
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đến thăm một nhân viên đang nghỉ bệnh, Chủ tịch bỗng dưng khựng lại trước tấm ảnh đặt trên bà//n t/hờ. Gương mặt ông t/ái đi, đôi tay run nhẹ, c//h//ết lặng không thốt nên lời…
Tôi tên là Minh, năm nay đã bước sang tuổi năm mươi hai. Hiện tại, tôi đang là Chủ tịch Hội đồng quản trị của một tập đoàn xây dựng lớn tại Hà Nội. Trong mắt đối tác và nhân viên, tôi là một người gặt hái nhiều thành công, sở hữu vị thế mà nhiều người mơ ước. Thế nhưng, sâu thẳm bên trong, tôi luôn giấu kín một ký ức thanh xuân đau đớn mà bản thân đã cố gắng chôn chặt suốt ba mươi năm qua.
Cho đến một ngày, ký ức ấy bất ngờ quay trở lại, giáng một đòn mạnh mẽ vào tâm trí tôi.
Mọi chuyện khởi đầu từ một sự việc rất đỗi bình thường tại công ty.
Trong số các nhân sự trẻ, có một cậu nhân viên tên là Nam, thuộc phòng Kỹ thuật thiết kế. Nam làm việc ở tập đoàn được hơn hai năm, tính tình khiêm tốn, trầm lặng nên không quá nổi bật. Tuy nhiên, cậu ấy lại ghi điểm trọn vẹn trong mắt đồng nghiệp nhờ sự cần mẫn và chỉn chu tuyệt đối. Nam luôn là người có mặt sớm nhất ở văn phòng và cũng là người rời đi muộn nhất.
Những dịp dự án bước vào giai đoạn gấp rút, Nam chưa từng một lời than thở. Nhiều lần đi kiểm tra thực địa vào ban đêm, tôi vẫn thấy Nam ngồi tỉ mỉ rà soát từng thông số bản vẽ trong căn phòng điều hành tạm thời.
Có lần bước vào, tôi cất tiếng hỏi:
— Cháu không thấy mệt sao?
Nam ngước lên, nở nụ cười hiền lành đáp:
— Dạ mệt chứ bác. Nhưng nếu cháu không nỗ lực thì công việc sẽ dồn lại cho mọi người.
Cách xưng hô “cháu – bác” của Nam rất tự nhiên, chân thành và hoàn toàn không chút tự lợi. Sau này tìm hiểu thêm, tôi mới biết Nam chính là trụ cột duy nhất trong gia đình, vừa tự lo cho bản thân vừa gánh vác toàn bộ sinh hoạt phí cho mẹ già thường xuyên đau ốm.
Đầu tuần nọ, Giám đốc Nhân sự bước vào phòng làm việc của tôi báo cáo:
— Thưa Chủ tịch, cậu Nam phòng Kỹ thuật vừa nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn. Gia đình cậu ấy vừa trải qua biến cố lớn khi người mẹ qua đời, bản thân Nam cũng bị suy nhược cơ thể nghiêm trọng do làm việc quá sức.
Nghe vậy, lòng tôi dấy lên sự xúc động và thương cảm. Cảm kích trước tinh thần trách nhiệm của người trẻ này, tôi quyết định tự tay chuẩn bị một chút quà và đích thân đến nhà riêng để thăm hỏi, động viên Nam.
Căn nhà nhỏ nằm sâu trong một con ngõ hẹp ở ngoại thành. Bước qua cánh cổng cũ kỹ, tôi đẩy nhẹ cánh cửa gỗ đi vào phòng khách. Nhưng ngay khoảnh khắc đặt chân qua ngưỡng cửa, ánh mắt tôi bỗng khựng lại khi nhìn lên vị trí trang trọng nhất trên chiếc bàn gỗ giữa nhà.
Gương mặt tôi biến sắc, đôi tay run rẩy, cả người đứng chết lặng không thốt nên lời.
Người phụ nữ xuất hiện trong bức ảnh lưu niệm ấy chính là người mà suốt ba mươi năm qua tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ có cơ hội gặp lại…
Đó là Hà — người con gái mà tôi từng yêu sâu sắc vào những năm tháng tuổi trẻ gian khó. Ba mươi năm trước, khi tôi còn là một chàng thanh niên trắng tay, đầy hoài bão nhưng thiếu thốn đủ đường, gia đình tôi đã kịch liệt phản đối mối tình này. Vì sức ép gia đình và tâm lý tự ti của một kẻ chưa có sự nghiệp, tôi đã đưa ra quyết định sai lầm nhất cuộc đời: lặng lẽ bỏ đi không một lời giã biệt, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với cô ấy.
Tôi cứ nghĩ Hà sau đó sẽ lập gia đình và tìm kiếm một hạnh phúc mới trọn vẹn hơn. Tôi chưa từng ngờ rằng cô ấy đã mang trong mình giọt máu của tôi, một mình gánh chịu mọi điều tiếng, đi qua muôn vàn gian khó để nuôi dạy đứa trẻ khôn lớn.
— Bác Minh… Bác sao thế ạ?
Tiếng nói yếu ớt của Nam vang lên từ phía giường ngủ kéo tôi trở về với thực tại. Cậu ấy gượng ngồi dậy, ánh mắt ngơ ngác nhìn vẻ mặt bàng hoàng của tôi.
Tôi tiến lại gần, đôi tay run run nắm lấy vai Nam, giọng nghẹn ngào không giấu nổi sự xúc động:
— Nam… Hãy nói cho bác biết, Mẹ của cháu… tên là Hà đúng không? Mẹ cháu sống ở vùng quê Nam Định trước khi chuyển về đây đúng không?
Nam ngạc nhiên gật đầu:
— Vâng ạ… Cả đời mẹ cháu sống một mình nuôi cháu. Mẹ chưa từng nhắc về bố, chỉ bảo rằng bố đang ở một nơi rất xa…
Đến lúc này, mọi mảnh ghép trong quá khứ hoàn toàn khớp lại. Cánh tay kiên cường, nụ cười hiền lành và tinh thần trách nhiệm của Nam — tất cả đều mang hình bóng của Hà và chính bản thân tôi thời trẻ. Giọt nước mắt hối hận mà tôi nén giữ suốt ba mươi năm qua cuối cùng cũng lăn dài trên má.
Tôi ngồi xuống bên cạnh Nam, dùng tất cả sự chân thành và lòng chuộc lỗi để kể lại toàn bộ câu chuyện năm xưa. Tôi không biện minh cho sự hèn nhát của mình, chỉ mong nhận được một cơ hội nhỏ ngoi để bù đắp cho những mất mát quá lớn mà hai mẹ con đã phải trải qua.
Nghe xong câu chuyện, Nam lặng người đi rất lâu. Ánh mắt cậu hướng về bức ảnh của mẹ, rồi lại nhìn người cha lần đầu tiên xuất hiện trước mặt mình. Không có sự giận dữ hay trách móc, chỉ có một nỗi buồn man mác và sự thấu hiểu trưởng thành.
Nam nhẹ nhàng lên tiếng:
— Mẹ cháu trước khi mất luôn dặn cháu rằng không được oán giận bất kỳ ai, bởi ai cũng có những lựa chọn khó khăn trong đời. Cháu nghĩ… ở nơi xa, mẹ cũng mong thấy mọi chuyện được khép lại trong yên bình.
Sau ngày hôm ấy, Nam chuyển về sống cùng tôi. Cậu ấy tiếp tục công việc tại tập đoàn, từng bước rèn luyện để kế thừa những công trình lớn bằng chính thực lực của mình. Dù thời gian không thể quay ngược để xóa đi lỗi lầm quá khứ, nhưng những ngày tháng còn lại, tôi đã có thể thanh thản sống và cống hiến, trọn vẹn trách nhiệm của một người cha.