
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Thu nhập 200 triệu một tháng, về nhà mẹ đẻ tôi định tâm sự với mẹ. Vậy mà chồng đá nhẹ dưới bàn khiến tôi vội đổi thành 4 triệu. Ai ngờ, chỉ một hành động của chị dâu sau đó khiến cả căn phòng ch;;;ết lặng…
Cuối tuần, tôi – Mai – quyết định bắt xe về quê thăm gia đình sau những tháng ngày bù đầu với công việc nơi thị thành.
Vừa bước qua cánh cổng quen thuộc, hương vị mâm cơm quê nhà với cá kho thoang thoảng đã xua tan mọi mệt mỏi. Mẹ tôi vội bước ra, ánh mắt đong đầy yêu thương: – Về đúng lúc lắm con, cơm nước xong xuôi cả rồi, toàn món con thích đấy!
Tôi mỉm cười, lòng tràn ngập cảm giác bình yên. Chồng tôi – Nam – bận công tác nên tôi về một mình, mang theo chút quà bánh cùng chiếc máy tính làm việc.
Tại bàn ăn, chị dâu tôi – chị Hoa – đã chuẩn bị xong xuôi, nhanh nhẹn xới cơm rồi đon đả chào hỏi. Dù ngoài mặt chị em vẫn vui vẻ, nhưng tôi luôn mơ hồ nhận ra một sự so kè ngầm giữa hai bên suốt nhiều năm qua.
Đang bữa ăn, mẹ quay sang hỏi tôi: – Dạo này công việc thế nào con? Thu nhập có khá không?
Tôi tính khoe ngay thành quả tháng này đạt mốc 200 triệu đồng nhờ trúng hợp đồng lớn. Nhưng đúng lúc tôi định cất lời, một lực đá nhẹ dưới gầm bàn khiến tôi khựng lại. Tôi ngước lên, thấy Nam – chồng tôi – bất ngờ xuất hiện ngay cửa bếp từ lúc nào. Anh khẽ ra hiệu lắc đầu đầy nghiêm nghị.
Hiểu ý chồng, tôi giật mình đổi giọng ngay lập tức: – Dạ… dạo này khó khăn lắm mẹ ạ, tháng vừa rồi em chỉ kiếm được khoảng 4 triệu thôi…
Không khí trên bàn ăn bỗng khựng lại. Chị dâu nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực rồi đứng dậy bước về phía tủ gỗ. Chị lấy ra một chiếc phong bì đặt mạnh xuống trước mặt tôi, ánh mắt rấn rấn nước mắt khiến cả căn phòng chìm vào yên lặng…
Chị Hoa nghẹn ngào lên tiếng: – Đây là 50 triệu vợ chồng chị tích góp được. Hôm qua nghe Nam gọi điện bảo dạo này công ty em gặp khủng hoảng, thiếu vốn xoay sở nên vợ chồng chị đã rút hết tiết kiệm ra định đưa cho em. Chị không ngờ em lại giấu cả nhà, phải chịu đựng một mình như thế…
Tôi ngỡ ngàng nhìn sang Nam. Lúc này anh mới tiến vào, nhẹ nhàng giải thích: – Anh về muộn vì ghé qua nhà anh chị trước. Anh biết tính Mai hay tự trọng, lại muốn thử lòng xem khi khó khăn ai thực sự thương mình. Anh cố tình báo với anh chị là em gặp sự cố tài chính để xem phản ứng…
Mẹ tôi nghe xong thở dài rồi mỉm cười xoa đầu tôi: – Mẹ chẳng cần các con giàu sang, chỉ cần anh chị em biết thương yêu, bọc lót cho nhau lúc sa cơ là mẹ ấm lòng rồi.
Tôi ôm chằm lấy chị dâu, nước mắt lăn dài vì xúc động và hối hận. Tôi nhận ra mình đã quá hẹp hòi khi luôn nghi ngờ tình cảm của chị. Ngay tại mâm cơm hôm ấy, tôi thú nhận toàn bộ sự thật về khoản thu nhập 200 triệu và xin lỗi cả nhà. Bữa cơm gia đình khép lại trong tiếng cười ấm áp và sự gắn kết chân thành mà tiền bạc chẳng thể nào mua được.