Vợ tôi có 50 triệu tiền th//ai s//ản mới nhận, bảo mang cho em chồng đi đ//ẻ lại ích kỷ không cho, còn tr/u tr/éo làm ầm ĩ lên. Tôi nói thẳng: “Lúc em tôi đ//ẻ mà không đưa thì đừng trách”. Ngày em tôi si/nh ở viện tư, không có tiền, vợ tôi lại thay luôn mật khẩu két. Tôi la//o thẳng đến nhà bố vợ…
Vợ tôi có 50 triệu tiền th//ai s//ản mới nhận, bảo mang cho em chồng đi đ//ẻ lại ích kỷ không cho, còn tr/u tr/éo làm ầm ĩ lên. Tôi nói thẳng: “Lúc em tôi đ//ẻ mà không đưa thì đừng trách”. Ngày em tôi si/nh ở viện tư, không có tiền, vợ tôi lại thay luôn mật khẩu két. Tôi la//o thẳng đến nhà bố vợ…
Tôi là Hoàng, ba mươi hai tuổi, nhân viên kỹ thuật cho một công ty tư nhân. Vợ tôi, Thảo, làm kế toán, mới sinh con được hai tháng. Cô ấy chưa kịp phục hồi sức khỏe đã phải nhận việc làm thêm tại nhà để kiếm chút tiền phụ trả nợ căn hộ mới mua. Con gái tôi lại yếu, hay ốm vặt, nên gần như đêm nào Thảo cũng thức trắng, người gầy rộc đi.
Nhà tôi có một đứa em gái – Hân, nhỏ hơn tôi 4t. Hân lấy chồng được hai năm nhưng hai vợ chồng nó gần như chẳng chịu làm ăn gì. Cô em thì suốt ngày live..stream b/án hà/ng nhưng chủ yếu khoe quần áo, son phấn hơn là b.án được h..àng; còn chồng nó, Khánh, thất nghiệp triền miên, suốt ngày cà phê, điện tử, nay ăn nhờ mẹ đ…ẻ, mai ăn nhờ mẹ chồng.
Tôi biết Hân lười nhưng mẹ tôi thì lại thương con gái út, luôn bắt tôi phải lo cho nó. Hôm đó, tôi vừa về đến nhà đã nghe mẹ gọi điện dồn dập:
– “Hân sắp si//nh rồi, nó muốn vào bệnh viện tư cho yên tâm. Con lo cho em chút tiền đi.”
Tối đó tôi về nói với vợ: “Em, mẹ bảo cho Hân mượn 50 triệu tiền th/ai s/ản. Nó sắp đ/ẻ rồi, không có tiền.”
Thảo lúc đó đang ngồi ru con, nghe vậy liền sững lại: “Anh nói gì cơ? Tiền th/ai s/ản của em là tiền nghỉ si/nh, em còn phải mua sữa, thu//ốc cho con. Nhà mình đang nợ ngân hàng, anh biết chứ?”
Tôi nhăn mặt: “Anh biết, nhưng Hân là em anh, mẹ nói rồi. Giúp người nhà một lần có sao đâu? Rồi sau vợ chồng nó lo trả”.
Thảo ngẩng lên, mắt đỏ hoe: “Anh nói dễ lắm. Khi em si/nh, anh có giúp được gì không? Em nằm cữ, con ố/m, tiền viện phí, sữa, bỉm đều là em tự lo. Em mới si//nh hai tháng, chưa kịp hồi phục đã phải nhận việc thêm vì sợ không đủ tiền trả nợ. Còn em anh, hai vợ chồng khỏe mạnh, suốt ngày ăn nhờ mẹ mà giờ lại đòi s//inh viện tư đắt đỏ, anh không thấy vô lý à? Rồi chúng nó lấy đâu tiền trả?”
Tôi không kìm được, g//ắt lên: “Tôi nói cho cô biết, lúc em tôi đ//ẻ mà cô không đưa tiền thì đừng trách!”
Không khí im phăng phắc. Thảo nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng chưa từng thấy. Hai hôm sau, Hân nhập viện thật. Tôi đang ở công ty thì mẹ gọi dồn dập: “Con ơi, nó vào vi//ện rồi, con mang tiền đến cho em đi, nhanh lên…”
Tôi lao về nhà định mở két lấy tiền, nhưng Thảo đã thay mật khẩu. Tôi g//ào lên: “Cô đổi mật khẩu két à?”. Thảo chỉ bình thản: “Đúng. Anh muốn giúp thì tự đi vay, đừng động vào tiền của mẹ con em.”
Tôi thấy m///áu dồn lên mặt…
Tôi lao thẳng đến nhà bố vợ, định bụng sẽ làm một trận ra ngô ra khoai để ông bà dạy bảo lại con gái. Trên đường đi, tôi hậm hực nghĩ thầm: “Làm vợ mà không biết đạo lý, không biết nể mặt chồng và nhà chồng thì không thể chấp nhận được.”

Vừa bước vào sân, thấy bố vợ đang ngồi tưới cây, tôi chẳng chào hỏi lấy một câu mà gào lên: — “Bố xem lại con gái bố đi! Nó ích kỷ, hẹp hòi đến mức em chồng đi đẻ cũng không thèm giúp một xu. Giờ nó còn dám khóa két, coi thường cả lời nói của con!”
Bố vợ tôi chậm rãi đặt bình tưới nước xuống, ông không giận dữ như tôi tưởng. Ông nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng cùng cực, rồi ra hiệu cho tôi vào nhà. Trên bàn phòng khách, ông đẩy về phía tôi một xấp hóa đơn và một cuốn sổ ghi chép nhỏ.
— “Anh xem đi, đây là những gì Thảo đã trả trong hai tháng qua.”
Tôi cầm lên xem, tay bắt đầu run rẩy. Hóa đơn tiền viện phí của con gái, tiền thuốc bổ của Thảo, tiền trả góp ngân hàng, tiền bỉm sữa… Tất cả đều là từ khoản lương ít ỏi và tiền làm thêm của cô ấy. Đặc biệt, có một tờ giấy nợ mà tôi chưa từng biết: Thảo đã phải vay bạn thân 20 triệu để đóng tiền điện nước và sinh hoạt phí cho cả nhà vào tháng trước, vì lương của tôi… đã đem cho mẹ đẻ tôi “mượn” để lo việc bên nội.
Bố vợ tôi lên tiếng, giọng ông trầm buồn nhưng đanh thép: — “Con gái tôi gầy rộc đi vì thức đêm làm thêm để trả nợ cho căn nhà mà anh đang đứng tên. Em anh đi đẻ viện tư, trong khi con gái tôi đẻ viện công còn phải lo từng đồng viện phí. Anh là chồng, là cha, nhưng anh chỉ biết làm ‘người hùng’ với thiên hạ bằng mồ hôi nước mắt của vợ mình. Nếu anh muốn tiền cho em gái, tôi có đây…”
Ông rút ra một xấp tiền đặt lên bàn: — “Năm mươi triệu này tôi cho anh mượn. Nhưng đổi lại, anh ký vào tờ đơn ly hôn này đi. Tôi không thể để con gái mình chết mòn vì một người chồng không biết xót vợ.”
Tôi nhìn xấp tiền, rồi nhìn tờ đơn ly hôn đặt cạnh bên, cổ họng đắng ngắt. Lúc này, điện thoại tôi lại rung lên, là mẹ tôi: “Hoàng ơi, bảo vợ con mang tiền nhanh lên, cái Hân nó đang đòi đặt phòng VIP, chồng nó bảo không có phòng xịn nó không chịu đẻ…”
Tiếng mẹ tôi oang oang trong điện thoại như một cái tát trời giáng vào sự sĩ diện hão huyền của tôi. Tôi chợt nhớ đến hình ảnh Thảo ngồi ru con dưới ánh đèn lờ mờ, tay vẫn gõ phím làm việc lúc 2 giờ sáng. Tôi nhớ đến ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy tổn thương của cô ấy lúc chiều.
Tôi không cầm tiền, cũng không dám ký đơn. Tôi lẳng lặng đứng dậy, quay xe chạy thẳng về nhà.
Mở cửa bước vào, thấy Thảo đang ngồi ôm con khóc nức nở bên chiếc két sắt vẫn đóng chặt, tôi quỳ sụp xuống. Tôi biết, từ nay về sau, nếu tôi không thay đổi, tôi sẽ không chỉ mất đi 50 triệu, mà còn mất đi cả gia đình thực sự của mình.
Đêm đó, tôi nhắn cho mẹ một tin duy nhất: “Con không có tiền. Khánh có tay có chân thì tự đi mà lo cho vợ nó. Từ nay con còn phải lo cho vợ con con.”
Chặn số mẹ, tôi ôm lấy hai mẹ con Thảo. Hóa ra, làm “người dưng” trong mắt người nhà đôi khi lại là cách duy nhất để bảo vệ những người thực sự thuộc về mình.