
Sinh nhật năm nay không còn háo hức chờ tiếng chuông điện thoại lúc 0 giờ hay mong một lời chúc từ người quan trọng nhất nữa. Tôi dành cả buổi tối ngồi một mình trên ban công căn hộ thuê, nhìn thành phố lên đèn rồi chợt nhận ra, có những người từng hứa sẽ đi cùng mình cả đời, cuối cùng chỉ cùng mình đi hết một đoạn đường.
Chúng tôi quen nhau năm cuối cấp ba.
Ngày ấy chẳng có gì đáng giá ngoài một chiếc xe đạp cũ và những ước mơ còn ngây ngô. Mỗi chiều tan học, tôi đều đứng trước cổng trường đợi cô ấy. Hai đứa ghé quán bánh tráng trộn ven đường, mỗi người góp vài nghìn đồng là đủ có một bữa ăn vui vẻ. Có hôm trời mưa lớn, cả hai trú dưới mái hiên, ướt như chuột lột nhưng vẫn cười đến đau cả bụng.
Đó là khoảng thời gian nghèo nhất.
Nhưng cũng là khoảng thời gian hạnh phúc nhất.
Lên đại học, tôi học ở thành phố, còn cô ấy cũng đậu vào một trường cách đó không xa. Ban ngày đi học, tối tôi làm thêm ở quán cà phê. Có những hôm tan ca gần nửa đêm, người mệt rã rời nhưng vẫn chạy gần mười cây số chỉ để mua cho cô ấy ly trà sữa mà cô ấy thích.
Lương làm thêm chẳng được bao nhiêu.
Nhưng nhìn cô ấy cười, tôi luôn thấy mọi thứ đều xứng đáng.
Ra trường, tôi vào một công ty xây dựng.
Công việc áp lực, thường xuyên đi công trình. Có tháng chỉ được về nhà vài ngày, nhưng thu nhập cũng khá hơn trước rất nhiều.
Việc đầu tiên tôi làm là đưa hết tiền tiết kiệm cho mẹ sửa lại căn nhà cũ.
Việc thứ hai là mở một cuốn sổ riêng để dành tiền cưới.
Tôi chưa từng nói với cô ấy về cuốn sổ đó.
Tôi chỉ muốn đến một ngày, khi mọi thứ đủ đầy, sẽ bất ngờ đưa chiếc nhẫn ra và hỏi:
“Em có đồng ý làm vợ anh không?”
Tôi nghĩ mình đang âm thầm chuẩn bị một tương lai.
Nhưng hóa ra, chỉ có mình tôi chuẩn bị.
Khoảng hơn một năm trước, cô ấy xin vào làm ở một công ty lớn.
Công việc mới, môi trường mới, đồng nghiệp mới.
Tôi vui cho cô ấy.
Thậm chí còn động viên:
“Cố gắng lên, sau này hai đứa mình sẽ đỡ vất vả.”
Dần dần, cô ấy bận hơn.
Tin nhắn từ những đoạn dài trở thành vài chữ ngắn ngủi.
Cuộc gọi mỗi tối từ một tiếng chỉ còn vài phút.
Tôi hỏi thì cô ấy bảo áp lực công việc.
Tôi tin.
Có lần tôi chạy gần ba trăm cây số về chỉ để tạo bất ngờ trong ngày sinh nhật cô ấy.
Tôi ôm bó hoa đứng trước cổng công ty hơn bốn mươi phút.
Gọi điện.
Không nghe.
Nhắn tin.
Không trả lời.
Đến khi cô ấy xuất hiện, bên cạnh là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng.
Thấy tôi, cô ấy giật mình.
Còn người kia chỉ lịch sự gật đầu rồi bước đi.
Cô ấy giải thích đó chỉ là trưởng phòng tiện đường đưa về.
Tôi cười.
Gật đầu.
Tin thêm một lần nữa.
Ba tháng sau, công ty cử tôi đi công tác gần nơi cô ấy làm.
Tan việc sớm, tôi ghé qua định rủ cô ấy ăn tối.
Lần này tôi không báo trước.
Từ bên kia đường, tôi nhìn thấy cô ấy bước lên xe của chính người đàn ông hôm trước.
Chiếc xe không chạy về hướng nhà.
Tôi lặng lẽ bám theo.
Đến một nhà hàng nhỏ ven sông.
Họ ngồi đối diện nhau.
Cười nói.
Anh ta gắp thức ăn cho cô ấy rất tự nhiên.
Còn cô ấy…
Không hề từ chối.
Tôi đứng ngoài cửa kính gần hai mươi phút.
Không đủ can đảm bước vào.
Đêm đó, tôi nhắn đúng một dòng:
“Ngày mai mình gặp nhau nhé.”
Cô ấy đồng ý.
Tôi không vòng vo.
Chỉ đặt trước mặt cô ấy tấm ảnh mình chụp tối hôm qua.
Cô ấy im lặng rất lâu.
Rồi khóc.
Cô ấy nói không cố ý phản bội.
Chỉ là trong lúc tôi bận kiếm tiền, người khác lại có mặt đúng những lúc cô ấy cần.
Nghe xong, tôi không biết nên trách ai.
Trách cô ấy.
Hay trách chính mình.
Tôi đã dành quá nhiều thời gian để xây tương lai.
Đến mức quên mất người mình muốn xây cùng đang dần bước sang một con đường khác.
Một tuần sau, tôi vẫn quyết định cầu hôn.
Đúng.
Là cầu hôn.
Không phải vì níu kéo.
Mà vì tôi muốn nghe câu trả lời cuối cùng sau chín năm.
Tôi chuẩn bị chiếc nhẫn đã mua từ trước.
Đặt bàn ở nơi hai đứa từng hẹn hò lần đầu.
Nhưng người đến không phải chỉ có cô ấy.
Đi cùng còn có người đàn ông kia.
Cô ấy đặt chiếc nhẫn lại trước mặt tôi.
Khẽ nói:
“Xin lỗi… em không thể.”
Khoảnh khắc ấy, tôi không còn thấy đau nữa.
Có lẽ vì nỗi đau đã vượt quá giới hạn mà trái tim có thể cảm nhận.
Tôi đứng dậy.
Mỉm cười.
Thanh toán bữa ăn.
Rồi rời đi.
Đó là lần cuối cùng tôi gặp cô ấy.
Sau chia tay, tôi lao đầu vào công việc.
Ngày làm.
Đêm làm.
Có lúc tưởng như mình đã quên.
Cho đến một buổi chiều, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ.
Là mẹ cô ấy.
Bác nói:
“Nó sắp cưới rồi.”
Tôi chỉ đáp:
“Dạ… con chúc hai người hạnh phúc.”
Cúp máy xong, tôi ngồi lặng rất lâu.
Không phải vì còn yêu.
Mà vì cuối cùng cũng phải chấp nhận rằng, người mình từng xem là cả tương lai giờ chỉ còn là một phần ký ức.
Hai tháng sau, tôi tình cờ gặp lại cô ấy ở siêu thị.
Cả hai chỉ nhìn nhau vài giây.
Không ai nói gì.
Không ai hỏi thăm.
Người từng biết rõ mọi thói quen của nhau lại trở thành hai người xa lạ.
Tôi chợt hiểu…
Tình yêu không đáng sợ vì kết thúc.
Điều đáng sợ là khi một người đã âm thầm rời khỏi mối quan hệ từ rất lâu, còn người kia vẫn miệt mài vun đắp bằng tất cả niềm tin.
Đến hôm nay, nhìn lại chặng đường gần mười năm ấy, tôi không còn oán trách.
Nếu cứ giữ mãi hận thù, người mệt nhất vẫn là chính mình.
Tôi chỉ biết ơn quãng thời gian đó.
Nhờ nó, tôi học được rằng yêu một người là điều rất đẹp.
Nhưng yêu bản thân mình còn quan trọng hơn.
Không phải ai bước vào cuộc đời cũng ở lại đến cuối.
Có người xuất hiện để cùng bạn viết nên những trang thanh xuân rực rỡ.
Có người xuất hiện để dạy bạn bài học về sự trưởng thành.
Và cũng có người rời đi để nhường chỗ cho một người xứng đáng hơn sẽ đến sau.
Nếu bây giờ có ai hỏi tôi còn tin vào tình yêu không.
Câu trả lời vẫn là có.
Chỉ là lần tới, tôi sẽ không đánh đổi cả tuổi trẻ để giữ một người đã không còn muốn nắm tay mình.
Bởi sau tất cả, điều quý giá nhất một người đàn ông có thể giữ lại sau một cuộc tình không phải là người cũ.
Mà là sự tử tế, lòng tự trọng và niềm tin rằng một ngày nào đó, sẽ có người thật sự xem tất cả những điều mình từng cố gắng là xứng đáng.