Tôi chưa từng nghĩ có ngày cả gia đình mình lại kéo nhau đi dự đám cưới của vợ cũ tôi… chỉ để cười nhạo.
Nghe thì tàn nhẫn, nhưng đó là sự thật.
Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại cái ngày hôm đó, tôi vẫn thấy trong lòng vừa xấu hổ, vừa day dứt. Vì nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ tôi cũng sẽ không bao giờ hiểu được có những điều trên đời… không thể nhìn bằng con mắt của sự kiêu ngạo.
Tôi và Mai từng là vợ chồng.
Chúng tôi cưới nhau khi cả hai mới hai mươi bảy tuổi. Một cái tuổi mà người ta nghĩ mình đã đủ trưởng thành để hiểu thế nào là tình yêu, thế nào là hôn nhân.
Nhưng thực ra… chúng tôi chẳng hiểu gì cả.
Mai là mối tình đầu của tôi. Chúng tôi quen nhau ở công ty. Cô ấy làm kế toán, còn tôi làm kinh doanh. Mai không phải kiểu phụ nữ nổi bật, nhưng càng ở gần, tôi càng thấy cô ấy dịu dàng và đáng tin.
Ba năm yêu nhau, chúng tôi quyết định kết hôn.
Ngày cưới, Mai nắm tay tôi rất chặt. Cô ấy nói nhỏ:
“Em không cần giàu sang, chỉ cần anh đừng bỏ em.”
Tôi khi đó còn cười, trêu lại:
“Ngốc, anh bỏ em làm gì.”
Nhưng hóa ra… người thất hứa lại chính là tôi.
Cuộc hôn nhân của chúng tôi kéo dài bốn năm.
Thời gian đầu rất êm đềm. Nhưng sau đó mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Công việc của tôi phát triển nhanh. Thu nhập tăng, các mối quan hệ cũng nhiều hơn. Tôi bắt đầu tiếp xúc với những người phụ nữ khác – xinh đẹp hơn, sành điệu hơn.
Còn Mai… vẫn như cũ.
Cô ấy đi làm, về nhà nấu cơm, dọn dẹp, chăm sóc tôi.
Nhiều lúc tôi thấy cuộc sống đó quá… nhàm chán.
Tôi bắt đầu đi nhậu nhiều hơn, về nhà muộn hơn.
Mai không cãi vã.
Cô ấy chỉ hỏi rất nhẹ:
“Anh ăn cơm chưa?”
Sự im lặng của cô ấy khiến tôi khó chịu.
Một người đàn ông tệ bạc luôn thích có lý do để biện minh cho sự tệ bạc của mình.
Tôi cũng vậy.
Gia đình tôi chưa bao giờ thực sự thích Mai.
Mẹ tôi luôn nói:
“Con trai mẹ làm ăn giỏi, phải cưới người môn đăng hộ đối.”
Mai xuất thân từ gia đình bình thường ở quê. Bố mẹ làm nông, kinh tế không khá giả.
Những lần Mai về nhà tôi chơi, mẹ tôi luôn tỏ ra lạnh nhạt.
Nhưng Mai vẫn cố gắng.
Cô ấy mang quà, nấu ăn, phụ việc nhà… làm tất cả để được chấp nhận.
Nhưng sự cố gắng đó không bao giờ đủ.
Mọi thứ vỡ ra vào năm thứ tư của hôn nhân.
Lúc đó công ty tôi đang làm ăn rất tốt. Tôi bắt đầu nghĩ rằng mình xứng đáng với một người phụ nữ “tốt hơn”.
Và rồi tôi gặp Lan – một cô gái trẻ làm cùng đối tác.
Lan xinh đẹp, nói chuyện khéo léo và luôn khiến tôi cảm thấy mình quan trọng.
Chúng tôi nhanh chóng vượt qua ranh giới.
Khi Mai phát hiện ra, cô ấy không khóc lóc như tôi tưởng.
Cô ấy chỉ ngồi rất lâu, rồi hỏi:
“Anh muốn ly hôn đúng không?”
Tôi im lặng.
Sự im lặng đó chính là câu trả lời.
Ly hôn diễn ra nhanh chóng.
Mai không đòi hỏi gì.
Căn nhà chúng tôi đang ở, xe cộ, tiền tiết kiệm… cô ấy để lại hết.
Ngày ký giấy ly hôn, Mai nói với tôi một câu:
“Sau này anh đừng hối hận.”
Tôi khi đó chỉ cười nhạt.
Tôi nghĩ cô ấy đang nói trong lúc đau khổ.
Nhưng hóa ra… người đau khổ lâu dài lại là tôi.
Sau ly hôn, tôi và Lan cũng không đi đến đâu.
Chỉ hơn một năm sau, chúng tôi chia tay.
Công việc của tôi cũng bắt đầu gặp khó khăn. Những mối quan hệ trước kia dần biến mất khi tôi không còn lợi ích gì cho họ.
Trong khi đó, Mai hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Không tin tức.
Không liên lạc.
Cho đến một ngày…
Một người quen gọi điện cho mẹ tôi.
“Hình như con Mai sắp cưới.”
Mẹ tôi lập tức hỏi:
“Cưới ai?”
Câu trả lời khiến cả nhà tôi ngạc nhiên.
“Nghe nói chú rể bị tai nạn, phải ngồi xe lăn.”
Mẹ tôi cười lớn.
“Thế thì đúng rồi. Con bé đó chỉ có vậy thôi.”
Bố tôi khi đó chỉ im lặng.
Còn tôi… cũng cảm thấy trong lòng có chút gì đó kỳ lạ.
Không phải buồn.
Mà là một thứ cảm giác… giống như mình vừa thắng cuộc.
Mẹ tôi đề nghị:
“Hay là mình đi dự đám cưới nó?”
Chị gái tôi lập tức hưởng ứng:
“Đi xem nó lấy chồng thế nào.”
Cuối cùng cả nhà quyết định lái xe sang tận nơi tổ chức đám cưới.
Trên đường đi, mọi người nói cười rất vui.
Mẹ tôi còn nói:
“Để xem nó sống thế nào với ông chồng tàn tật.”
Tôi ngồi lái xe, nghe mà không nói gì.
Trong lòng tôi lúc đó… không hiểu sao lại thấy hơi nặng.
Đám cưới tổ chức ở một khách sạn lớn trong thành phố.
Ngay khi bước vào, cả nhà tôi đều bất ngờ.
Khách mời rất đông.
Trang trí sang trọng.
Hoàn toàn không giống một đám cưới “tạm bợ” như chúng tôi tưởng.
Mẹ tôi thì thầm:
“Chắc vay mượn để làm cho bằng người ta.”
Tôi cũng nghĩ vậy.
Cho đến khi…
Chú rể xuất hiện.
Anh ấy được đẩy vào bằng xe lăn.
Cả khán phòng vỗ tay.
Mai bước ra từ phía sau, trong bộ váy cưới trắng.
Cô ấy trông… rất khác.
Tự tin hơn.
Rạng rỡ hơn.
Không còn là người phụ nữ luôn cúi đầu như trước.
Nhưng điều khiến mọi thứ thay đổi… là phản ứng của bố tôi.
Ngay khi nhìn thấy chú rể, ông bỗng đứng bật dậy.
Rồi… bật khóc.
Cả nhà tôi đều sững sờ.
Mẹ tôi hỏi:
“Ông làm sao vậy?”
Bố tôi không trả lời.
Ông chỉ nhìn chằm chằm vào chú rể trên xe lăn.
Rồi ông nói một câu khiến tất cả chúng tôi chết lặng.
“Đó là… ân nhân của bố.”
Hóa ra nhiều năm trước, khi bố tôi còn làm ăn ở tỉnh khác, ông từng gặp một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng.
Chiếc xe của ông bị lật bên đường.
Người đã cứu ông ra khỏi chiếc xe đang cháy… chính là người đàn ông đó.
Chú rể của Mai.
Sau vụ tai nạn đó, người đàn ông ấy bị thương nặng, dẫn đến liệt hai chân.
Bố tôi đã tìm kiếm ân nhân suốt nhiều năm… nhưng không có tin tức.
Không ai trong gia đình tôi biết chuyện đó.
Cho đến ngày hôm ấy.
Bố tôi bước lên phía trước.
Ông cúi đầu trước chú rể.
Cả khán phòng im lặng.
Ông nói trong nước mắt:
“Cảm ơn cậu… vì đã cứu mạng tôi.”
Người đàn ông trên xe lăn chỉ cười nhẹ.
Mai đứng bên cạnh, nắm tay anh.
Ánh mắt cô ấy bình yên đến lạ.
Lúc đó tôi mới hiểu ra một điều.
Người mà gia đình tôi kéo đến để cười nhạo…
Lại là người đáng kính nhất trong căn phòng.
Còn chúng tôi…
Mới chính là những người đáng xấu hổ.
Sau đám cưới hôm đó, bố tôi nói với tôi một câu mà tôi nhớ mãi.
“Con biết vì sao con mất Mai không?”
Tôi im lặng.
Ông nói:
“Vì con chưa bao giờ hiểu giá trị của một người tốt.”
Tôi không trả lời.
Nhưng trong lòng… tôi biết ông nói đúng.
Nhiều năm đã trôi qua.
Tôi nghe nói Mai và chồng cô ấy sống rất hạnh phúc.
Còn tôi… vẫn độc thân.
Có người hỏi tôi có hối hận không.
Tôi chỉ cười.
Vì có những sai lầm trong đời… không phải để sửa chữa.
Mà là để nhớ suốt đời.
