
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bị cha ruột bỏ rơi từ bé, cha nuôi là ă::n m::ày nhặt tôi về nuôi. Khi tôi Tốt Nghiệp Tiến Sĩ, Ông Lại Không Dám Xuất Hiện, biết được lý do mà tôi không cầm nổi nước mắt…..
Tại buổi tiệc chúc mừng tôi bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ, chồng tôi – Chu Tấn – mỉm cười nâng ly rượu ngoại đắt tiền, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng giá.
Anh ta nhìn thẳng vào dàn quan khách sang trọng, dõng dạc nói:
“Thanh Hà nhà tôi tính tình trọng tình cảm, đôi khi lại quá mẫn cảm. Bác Lâm – người quen cũ của cô ấy ở quê – tuổi tác đã cao, đường xá xa xôi đến đây không dễ dàng. Nơi này đông đúc, tôi sợ bác ấy gượng gạo nên đã sắp xếp để bác ấy nghỉ ngơi riêng, không đến làm phiền mọi người.”
Dứt lời, anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt ẩn chứa sự cảnh cáo rõ rệt:
“Tấm lòng hướng về nhau là quý nhất rồi.”
Tôi siết chặt chiếc khăn lau tay dưới bàn, mười đầu ngón tay trắng bệch vì gồng lực.
Bác Lâm trong lời anh ta chính là người bố nuôi của tôi.
Năm mươi sáu năm trước, một người đàn ông mồ côi, làm nghề nhặt phế liệu đã ôm một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa cơn mưa tuyết về nuôi dưỡng. Ông dùng từng đồng tiền lẻ tích góp từ những vỏ chai, đống giấy vụn để chắp cánh cho tôi bước lên đỉnh cao tri thức.
Vậy mà tối nay, trong khoảnh khắc tự hào nhất cuộc đời tôi, ông lại phải lén lút đứng ở một góc tối ngoài nhà hàng, không dám bước vào ánh đèn hoa lệ. Còn người chồng mà tôi chung sống suốt ba năm lại dùng những từ ngữ hoa mỹ nhất để biến sự hy sinh của bố tôi thành niềm hổ thẹn.
Tôi đứng dậy, tiếng ghế ma sát với mặt sàn vang lên chói tai.
“Chu Tấn, anh có thể không xem trọng tôi. Nhưng anh lấy quyền gì để thay mặt bố tôi cảm thấy tự ti?”
Bữa tiệc tan trong gượng gạo. Trên đường về, Chu Tấn đập mạnh tay lên vô lăng, gắt gỏng:
“Em điên rồi sao Thanh Hà? Hôm nay toàn là đối tác lớn, là những người có thể quyết định chiếc ghế Giám đốc của anh! Em muốn họ biết bố nuôi của em là một ông già đi gom rác à? Người ta sẽ cười vào mặt anh cưới một cô vợ xuất thân đáy xã hội!”
Tôi lạnh ngắt nhìn người đàn ông từng thề thốt yêu sự kiên cường của tôi. Hóa ra, sự kiên cường ấy chỉ đẹp khi nó được gọt dũa thành tấm bằng Tiến sĩ, còn nguồn cội nuôi dưỡng nó thì phải bị giấu kín vào bóng tối.
Sáng hôm sau, tôi ngầm hủy toàn bộ lịch trình, âm thầm lao ra ga tàu điện. Giữa dòng người hối hả, tôi thấy bóng dáng gầy gò của bố nuôi đang ngồi co ro ở một góc khuất. Trên tay ông là túi quà quê bọc mấy lớp nilon cẩn thận: vài cân lạc rang và ít quả trứng gà ông tự tay nhặt nhạnh mang lên cho con gái.
Tôi khóc nghẹn ôm lấy ông, đưa ông về căn hộ riêng do chính tôi đứng tên mua trước khi kết hôn.
Một tuần sau, mẹ chồng tôi tổ chức tiệc mừng thọ rầm rộ tại khách sạn năm sao. Chu Tấn bắt buộc tôi phải có mặt để làm “bình hoa trang trí” cho bộ mặt gia đình anh ta.
Tôi xuất hiện. Nhưng lần này, tôi nắm chặt tay bố nuôi bước vào middle sảnh tiệc.
Mặt Chu Tấn cắt không còn một giọt máu. Anh ta xông đến nghiến răng: “Cô tính làm trò gì đây? Hôm nay Tổng giám đốc Tập đoàn Bất động sản Nam Sơn – nhà đầu tư lớn nhất của anh – cũng tham dự đấy!”
Đúng lúc đó, một vị đại gia quyền lực cùng dàn vệ sĩ bước vào. Chu Tấn lập tức khúm núm chạy lại chào hỏi: “Chủ tịch Lý, ngài đến rồi! Đây là bà xã tôi…”
Nhưng vị Chủ tịch ấy không hề nhìn Chu Tấn. Ánh mắt ông ta dán chặt vào khuôn mặt khắc khổ của bố nuôi tôi, toàn thân run lên bần bật:
“Lâm… Lâm Quốc Trung? Sao ông lại ở đây? Còn cô gái này…”
Bố nuôi tôi ngẩng cao đầu, ánh mắt trào dâng sự căm giận tột cùng:
“Lý Vĩnh Phát! Ông không nhận ra đứa trẻ năm xưa ông chê là vận đen, nhẫn tâm ném bỏ trước cửa nhà cạu giữa đêm đông để đi lấy tiểu thư giàu có sao?”
Khán phòng hoàn toàn lặng đi. Tôi đứng sững người trước sự thật nghiệt ngã…
Chu Tấn bàng hoàng nhìn tôi, rồi lại nhìn vị đại gia giàu có bậc nhất thành phố. Trong mắt anh ta không hề có sự thương xót hay ân hận, mà nhanh chóng thay thế bằng ánh lên sự tham lam đê tiện:
“Thanh Hà… em là con gái ruột của Chủ tịch Lý sao? Trời ơi, đúng là duyên số trời định! Chủ tịch Lý, chúng ta là người một nhà rồi!”
Chủ tịch Lý lúc này rung rung bước tới, đôi bàn tay run rẩy định nắm lấy tay tôi: “Thanh Hà… bố đã tìm con suốt bao nhiêu năm qua. Giờ thấy con thành tài thế này, bố hãnh diện lắm. Theo bố về nhà thôi con…”
Tôi dứt khoát lùi lại một bước, né tránh ánh nhìn của ông ta. Nụ cười trên môi tôi mỉa mai đến chua chát:
“Chủ tịch Lý, ngài nhận nhầm người rồi. Tôi họ Lâm, tên Lâm Thanh Hà. Ngày ông vứt bỏ đứa trẻ sơ sinh giữa cơn mưa tuyết, trên đời này đã không còn người cha ruột nào tên Lý Vĩnh Phát nữa.”
Tôi quay sang nhìn thẳng vào mắt Chu Tấn, từ trong túi xách rút ra tờ đơn ly hôn đã ký sẵn, ném thẳng vào người anh ta:
“Tôi thành đạt như ngày hôm nay không nhờ một giọt máu mủ hay dòng tiền bẩn thỉu nào của gia đình họ Lý. Tấm bằng Tiến sĩ của tôi được đổi bằng từng vết chai sạn, từng giọt mồ hôi của người đàn ông nhặt phế liệu đang đứng cạnh tôi đây!
Chu Tấn, anh chê bố tôi làm bẩn ‘tầng lớp thượng lưu’ của anh. Vậy thì hôm nay tôi trả lại sự cao quý đó cho anh. Loại người khinh nghèo yêu giàu, sống giả tạo như anh, không xứng đáng được gọi ông ấy một tiếng bố!”
Nói rồi, tôi nắm chặt bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của bố nuôi, kiêu hãnh xoay người bước đi. Mặc cho Chu Tấn gào khóc níu kéo, mặc cho Lý Vĩnh Phát sụp đổ trong sự hối hận muộn màng, chúng tôi thẳng tiến ra phía ánh sáng bên ngoài sảnh tiệc dưới hàng trăm ánh nhìn vừa nể phục vừa xấu hổ của những người có mặt.
Hậu quả sau đó đến như một lẽ tự nhiên:
-
Chu Tấn: Bị Chủ tịch Lý lập tức rút toàn bộ dự án đầu tư vì quá nhục nhã. Công ty riêng của anh ta rơi vào khủng hoảng, phá sản và gánh khoản nợ khổng lồ. Anh ta nhiều lần quỳ khóc trước cửa nhà tôi xin tha thứ nhưng chỉ nhận lại sự từ chối lạnh lùng từ luật sư.
-
Lý Vĩnh Phát: Bị phanh phui quá khứ bỏ rơi con cái trên các phương tiện truyền thông. Giá trị cổ phiếu tập đoàn sụt giảm nghiêm trọng, hình tượng doanh nhân từ thiện sụp đổ hoàn toàn.
-
Tôi và Bố Nuôi: Tôi chính thức nhận lời mời làm Giảng viên cao cấp tại một trường Đại học trọng điểm với mức đãi ngộ hậu hình. Tôi dùng số tiền tiết kiệm mua một căn nhà nhỏ có khoảng sân vườn xanh mát ở vùng ngoại ô, đưa bố nuôi về phụng dưỡng.
Mỗi buổi sáng, nhìn bố nuôi thong dong tưới từng chậu hoa trong sân, lòng tôi bình yên đến lạ.
Tôi nhận ra rằng: Giá trị cao nhất của một con người chưa bao giờ nằm ở tấm bằng Tiến sĩ hay địa vị xã hội, mà nằm ở lòng biết ơn và nhân cách sống. Bố tôi có thể từng là một người nhặt phế liệu nghèo khó, nhưng ông đã cho tôi một tài sản vô giá – đó là một trái tim biết yêu thương và sống ngẩng cao đầu.