
Nhưng đúng lúc sự phấn khích lên đến đỉnh điểm, một tiếng “rắc” khô khốc vang lên cùng cơn đau nhói truyền từ thắt lưng chạy dọc xuống sống chân. Tôi khuỵu xuống, đánh rơi cả vợ mình xuống nệm, gương mặt biến dạng vì đau đớn.
Dưới đây là cái kết cho tình huống dở khóc dở cười này:
Cái kết: “Cú chốt” 3 năm chờ đợi
Tôi nằm vật ra giường, mồ hôi hột chảy ròng ròng, hơi thở đứt quãng. Hương hoảng hốt chồm dậy, cứ ngỡ tôi đang… diễn trò để tăng thêm phần kịch tính. Nhưng khi thấy sắc mặt tôi chuyển từ đỏ sang tái mét, cô ấy cuống cuồng gọi xe cấp cứu.
Đêm tân hôn trong mơ của tôi kết thúc bằng tiếng còi hú của xe cứu thương và ánh nhìn đầy “ái ngại” của các anh nhân viên y tế.
Tại bệnh viện, bác sĩ kết luận:
“Thoát vị đĩa đệm cấp tính do vận động mạnh sai tư thế trên nền cột sống đã suy yếu.”
Hóa ra, suốt 3 năm qua, vì muốn chứng tỏ mình là người đàn ông mẫu mực và phong độ, tôi đã lao vào tập gym, bê vác nặng ở công ty mà không để ý đến cái lưng vốn đã biểu tình từ lâu. Cú “bế thốc” đầy hào hứng cộng với sự căng thẳng, hưng phấn quá đà sau 1.000 ngày kìm nén đã trở thành giọt nước tràn ly, khiến cột sống của tôi biểu đình ngay phút 89.
Một tuần nằm viện “nhớ đời”
Suốt một tuần nằm viện, tôi trở thành “ngôi sao” bất đắc dĩ của khoa Chấn thương chỉnh hình:
Vợ tôi: Vừa chăm chồng vừa đỏ mặt mỗi khi y tá vào thay băng hay hỏi thăm về “tai nạn” đêm cưới.
Hội bạn thân: Kéo nhau vào thăm, đứa nào cũng cười ngặt nghẽo: “Đấy, bảo húp mỡ sớm không nghe, cứ đợi đến lúc mỡ nó làm gãy cả lưng!”
Bác sĩ: Nhìn tôi đầy ẩn ý, dặn dò: “Sau này ra viện thì cũng phải từ từ thôi, đừng có ‘đền bù’ 3 năm trong một tối mà đi luôn cái lưng đấy nhé!”
Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn vợ đang tỉ mẩn gọt cam mà vừa thương vừa buồn cười. Cái kết này đúng là không giống bất kỳ bộ phim lãng mạn nào tôi từng xem. Chúng tôi đã giữ gìn cho nhau suốt 3 năm, để rồi đêm quan trọng nhất lại dành cho việc… chụp MRI và tiêm thuốc giảm đau.
Nhưng cũng chính trong tuần lễ nằm viện đó, nhìn Hương thức trắng đêm lo lắng, tôi nhận ra giá trị của sự chờ đợi không nằm ở “chuyện ấy”, mà nằm ở chỗ chúng tôi đã thực sự sẵn sàng ở bên nhau, dù là trên giường cưới hay trên giường bệnh.