
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đã h::y s::inh một nửa qu:ả th::ận để chữa bệnh cho chồng, người đã gắn bó với tôi 26 năm. Vậy mà sau khi khỏi bệnh 3 tháng chồng lại đưa tờ giấy l::y h::ôn ép tôi phải kí. Nhưng C/ái K/ết Khiến Anh Tr/ả G/iá Cả Đời….
Tôi lặng lẽ nhìn tờ giấy thỏa thuận chia tay đặt trên bàn, chữ ký của chồng đã ngay ngắn ở góc dưới. Chỉ còn chờ một cái gật đầu và nét bút của tôi. Vết thương bên hông vẫn âm ỉ đau mỗi khi tôi khẽ cử động nhẹ. Ba tháng trước, tôi nằm trên giường mổ lạnh lẽo của bệnh viện lớn tại Đà Nẵng, hiến một phần cơ thể để cứu người đàn ông đang ngồi đối diện – Nam, người đã gắn bó cùng tôi suốt hai mươi sáu năm thanh xuân. Lúc này, anh đang thong thả nhấp ngụm cà phê sáng chủ nhật, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt tràn đầy sức sống.
Nam mỉm cười, đôi mắt sáng lên như vừa bước sang một trang đời mới: “Anh suy nghĩ rất kỹ rồi. Chúng ta dừng lại ở đây thôi em.”
Tôi ngẩng đầu, không oán trách, không kinh ngạc, chỉ lặng lẽ quan sát anh. Sự bình thản ấy khiến anh khẽ chớp mắt bất ngờ. Anh hắng giọng, tông giọng hào hứng thấy rõ: “Sau lần bước qua ranh giới sinh tử, anh mới nhận ra cuộc đời ngắn lắm. Anh không muốn tiếp tục ở lại trong một mối quan hệ mà bản thân không còn tìm thấy cảm xúc nữa.”
Anh hào hứng khoe sáng nay đã chạy bộ gần sáu cây số, cơ thể nhẹ nhõm như được tái sinh. Tôi cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay chai sần vì bao năm vất vả chăm lo từng bữa ăn, cùng anh qua những đêm bệnh tật gian ao, run run ký vào tờ giấy hiến tặng ngày nào. Giờ đây, niềm vui lớn nhất của anh khi khỏe lại là rời xa tôi.
“Em cũng nên nhìn mọi thứ thoáng hơn,” anh nói tiếp, giọng nhẹ nhàng như khuyên một người bạn cũ. “Bao năm qua em đã vất vả vì người bệnh rồi, giờ là lúc cả hai được tự do.”
Lòng tôi trống rỗng, một khoảng không mênh mông, lạnh lẽo sau khi những giọt lệ đã cạn khô. Tôi cầm văn bản lên đọc chậm rãi. Nam tưởng tôi đang đắn đo, liền mỉm cười: “Anh đã nhờ người hỗ trợ pháp lý chuẩn bị xong hết, chi phí sinh hoạt anh sẽ gửi thêm vài tháng. Em về quê nghỉ ngơi một thời gian cho thoải mái.”
Tôi khẽ mỉm cười. Nam nhíu mày: “Em cười gì thế?”
“Em cười vì cuối cùng anh đã bình phục hoàn toàn. Thật lòng, em từng rất sợ ca phẫu thuật không thành công…”
Tôi đứng dậy, dồn sức bước đi. Tôi mở tủ, lấy chiếc vali cũ, bắt đầu xếp lại trang phục. Nam bước vào, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Em làm gì vậy?”
“Em chuyển đi ngay hôm nay. Mọi chuyện chẳng phải đúng như anh mong muốn sao?”
Anh mỉm cười nhẹ, không chút luyến tiếc: “Như vậy cũng tốt.”
Không một lời níu kéo, không một câu xin lỗi, không một ánh mắt áy náy. Hai mươi sáu năm nghĩa vợ chồng đổi lấy thái độ thản nhiên đến lạnh lòng. Tôi xếp đồ, để lại toàn bộ nữ trang và chiếc đồng hồ kỷ niệm. Tôi chỉ mang theo trang phục cá nhân, cuốn sổ tay lưu giữ ký ức cũ, các loại thực phẩm bổ dưỡng và chiếc USB nhỏ màu bạc giấu sâu dưới đáy vali – thứ bí mật mà anh không hề hay biết.
Trước khi bước ra cửa, tôi ngoảnh lại: “Nhớ dùng thực phẩm chức năng và giữ gìn sức khỏe đúng giờ nhé.”
Nam gật đầu: “Anh biết rồi, em không phải bận tâm đâu.”
Tôi kéo vali ra đầu ngõ, cơn gió biển Đà Nẵng mang theo hơi lạnh thổi qua. Chiếc xe đón tôi vừa cập bến. Điện thoại trong túi rung lên, màn hình hiện tin nhắn từ “Mẹ”: “Con đã rời khỏi đó chưa? Mọi việc vẫn diễn ra đúng như chúng ta tính toán chứ?”
Tôi gõ lại: “Con ra ngoài rồi mẹ. Bây giờ chúng ta bắt đầu kế hoạch thôi.”
Chiếc xe dừng trước khu căn hộ cao cấp ven sông Hàn. Mẹ chồng đã đứng chờ sẵn trước cửa tầng 12. Bà ôm chầm lấy tôi, xoa nhẹ lưng: “Vào nhà đi con.”
Bà chuẩn bị bát cháo nóng, ân cần bảo tôi ăn. Nhìn ánh mắt tràn đầy thương cảm của bà, tôi nghẹn ngào. Bà thở dài nặng trề: “Hơn hai mươi năm trước, khi Nam đưa con về ra mắt, mẹ đã coi con như con gái ruột. Mẹ không ngờ đứa con mình sinh ra lại có thể đối xử với con tệ hại đến thế…”
Đúng lúc đó, chuyên gia pháp lý – ông Minh, một người quen lâu năm của gia đình – bước vào. Ông mở tập tài liệu dày, cất giọng trầm tĩnh: “Toàn bộ hồ sơ cô gửi bao gồm sao kê giao dịch, tin nhắn và các đoạn băng ghi âm đều rất rõ ràng. Chúng ta hoàn toàn đủ căn cứ để đòi lại quyền lợi chính đáng.”
Tối hôm đó, Nam gọi điện cho mẹ, giọng vô cùng phấn khởi báo sẽ không về nhà vì bận gặp “đối tác”. Cả hai chúng tôi đều hiểu rõ “đối tác” ấy là ai.
Sáng hôm sau, một số điện thoại lạ gửi đến bức ảnh chụp chiếc vòng ngọc gia truyền – kỷ vật của cha chồng tôi vốn được cất giữ cẩn thận trong két sắt, kèm lời nhắn: “8 giờ sáng mai đến quán cà phê ven hồ, đi một mình nếu muốn nhận lại đồ.”
Tôi cùng mẹ chồng cẩn thận chuẩn bị. Người hẹn gặp là chị Phương – một người quen cũ. Chị trao lại chiếc vòng ngọc cùng xấp ảnh: Nam và người phụ nữ tên Mai đang cùng nhau ký các giấy tờ chuyển nhượng tài sản, ngân hàng, và chính Nam đã lấy kỷ vật của cha mình để tặng cho cô ta.
Chị Phương thở dài: “Cô ta mang chiếc vòng này đi cầm cố, may mắn người quen của tôi nhận ra nên giữ lại được.”
Mẹ chồng tôi run run cầm lại chiếc vòng, nước mắt rơm rớm vì đau xót trước hành động của con trai. Đúng lúc này, chuyên gia Minh gọi điện báo tin: Nam đang cố gắng rút toàn bộ khoản tiết kiệm chung, nhưng phía cơ quan chức năng đã kịp thời phong tỏa theo đơn yêu cầu ngăn chặn khẩn cấp.
Cùng lúc, một tệp video từ số lạ gửi đến máy tôi. Tôi mở lên, tim đập liên hồi. Màn hình hiện lên hình ảnh Nam và Mai tại bãi đỗ xe:
“Em yên tâm, cô ấy sẽ không nghi ngờ gì đâu.”
“Nhưng nếu chị ấy đổi ý không chịu làm phẫu thuật ghép cơ thể thì sao?”
Nam bật cười thản nhiên: “Cô ấy coi anh hơn cả bản thân mình, chỉ cần anh tỏ ra tha thiết một chút, cô ấy sẽ gật đầu ngay thôi…”
Đoạn video kết thúc, từng lời nói lạnh lùng của Nam như đòn giáng mạnh vào tâm trí. Hóa ra, toàn bộ sự quan tâm, những lời ngon ngọt suốt một năm qua chỉ là kịch bản được dàn dựng tỉ mỉ nhằm mục đích lấy đi một phần cơ thể của tôi, sau đó tẩu tán toàn bộ tài sản tích lũy suốt hai mươi sáu năm để bắt đầu cuộc sống mới với người nhân tình.
Tôi không gục ngã. Tôi cắm chiếc USB màu bạc vào máy tính của chuyên gia Minh.
Trong USB là toàn bộ dữ liệu nhật ký giao dịch, tài liệu kế toán của công ty riêng do Nam đứng tên nhưng thực chất được thành lập từ nguồn vốn vay mượn của gia đình tôi năm xưa, cùng các đoạn ghi âm cuộc gọi thể hiện hành vi tẩu tán tài sản, trốn thuế và cố ý tống khứ người thân ra khỏi doanh nghiệp. Khi còn chăm sóc anh ta trong viện, tôi đã vô tình phát hiện những file dữ liệu này trong máy tính cá nhân của Nam và âm thầm trích xuất lại.
Những ngày sau đó, Nam chìm đắm trong niềm vui tự do. Anh ta công khai qua lại với Mai, tổ chức những buổi tiệc tùng ăn mừng khỏe mạnh và dự định mua một căn biệt thự mới. Nhưng niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang.
Một buổi sáng, khi Nam vừa bước ra khỏi quán cà phê sang trọng cùng Mai, đại diện cơ quan thẩm quyền và lực lượng chức năng đã xuất hiện. Toàn bộ tài khoản ngân hàng, bất động sản đứng tên anh ta bị phong tỏa để phục vụ điều tra theo đơn tố cáo về hành vi gian lận tài chính và các nghĩa vụ thuế từ dữ liệu chiếc USB cung cấp.
Chưa dừng lại ở đó, với sự đồng thuận của mẹ chồng, toàn bộ số tài sản đứng tên Nam có nguồn gốc từ gia đình ông bà tổ tiên đều được thu hồi hợp pháp. Tờ đơn ly hôn trước đó Nam ép tôi ký cũng bị bác bỏ hiệu lực do phát hiện có dấu hiệu gian dối và che giấu tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân. Chiếc xe sang và căn nhà Nam đang ở lần lượt bị niêm phong.
Chỉ trong vòng một tháng, Nam từ một kẻ tự mãn, nắm trong tay mọi thứ trở thành kẻ trắng tay, gánh trên vai những khoản nợ nghĩa vụ khổng lồ và đối mặt với án phạt pháp luật. Mai – người phụ nữ đi theo anh ta vì tiền – lập tức gom góp những món đồ còn lại rồi bỏ đi không một lời từ biệt.
Lúc này, do hoảng loạn, làm việc quá sức để lo liệu kiện tụng và sinh hoạt không đúng quy chuẩn sau phẫu thuật, cơ thể Nam bắt đầu xuất hiện phản ứng thải ghép nghiêm trọng. Anh ta phải nhập viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.
Trên giường bệnh đơn độc, Nam run rẩy gọi điện cho tôi nhưng tôi không nghe máy. Mẹ anh là người duy nhất bước vào phòng bệnh, đặt lên bàn tờ đơn ly hôn mới do chính tôi soạn thảo cùng các điều khoản chia tài sản hoàn toàn đúng pháp luật, không một chút ưu ái.
Mẹ anh nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng tột cùng: “Con đã đánh mất người duy nhất sẵn sàng trao cả sự sống cho con. Giờ đây, con phải tự mình gánh chịu hậu quả do chính mình gây ra.”
Nam gục đầu xuống mền, nước mắt hối hận muộn màng lăn dài. Anh ta nhận ra bản thân đã tự tay đập phá đi gia đình, sức khỏe, danh dự và cả tương lai. Tôi nhận lại toàn bộ phần tài sản chính đáng thuộc về mình, bắt đầu một cuộc sống mới yên bình, thanh thản bên người mẹ chồng giàu tình thương. Còn Nam phải sống những ngày tháng còn lại trong sự dằn dộ, cô độc và bài học đắt giá kéo dài suốt phần đời còn lại.