
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
L::o l::ắng vợ tiêu tiền lung tung, lương của chồng đều đưa cho mẹ chồng giữ hết. Mọi chi tiêu trong nhà đều đến tay vợ, quá b::ất m::ãn với hành động của chồng, cô không nấu cơm, làm việc nhà. Khi chồng trở về thấy vậy liền m::ắng vợ, Những gì xảy ra tiếp theo khiến cả nhà chồng và chính anh… ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ
Tôi quen Hoàng hơn ba năm, kết hôn mới nửa năm. Tính anh trầm lắng, điềm đạm và ít khi to tiếng. Thời còn hẹn hò, tôi luôn tự dặn mình: “Một người đàn ông chừng mực thế này chắc chắn sẽ đem lại mái ấm yên bình.”
Chỉ đến khi bước vào đời sống vợ chồng, tôi mới bàng hoàng nhận ra, có một người luôn kiểm soát mọi suy nghĩ và hành động của Hoàng: mẹ anh.
Mẹ chồng tôi thuộc mẫu người thích nắm toàn bộ quyền quản lý tài chính trong gia đình. Ngày tôi về ra mắt, bà đã thẳng thắn chia sẻ: – Nếp nhà này từ trước tới nay, đàn ông đi làm đều đưa toàn bộ thu nhập cho mẹ giữ. Con về làm dâu thì cứ thế mà thực hiện.
Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là lời dặn dò xã giao. Nhưng ngay sau ngày cưới, Hoàng đã chủ động giao thẻ ngân hàng cho mẹ thật.
Khi biết chuyện, tôi không khỏi hụt hẫng: – Anh gửi hết cho mẹ, vậy sinh hoạt phí hàng ngày của hai đứa thì tính sao?
Hoàng trả lời rất nhẹ nhàng: – Mẹ quản lý chi tiêu cẩn thận lắm. Khi nào cần mua sắm gì lớn, anh hỏi xin mẹ sau.
Vì mới cưới, tôi nhẫn nhịn để giữ gìn hòa khí. Thu nhập của tôi tầm 15 triệu mỗi tháng, vừa đủ trang trải cá nhân và phụ giúp một phần gia đình. Tôi bày tỏ quan điểm rõ ràng với anh rằng tiền cá nhân tôi sẽ tự quản lý, còn các khoản ăn uống, sinh hoạt chung thì hai vợ chồng cùng đóng góp. Hoàng chỉ cười hòa hoãn rồi trấn an rằng mẹ sẽ lo liệu.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Mẹ chồng chỉ hỗ trợ đúng một khoản nhỏ đầu tháng rồi bảo hai đứa tự cân đối. Tôi hiểu ra rằng nếu mình không bỏ tiền túi ra thì căn bếp sẽ chẳng có gì để nấu. Cứ thế, từng hóa đơn điện nước, tiền chợ, đồ dùng cá nhân đều do tôi tự chi trả suốt nhiều tháng liền. Hoàng dần coi đó là điều hiển nhiên, mỗi lần tôi đề nghị chia sẻ chi phí, anh lại viện lý do nhờ vợ gánh vác giúp để mẹ đỡ lo lắng.
Sự chịu đựng của tôi chạm mức giới hạn vào một buổi chiều. Sau giờ làm việc căng thẳng, tôi trở về nhà nhưng không chuẩn bị bất kỳ món ăn nào. Khi Hoàng đi làm về, bụng đói và thấy mâm cơm trống hông, anh bắt đầu tỏ thái độ bực bội và gắt gỏng hỏi tại sao tôi chưa chuẩn bị bữa tối.
Tôi thong thả ngồi xuống ghế, nhìn thẳng vào mắt anh rồi lên tiếng với giọng điệu vô cùng bình thản….
“Tài khoản của em đã cạn sạch vì gánh toàn bộ chi tiêu mấy tháng qua rồi. Muốn có cơm ăn thì anh đi hỏi xin tiền mẹ, còn không thì hôm nay hai chúng ta cùng nhịn!”
Lời tôi vừa thốt ra khiến Hoàng ngơ ngác, còn mẹ chồng từ trong phòng bước ra với vẻ mặt sa sầm. Bà bắt đầu trách móc tôi không biết vén khéo, có chút tiền sinh hoạt cũng tị nạnh với chồng.
Không để bà nói hết câu, tôi nhẹ nhàng lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ tay nhỏ cùng xấp hóa đơn đã gom góp suốt 6 tháng qua. Tôi đặt mạnh xuống bàn: – Đây là toàn bộ tiền chợ, tiền điện, tiền nước, tiền thuốc men sinh hoạt mà con đã chi trả từ ngày về làm dâu. Tổng cộng là hơn 80 triệu. Thu nhập của con mỗi tháng 15 triệu, chi hết cho căn nhà này không còn một đồng tiết kiệm. Trong khi đó, lương của anh Hoàng 25 triệu mỗi tháng đều đặn nộp cho mẹ, nhưng anh ấy lại không có nổi một nghìn trong túi để mua ổ bánh mì.
Tôi quay sang nhìn Hoàng, ánh mắt lạnh ngắt: – Anh là người trưởng thành, có sức lao động, nhưng lại để vợ gánh hết chi phí còn mình thì sống phụ thuộc vào từng đồng tiền allowance từ mẹ. Nếu gia đình mình sống theo nguyên tắc ‘tiền ai nấy giữ, chi phí vợ lo’, thì em xin phép rút lui. Em không có nghĩa vụ phải nuôi một người chồng vô trách nhiệm.
Nói xong, tôi đứng dậy lấy chiếc vali đã xếp sẵn từ sáng ra phòng khách. Cả mẹ chồng lẫn Hoàng đứng chết lặng tại chỗ. Mẹ chồng tôi sượng sùng nhìn xấp hóa đơn dày đặc, không ngờ đứa con dâu ngoan ngoãn hàng ngày lại ghi chép tỉ mỉ và kiên quyết đến vậy. Còn Hoàng, khuôn mặt anh đỏ bừng vì xấu hổ, sự tự tôn của một người đàn ông bị giội một gáo nước lạnh trước thực tế phũ phàng.
Hoàng vội vã chạy theo kéo tay tôi lại, luống cuống xin lỗi và quay sang nhìn mẹ: – Mẹ… trả lại thẻ lương cho con đi. Con đã lập gia đình rồi, con phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của vợ chồng con.
Mẹ chồng tôi mặt cắt không còn một giọt máu, đành lẳng lặng quay vào phòng lấy lại chiếc thẻ đưa cho con trai. Ngay tối hôm đó, Hoàng chuyển toàn bộ số tiền chi tiêu 6 tháng qua vào tài khoản cho tôi và cam kết từ nay sẽ công khai, đóng góp 50% thu nhập mỗi tháng để cùng xây dựng tổ ấm.
Tôi ở lại, không phải vì tiếc nuối, mà vì tôi đã đòi lại được sự tự do, tôn trọng và vị thế chính đáng của mình trong căn nhà đó.