
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Gần tháng trời, vợ cứ đón con về là l/ao thẳng vào phòng tắm. Tôi sinh nghi, tr//ốn trong tủ quần áo, qua kh/e h/ở nhìn thấy cảnh tượng khiến tôi đ/ứng hì/nh…
Nắng chiều hắt qua ô cửa sổ nhỏ, đổ từng vệt dài lên gian phòng khách yên tĩnh. Hoàng ngồi lặng lẽ bên bàn ăn, mắt hướng về phía cánh cửa nhà tắm đang đóng kín, tiếng nước chảy rì rào bên trong vang lên đều đặn.
Hoàng và Mai đã kết hôn được gần 7 năm, có chung một cô con gái nhỏ tròn 5 tuổi tên Bún. Cuộc sống gia đình trôi qua êm đềm, không quá dư dả nhưng luôn ấm cúng. Hoàng vốn nghĩ hạnh phúc chỉ đơn giản là mỗi tối cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm nóng hổi. Thế nhưng, tròn một tháng qua, Mai bắt đầu có những biểu hiện vô cùng kỳ lạ. Ngày nào cũng vậy, vừa đón con về đến cửa, cô liền vội vã đi thẳng vào nhà tắm, khóa chặt cửa lại. Cô hầu như không trò chuyện, cũng chẳng thiết tha ăn uống ngay.
Ban đầu, Hoàng tự trấn an rằng chắc do công việc áp lực hoặc thời tiết ngột ngạt khiến cô muốn gột rửa sạch sẽ. Nhưng khi thói quen ấy kéo dài liên tục suốt 30 ngày, sự mơ hồ và hoài nghi bắt đầu gặm nhấm tâm trí anh. Mỗi lần Hoàng khéo léo gặng hỏi, Mai chỉ mỉm cười qua chuyện rồi né tránh ánh nhìn của chồng.
Sự mập mờ ấy thúc đẩy Hoàng đi đến một quyết định liều lĩnh. Vào ngày thứ 31, anh đi làm về sớm, im lặng trốn vào chiếc tủ gỗ đặt ở góc phòng. Qua khe hở nhỏ của cánh tủ, Hoàng nín thở quan sát khi nghe tiếng bước chân Mai bước vội vào phòng.
Cánh cửa nhà tắm khép lại nhưng không khóa chốt. Mai đứng trước gương, từ từ cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài. Hoàng dán chặt mắt qua khe hở, và rồi, trái tim anh như khựng lại một nhịp trước cảnh tượng hiện ra ngay trước mắt…
Dưới ánh đèn trắng bệch, lưng áo trong của Mai đốm xám vết bụi than và vệt sơn khô cứng. Cô quay lưng về phía gương, nhẹ nhàng kéo chiếc áo thun rộng sang một bên. Trên vai và mảng lưng mảnh dẻ của vợ là những vết hằn đỏ rát, da chày xước đang sưng tấy do gánh nặng và va đập.
Mai thở dài một ngón tay khẽ chạm vào vết thương rồi nhăn mặt vì đau. Cô lấy gạc y tế, tỉ mỉ tự lau rửa vết thương, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Đúng lúc đó, tiếng con gái nhỏ ở bên ngoài vọng vào: “Mẹ ơi, mẹ tắm xong chưa? Con đói rồi!”
Mai nhanh chóng lau khô giọt nước mắt chực trào, cố lấy giọng vui vẻ đáp lại: “Mẹ xong ngay đây, Bún đợi mẹ một chút nhé!”
Hoàng đứng chết lặng trong góc tủ, sống mũi cay xè. Anh không kìm được xúc động, nhẹ nhàng đẩy cửa tủ bước ra rồi gõ cửa nhà tắm. Cánh cửa mở hé, Mai giật mình cố tình kéo cao cổ áo để che đi những vết thương, nhưng đã quá muộn. Hoàng bước vào, ôm chặt lấy vợ vào lòng.
Đến lúc này, Mai mới nghẹn ngào tâm sự. Hóa ra công ty cũ nơi cô làm việc bất ngờ phá sản và nợ lương suốt mấy tháng. Để có tiền lo chi phí sinh hoạt và chuẩn bị tiền học phí sắp tới cho con, suốt một tháng qua, sau giờ làm chính, cô đã bí mật nhận thêm công việc bốc xếp và vận chuyển hàng hóa nhẹ tại một kho nông sản gần trường của con. Vì sợ Hoàng lo lắng và tự ti khi chưa tìm được nguồn thu nhập tốt hơn, cô chọn cách âm thầm chịu đựng một mình.
Nhìn những vệt sẹo gạch xước trên vai vợ, Hoàng nắm chặt tay Mai, vừa thương xót vừa tự trách bản thân đã quá vô tâm. Anh ôm lấy hai mẹ con, tự hứa sẽ nỗ lực hơn nữa để làm chỗ dựa vững chắc, cùng vợ san sẻ mọi gánh nặng trong chặng đường phía trước.