Lỡ có bầu với tổng giám đốc, tôi v-ác b-ụn:g b-ầ:u ch:ạy tr::ốn sang Nhật Bản, ai ngờ ngày trở về…
Mưa lất phất rơi trên những con phố Sài Gòn đêm ấy, ánh đèn neon mờ ảo phản chiếu trên mặt đường ướt át. Tôi, Minh Anh, 26 tuổi, đứng dưới mái hiên một quán cà phê nhỏ, nhìn dòng người qua lại mà lòng trĩu nặng. Đêm đó, tôi đã phạm một s;:ai lầm. Một sai lầm mà tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ vướng vào – một đ;ê;m với người đàn ông mà tôi vừa kính nể, vừa sợ hãi: tổng giám đốc tập đoàn Hoàng Gia, Hoàng Thiên Vũ. Anh là người đàn ông quyền lực, lạnh lùng, và đầy bí ẩn, nhưng ánh mắt anh đêm ấy lại như th;iê;u đ:::ốt mọi ranh giới tôi đặt ra.
Tôi không nhớ rõ vì sao mình lại để mọi chuyện đi xa đến thế. Có lẽ là men rư:ợ;:u, có lẽ là sự cô đơn trong tôi, hay là cái cách anh nhìn tôi, như thể tôi là cả thế giới trong khoảnh khắc ấy. Chỉ biết rằng, sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong căn hộ sang trọng của anh, q;u;ần á;o vươ:n:g vãi, và trái tim tôi ngập trong hối hận. Tôi rời đi trước khi anh tỉnh, không một lời giải thích, không một lần quay đầu.
Hai tháng sau, tôi phát hiện mình mang th;:ai. Cảm giác vừa vui mừng vừa h:oả:;ng lo:ạ:n xâm chiếm. Tôi biết đứa bé là con của anh, nhưng tôi không đủ can đảm đối mặt. Hoàng Thiên Vũ không phải người đàn ông mà một cô gái như tôi có thể trèo cao. Tôi chỉ là một nhân viên bình thường trong công ty anh, một hạt cát giữa sa mạc rộng lớn của đế chế Hoàng Gia. Vậy nên, tôi chọn cách ch:ạy trố:;n. Tôi nộp đơn xin nghỉ việc, không lý do, không giải thích, và đặt vé bay sang Nhật Bản. Ở đó, tôi bắt đầu lại, một mình nuôi lớn đứa con trong bụng, đặt tên là Minh Khang.
Năm năm trôi qua, cuộc sống ở Nhật Bản không dễ dàng, nhưng tôi đã cố gắng. Minh Khang lớn lên khỏe mạnh, thông minh, với đôi mắt sáng và nụ cười giống hệt cha cậu bé. Mỗi lần nhìn con, tôi lại nhớ đến Thiên Vũ, nhưng tôi cố gắng chôn vùi quá khứ. Tôi làm việc ở một công ty nhỏ, sống trong căn hộ đơn sơ, và dần học cách yêu thương bản thân hơn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mình không thể ch;:ạy tr:ố::n mãi mãi.
Quyết định trở về Việt Nam không dễ dàng. Một phần vì mẹ tôi b;;ệ;nh nặng, phần vì tôi muốn Minh Khang biết về quê hương của mình. Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất, tôi cảm nhận được một luồng khí nóng hổi quen thuộc. Minh Khang nắm chặt tay tôi, đôi mắt to tròn háo hức nhìn mọi thứ xung quanh.
Và rồi, tôi nhìn thấy anh. Hoàng Thiên Vũ, đứng ngay cổng ra, trong bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt s;;ắc lạnh nhưng không giấu nổi sự kiên định. Anh vẫn như xưa, không, có lẽ còn cuốn hút hơn, với những nếp nhăn nhẹ nơi khóe mắt, như minh chứng cho những năm tháng đã qua. Tim tôi đ;:ập lo:ạ:n, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh, kéo Minh Khang sát vào mình.

“Ch:ạ:y tr:ố:n đủ rồi, Minh Anh,” anh lên tiếng, giọng trầm nhưng đầy uy quyền….
Tôi sững người, đôi chân như chôn chặt xuống nền gạch sân bay lạnh lẽo. Bao nhiêu kịch bản tôi từng vẽ ra trong đầu: anh sẽ quên tôi, anh sẽ có một gia đình mới, hoặc anh sẽ coi tôi như một người dưng nước lã… tất cả đều sụp đổ trước sự hiện diện đầy áp đảo này.
Minh Khang tò mò ngước nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, rồi lại nhìn tôi, giọng trẻ con lanh lảnh: – “Mẹ ơi, chú này là ai mà biết tên mẹ ạ?”
Thiên Vũ không đợi tôi trả lời. Anh bước tới, quỳ một gối xuống để vừa tầm mắt với thằng bé. Ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng mỏng của vị tổng giám đốc ấy, bỗng chốc tan chảy khi nhìn thấy khuôn mặt Minh Khang – một bản sao hoàn hảo của chính mình năm năm trước. Anh đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào má con, giọng khàn đặc: – “Chú không phải người lạ. Chú là người đã đợi mẹ và con suốt 1.825 ngày qua.”
Tôi hít một hơi thật sâu, cố ngăn dòng nước mắt trực trào: – “Làm sao anh biết tôi về? Làm sao anh tìm được chúng tôi?”
Thiên Vũ đứng dậy, lấy từ túi áo ra một tờ giấy đã sờn mép. Đó là đơn xin nghỉ việc của tôi năm đó. Anh lật mặt sau, ở đó có một vết mực mờ mà tôi vô tình làm rơi. – “Em nghĩ mình có thể biến mất khỏi tầm mắt của tôi sao? Năm năm qua, không ngày nào tôi không theo dõi tin tức của em ở Nhật. Tôi tôn trọng sự tự do của em, để em có thời gian suy nghĩ, nhưng khi biết em quyết định trở về, tôi không thể để em đi thêm một lần nào nữa.”
Anh tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc bao vây lấy tôi. – “Minh Anh, đêm đó không phải là sai lầm. Với em có thể là men rượu, nhưng với tôi, đó là lần duy nhất tôi sống thật với lòng mình. Tôi không cần một hạt cát giữa sa mạc, tôi cần người phụ nữ duy nhất khiến tôi thấy mình là một con người, chứ không phải một cỗ máy kiếm tiền.”
Đúng lúc đó, một đoàn xe đen sang trọng đỗ xịch trước cổng sân bay. Trợ lý của anh bước xuống, kính cẩn mở cửa xe. Thiên Vũ nắm lấy tay tôi, một cái nắm tay chắc chắn, không cho phép khước từ: – “Về nhà thôi. Mẹ em đã được tôi đưa vào bệnh viện tốt nhất để điều trị, sức khỏe đã ổn định. Giờ chỉ còn thiếu em và con trong căn nhà của chúng ta thôi.”
Tôi nhìn con trai đang nắm lấy vạt áo vest của cha nó, nhìn người đàn ông đã dành năm năm để âm thầm bảo vệ mình từ xa. Hóa ra, hành trình chạy trốn của tôi lại chính là con đường dẫn tôi trở về nơi tôi thực sự thuộc về.
⸻
Sáu tháng sau.
Một đám cưới thế kỷ diễn ra tại bờ biển Đà Nẵng. Không còn là bí mật, không còn là chạy trốn. Tôi bước đi trên lễ đường, tay trong tay với người đàn ông quyền lực nhất tập đoàn Hoàng Gia, còn phía sau là “tiểu tổng tài” Minh Khang đang tung hoa với nụ cười rạng rỡ.
Thiên Vũ ghé sát tai tôi, thì thầm giữa tiếng sóng biển rì rào: – “Lần này, dù em có chạy sang tận cùng thế giới, tôi cũng sẽ tự tay lái máy bay đi đón em về.”
Tôi mỉm cười, siết chặt tay anh. Đôi khi, một bước đi sai lầm lại có thể dẫn ta đến đúng định mệnh của cuộc đời, chỉ cần chúng ta đủ can đảm để quay về đối mặt.