
Ít nhất, tôi đã luôn tự nhủ như vậy.
Tôi cho con gái tôi ăn học đàng hoàng, không thiếu thứ gì. Từ nhỏ đến lớn, nó chưa từng phải chịu cảnh thiếu thốn như tôi ngày xưa. Tôi làm lụng vất vả, buôn bán xoay xở, cũng chỉ mong nó lớn lên có một cuộc đời tốt hơn — một cuộc đời mà tôi chưa từng có.
Nhưng rồi, cái ngày nó đứng trước mặt tôi, mắt đỏ hoe mà vẫn cứng đầu nói:
“Con muốn lấy anh ấy.”
Mọi thứ trong tôi như sụp đổ.
“Lấy ai?” tôi hỏi lại, giọng lạnh tanh.
“Anh Hùng… người con kể với bố mẹ rồi đó.”
Tôi đập mạnh tay xuống bàn.
“Cái thằng nhà quê, làm ruộng, nhà nghèo rớt mồng tơi đó à?”
Con bé cúi đầu, nhưng không rút lại lời.
“Anh ấy tốt với con.”
Tôi bật cười, một tiếng cười khinh khỉnh.
“Tốt? Tốt mà nuôi nổi mày không? Hay lại để mày khổ như tao ngày xưa?”
Nó im lặng.
Chính cái im lặng đó làm tôi càng tức điên.
Tôi không hiểu nổi. Bao nhiêu người tử tế, có công ăn việc làm ổn định, nhà cửa đàng hoàng, tôi giới thiệu thì nó chê. Vậy mà lại đâm đầu vào một thằng trai quê, quanh năm chỉ biết ruộng vườn, chẳng có tương lai gì rõ ràng.
“Bố không đồng ý,” tôi nói dứt khoát.
Nhưng nó ngẩng lên, mắt đỏ hoe mà kiên định:
“Con vẫn sẽ lấy anh ấy.”
—
Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi tát con.
Cái tát vang lên, khiến cả căn nhà chết lặng.
Vợ tôi hoảng hốt chạy đến can ngăn, còn con bé thì đứng sững, tay ôm má, nước mắt lăn dài.
Tôi vẫn còn nhớ rõ ánh mắt của nó lúc đó.
Không phải oán hận.
Mà là… thất vọng.
“Con không nghĩ bố lại coi thường con như vậy,” nó nói, giọng run run.
Tôi quay mặt đi.
“Bố không coi thường mày. Bố chỉ không muốn mày ngu dại.”
Nó cắn môi, rồi nói một câu mà đến giờ tôi vẫn không quên:
“Có thể bố đúng. Nhưng đây là cuộc đời của con.”
—
Nó bỏ đi ngay hôm sau.
Không mang theo gì nhiều — vài bộ quần áo, ít tiền tiết kiệm, và một cái vali cũ.
Tôi không giữ.
Cũng không tiễn.
Tôi đứng trong nhà, nghe tiếng cửa đóng lại, mà lòng cứng như đá.
“Đi đi,” tôi nói, dù biết nó không còn nghe thấy. “Ra ngoài rồi sẽ biết thế nào là đời.”
Vợ tôi khóc rất nhiều.
Còn tôi… tôi chọn cách im lặng.
Tôi tự nhủ, rồi nó sẽ quay về.
Chỉ cần vài tháng thôi, khi cuộc sống ngoài kia dạy cho nó bài học.
Nhưng nó không quay về.
—
Một năm.
Hai năm.
Ba năm.
Không một cuộc gọi.
Không một lần về thăm.
Chỉ có vài tin nhắn ngắn ngủi gửi cho mẹ nó, hỏi thăm sức khỏe, tuyệt nhiên không nhắc gì đến tôi.
Tôi cũng không hỏi.
Tôi giả vờ như mình không quan tâm.
Nhưng mỗi lần vợ tôi lén xem ảnh con gửi — ảnh hai đứa đứng trước căn nhà nhỏ, hay ảnh nó cười bên mảnh vườn — tôi lại lặng lẽ nhìn trộm.
Nó gầy đi.
Da sạm hơn.
Nhưng… nụ cười lại rất lạ.
Không phải kiểu cười gượng gạo như ngày còn ở nhà.
Mà là một nụ cười… bình yên.
Tôi không hiểu.
—
Đến năm thứ năm.
Vợ tôi bị ốm nặng.
Nằm viện cả tháng trời.
Trong những lúc yếu nhất, bà chỉ gọi tên con gái.
“Ông… gọi nó về đi,” bà nắm tay tôi, giọng yếu ớt. “Tôi nhớ nó quá…”
Tôi im lặng.
Nhưng đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi nằm nhìn trần nhà, nghĩ đến con bé.
Năm năm rồi.
Năm năm không gặp.
Không biết nó sống ra sao.
Có khổ không.
Có hối hận không.
Hay… nó vẫn cứng đầu như ngày đó?
Sáng hôm sau, tôi quyết định.
“Tôi sẽ đi thăm nó,” tôi nói với vợ.
Bà nhìn tôi, nước mắt lưng tròng.
Địa chỉ của nó là một vùng quê xa xôi.
Đường đi khó khăn, xe phải chạy qua những con đường đất gồ ghề, hai bên là ruộng đồng bạt ngàn.
Tôi ngồi trên xe, lòng đầy mâu thuẫn.
Một phần trong tôi vẫn nghĩ: nó chắc đang sống khổ sở lắm.
Một phần khác… lại không chắc.
Chiếc xe dừng trước một cổng nhà.
Tôi bước xuống, nhìn quanh.
Không phải là căn nhà tranh xiêu vẹo như tôi tưởng.
Mà là một ngôi nhà khá rộng, xây kiên cố, phía trước có sân lớn, phía sau là cả một khu vườn xanh mướt.
Tôi nhíu mày.
“Có nhầm không vậy?” tôi hỏi tài xế.
“Đúng địa chỉ mà bác.”
Tôi đứng lặng.
Đúng lúc đó, cửa mở.
Con gái tôi bước ra.
Nó sững lại khi thấy tôi.
“Bố…?”
Giọng nó run lên.
Tôi cũng không biết phải nói gì.
Năm năm.
Chỉ một tiếng “bố”… mà như kéo tất cả về lại.
—
Nó dẫn tôi vào nhà.
Bên trong gọn gàng, sạch sẽ, không hề tạm bợ như tôi từng nghĩ.
Một người đàn ông từ phía sau bước ra — là Hùng.
Cậu ta nhìn tôi, có chút lúng túng, nhưng vẫn lễ phép:
“Con chào bác.”
Tôi gật đầu, không nói gì.
Không khí có chút gượng gạo.
Nhưng điều làm tôi chú ý nhất… là mọi thứ xung quanh.
Trong sân, có vài người đang làm việc.
Ngoài vườn, có khu chuồng trại được xây dựng bài bản.
Xa hơn nữa… là cả một khu đất rộng, trồng đủ loại cây.
“Đây là…?” tôi hỏi.
Con gái tôi mỉm cười.
“Là trang trại của tụi con.”
Tôi sững sờ.
“Trang trại?”
Hùng gãi đầu, cười hiền:
“Dạ… tụi con bắt đầu từ hai con lợn rừng bố mẹ cho ngày cưới đó ạ.”
Tim tôi chợt khựng lại.
Hai con lợn rừng.
Món “của hồi môn” mà tôi đưa ra… chỉ để thể hiện sự khinh thường.
Tôi còn nhớ rõ lúc đó, tôi nói:
“Muốn lấy nhau thì lấy. Tao không cho gì đâu. Chỉ có hai con lợn rừng, thích thì mang đi.”
Tôi tưởng đó là sự sỉ nhục.
Nhưng giờ…
“Ban đầu tụi con nuôi thử,” con gái tôi nói tiếp. “Không ngờ lại phát triển được. Rồi tụi con mở rộng dần, nuôi thêm, trồng thêm… giờ cũng tạm ổn.”
“Tạm ổn?” tôi lặp lại, nhìn quanh.
Cái “tạm ổn” này… còn hơn cả những gì tôi gây dựng cả đời.
—
Bữa cơm hôm đó… tôi ăn mà không biết mùi vị.
Tôi nhìn con gái — nó gắp thức ăn cho tôi, hỏi han đủ điều.
Giống như… chưa từng có khoảng cách năm năm.
“Bố… mẹ khỏe không?” nó hỏi.
Tôi nuốt nghẹn.
“Mẹ mày… đang ốm.”
Nó khựng lại, mắt đỏ lên.
“Con… con muốn về thăm mẹ…”
Tôi nhìn nó.
Lần đầu tiên, tôi thấy mình… nhỏ bé.
“Về đi,” tôi nói khẽ.
—
Tối hôm đó, tôi không ngủ được.
Tôi ra sân, nhìn khu trang trại dưới ánh đèn.
Hùng bước ra, đưa tôi ly nước.
“Bác chưa ngủ ạ?”
Tôi lắc đầu.
Im lặng một lúc, tôi hỏi:
“Cậu… có từng trách tôi không?”
Hùng ngạc nhiên, rồi lắc đầu:
“Dạ không. Nếu là con, chắc con cũng lo cho con gái mình như bác thôi.”
Câu trả lời đơn giản… mà khiến tôi nghẹn.
“Nhưng… bác đã sai,” tôi nói, giọng trầm xuống.
Hùng im lặng.
“Tôi đã nghĩ mình đúng. Nghĩ rằng tiền bạc, điều kiện… mới quyết định hạnh phúc. Tôi coi thường cậu. Coi thường cả con bé.”
Tôi siết chặt tay.
“Nhưng cuối cùng… người sai lại là tôi.”
Hùng nhìn tôi, không nói gì.
“Cậu… chăm sóc nó tốt,” tôi nói tiếp. “Tốt hơn tôi tưởng.”
Hùng cười nhẹ:
“Con chỉ cố gắng không để cô ấy phải hối hận vì đã chọn con thôi ạ.”
Câu nói đó… khiến tôi không kìm được nước mắt.
—
Sáng hôm sau, khi tôi chuẩn bị về, con gái đứng trước cổng, nhìn tôi.
“Bố…”
Tôi quay lại.
Nó ngập ngừng:
“Bố… có còn giận con không?”
Tôi nhìn nó thật lâu.
Rồi lắc đầu.
“Không.”
Nó bật khóc.
Tôi bước lại, lần đầu tiên sau năm năm… ôm nó vào lòng.
“Là bố sai,” tôi nói khẽ. “Bố xin lỗi.”
—
Trên đường về, tôi nhìn lại con đường quê dài hun hút.
Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ:
Có những thứ, người ta mất cả đời mới hiểu ra.
Rằng…
Không phải cứ nghèo là không có tương lai.
Không phải cứ giàu là sẽ hạnh phúc.
Và không phải lúc nào… cha mẹ cũng đúng.
Chỉ tiếc là…
Tôi đã mất năm năm… để học được điều đó.