
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chưa kịp hoàn tất thủ tục l::y h::ôn, chồng đã vội vã trước cô dâu mới về nhà. Trong ngày cưới vợ c::ũ lặng lẽ làm một chuyện khiến cả nhà chồng đều m::ất m::ặt…
Tôi và Quốc gắn bó với nhau trọn vẹn tám năm. Tám năm thầm lặng vun vén, tôi cứ nghĩ sự chân thành sẽ đổi lại bình yên. Nhưng tôi đã nhầm, lòng người khi đã thay đổi thì sự hy sinh nào cũng trở thành vô nghĩa.
Mọi thứ bắt đầu rạn nứt từ ngày Quốc bước lên vị trí quản lý. Anh ít về nhà hơn, xài nước hoa đắt tiền và chiếc điện thoại luôn đặt chế độ khóa màn hình. Sự lạnh nhạt mỗi ngày một tăng khiến tôi mơ hồ nhận ra khoảng cách giữa hai vợ chồng.
Sự thật chỉ phơi bày khi một người quen gửi cho tôi bức ảnh chụp Quốc đang ôm eo một cô gái trẻ bước ra từ một chung cư cao cấp. Nhìn nụ cười rạng rỡ của anh bên người mới, tim tôi nhói đau nhưng trí óc lại tỉnh táo đến lạ kỳ.
Tối hôm đó, tôi đặt sẵn tờ đơn ly hôn lên bàn. Quốc nhìn qua, không hề tỏ ra hối hận hay giải thích. Anh thản nhiên ký tên rồi phán một câu cạn tình:
“Giải thoát cho nhau đi. Ở bên em anh thấy gánh nặng và ngột ngạt lắm.”
Tòa chưa kịp thụ lý hồ sơ, thủ tục pháp lý vẫn dở dang. Thế nhưng chỉ hai tuần sau, nhà chồng đã vội vã dựng rạp, sắm sửa mâm quả để tổ chức đám cưới rình rang cho Quốc và cô ta ngay tại quê nhà. Họ vô tư coi như tôi đã không còn tồn tại, mặc kệ những lời bàn ra tán vào của xóm giềng.
Sáng ngày diễn ra hôn lễ, tôi ngắm mình trong gương, khoác lên chiếc váy đen lịch thiệp rồi lặng lẽ tiến về phía nhà chồng. Sự xuất hiện bất ngờ của tôi khiến cả họ hàng hai bên lặng đi. Quan khách bắt đầu xầm xò, chú rể biến sắc, còn cô dâu mới thì nắm chặt tay áo Quốc, mặt cắt không còn một giọt máu.
Mẹ chồng cũ sầm mặt, bước lại gần nạt lớn:
“Cô đến đây làm gì? Đừng có ở đây mà giận hờn rồi làm trò hề cho người ta cười!”
Tôi đáp lại bằng một nụ cười điềm nhiên, giọng nói vang rõ đủ cho cả họ tộc và bà con xung quanh cùng nghe:
“Thưa mẹ, con đến đây không phải để quấy phá. Con chỉ đến để gửi lại gia đình mình một món quà bù đắp cho những năm tháng qua.”
Nói rồi, trước sự chứng kiến của hàng trăm ánh mắt tò mò, tôi thong thả mở chiếc túi xách mang theo và rút ra một vật…
Vật tôi lấy ra không phải là tờ đơn ly hôn hay những bức ảnh nhạy cảm, mà là cuốn sổ hồng căn nhà đứng tên tôi cùng một xấp chứng từ nợ ngân hàng.
Tôi tiến lại gần Quốc, trao tận tay anh ta xấp tài liệu rồi dắt xe rời đi. Mọi người xung quanh xúm lại nhìn vào tập hồ sơ trên tay Quốc. Lúc này, toàn bộ sự thật mới được phơi bày: căn nhà mặt tiền rộng lớn mà nhà chồng đang dùng để làm lễ cưới thực chất là tài sản riêng do bố mẹ đẻ tôi đứng tên cho tặng. Để gánh đỡ công việc kinh doanh thua lỗ âm thầm của Quốc suốt hai năm qua, tôi đã phải thế chấp nó cho ngân hàng.
Những dòng chữ trắng đen rõ ràng cùng con số nợ khổng lồ khiến mẹ chồng tôi ngất xỉu ngay tại chỗ. Họ tộc hai bên bắt đầu chỉ trích sự bội bạc và xốc bồng bột của Quốc. Cô dâu mới khi biết Quốc không phải là đại gia như anh ta vẫn khoe khoang, mà ngược lại đang gánh trên lưng khoản nợ hàng tỷ đồng, đã lập tức cởi bỏ áo dài cưới, tức giận bỏ về ngay trước sự bàng hoàng của quan khách.
Đám cưới rộn rã phút chốc biến thành một bi kịch ê chề. Mấy ngày sau, Quốc liên tục gọi điện, nhắn tin xin lỗi và van xin tôi quay lại để cùng gánh vác, nhưng tôi đã chặn toàn bộ liên lạc.
Thủ tục ly hôn nhanh chóng được Tòa án hoàn tất. Tôi bán đi căn nhà, trả xong khoản nợ và dùng số tiền còn lại để bắt đầu một cuộc sống mới độc lập, tự chủ. Trút bỏ được người chồng phản bội cùng gia đình chồng bạc bẽo, tôi nhận ra rằng sự trả thù nhẹ nhàng nhất chính là sống thật hạnh phúc và để họ tự gặt lấy hậu quả do chính mình gieo rắc.