái giá đắt nhất cho sự phản bội của anh ta.