Tôi từng nghĩ nỗi đau mất vợ là thứ không gì có thể lấp đầy.
Nhưng hóa ra… con người ta vẫn có thể sống tiếp.
Và đôi khi… sống tiếp theo cách khiến người khác không thể ngờ.
Vợ tôi mất cách đây một năm.
Tai nạn.
Một buổi chiều mưa, chiếc xe tải mất lái… và mọi thứ kết thúc chỉ trong vài giây.
Tôi không kịp nói lời cuối.
Không kịp chuẩn bị.
Chỉ còn lại… căn nhà trống và một đứa con trai bốn tuổi.
Thằng bé tên Bin.
Ngày đầu tiên đưa con về nhà sau tang lễ, nó hỏi tôi:
“Mẹ đi đâu rồi hả bố?”
Tôi không trả lời được.
Chỉ ôm nó thật chặt.
Và từ đó… mỗi ngày đều là một cuộc chiến.
Với nỗi nhớ.
Với trách nhiệm.
Và với chính mình.
—
Tôi đã cố.
Thật sự cố.
Làm bố, làm mẹ, làm tất cả.
Nhưng có những đêm, khi Bin ngủ rồi, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn vào khoảng không… và thấy mình như rơi vào một cái hố không đáy.
Bạn bè nói:
“Ông phải đi bước nữa.”
“Một mình không ổn đâu.”
“Tìm người phụ nữ khác, cho con có mẹ.”
Ban đầu tôi phản ứng dữ dội.
“Không ai thay được cô ấy.”
Nhưng thời gian…
Nó làm con người ta mệt mỏi.
Và yếu lòng.
—
Tôi gặp Mai trong một buổi tụ họp bạn bè.
Cô ấy không giống vợ tôi.
Sôi nổi hơn.
Trẻ trung hơn.
Biết cách khiến không khí bớt nặng nề.
Chúng tôi nói chuyện.
Rồi gặp lại.
Rồi… quen nhau.
Tôi không yêu cô ấy như đã từng yêu vợ.
Nhưng tôi… thấy dễ chịu.
Và quan trọng hơn…
Tôi nghĩ đến Bin.
Thằng bé cần một người phụ nữ trong nhà.
Một người có thể chăm sóc, quan tâm.
Một người… gọi là “mẹ”.
Thế là, sau vài tháng, tôi đề nghị:
“Em về sống thử với anh nhé.”
Mai đồng ý.
Rất nhanh.

Ngày cô ấy dọn về, tôi nói với Bin:
“Từ nay cô Mai sẽ ở với bố con mình.”
Thằng bé nhìn tôi.
“Cô ấy có phải mẹ không?”
Tôi khựng lại.
“Không phải… nhưng con có thể gọi cô ấy như vậy nếu muốn.”
Nó im lặng.
Rồi gật đầu.
Tôi nghĩ… mọi thứ sẽ ổn.
—
Những ngày đầu, Mai rất tốt.
Cô ấy nấu ăn.
Dọn dẹp.
Cười nói với Bin.
Thậm chí còn mua đồ chơi cho thằng bé.
Tôi thấy nhẹ nhõm.
Có lẽ… tôi đã đúng.
Có lẽ… đây là cách để bắt đầu lại.
—
Cho đến một hôm.
Tôi về nhà sớm.
Không báo trước.
Chỉ đơn giản là công việc kết thúc nhanh hơn dự kiến.
Trên đường về, tôi còn ghé mua một chiếc bánh nhỏ.
Định bụng… tối nay sẽ ăn cùng con.
Căn nhà yên tĩnh lạ thường.
Không có tiếng tivi.
Không có tiếng cười.
Tôi mở cửa.
“Bin ơi?”
Không ai trả lời.
Tôi bước vào phòng khách.
Trống.
Bếp.
Trống.
Một cảm giác… không ổn dâng lên.
Tôi đi nhanh về phía phòng ngủ.
Cánh cửa khép hờ.
Tôi đẩy nhẹ.
Và…
Tôi chết đứng.
—
Bin… đang đứng góc phòng.
Không khóc.
Không nói.
Chỉ đứng đó.
Hai tay ôm chặt con gấu bông.
Ánh mắt… trống rỗng.
Còn Mai…
Cô ấy đang ngồi trên giường.
Điện thoại trên tay.
Tai đeo tai nghe.
Và trước mặt cô ấy…
Là một chiếc vali nhỏ.
Mở toang.
Quần áo của Bin… bị nhét bừa vào trong.
Tôi không hiểu.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Giọng tôi… khàn đi.
Mai giật mình.
Tháo tai nghe.
“Anh về rồi à?”
“Tôi hỏi… cái gì đây?”
Tôi chỉ vào chiếc vali.
Cô ấy đứng dậy.
Có chút lúng túng.
“Em… đang dọn đồ cho bé.”
“Dọn đi đâu?”
“Gửi về quê.”
Tôi cảm thấy như có ai đó đấm vào ngực.
“Cái gì?”
“Em nghĩ… để bé ở với ông bà một thời gian sẽ tốt hơn.”
“Cho ai tốt hơn?”
Tôi gằn giọng.
Cô ấy im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Cho cả hai.”
“Cả hai là ai?”
“Anh… và em.”
Căn phòng… như đóng băng.
“Em không quen… chăm trẻ con.”
“Vậy tại sao em đồng ý về đây?”
“Vì em nghĩ… em có thể thử.”
“Và bây giờ?”
“Em không muốn nữa.”
Tôi nhìn cô ấy.
Không tin vào tai mình.
“Em định… tống con tôi đi?”
“Em không tống.” cô ấy nói nhanh. “Chỉ là… gửi về quê thôi.”
“Không có sự khác biệt.”
Giọng tôi lạnh.
“Anh phải hiểu…” cô ấy tiếp tục. “Chúng ta cần không gian riêng. Em còn trẻ. Em không muốn cuộc sống của mình chỉ xoay quanh một đứa trẻ không phải con mình.”
Mỗi câu nói… như một nhát dao.
Tôi quay sang nhìn Bin.
Thằng bé vẫn đứng đó.
Im lặng.
Không khóc.
Không hỏi.
Chỉ… nhìn.
“Mẹ bảo… con về với bà nội…”
Nó nói rất nhỏ.
Tim tôi… vỡ ra.
“Cô ấy nói vậy?”
Bin gật đầu.
“Cô bảo… ở đây chật… con không ngoan…”
Tôi quay lại.
Nhìn Mai.
“Em nói thế với nó?”
Cô ấy không trả lời.
Nhưng ánh mắt… đã đủ.
—
Tôi bước đến.
Đóng chiếc vali lại.
“Không ai đi đâu hết.”
Mai nhíu mày.
“Anh đang làm khó em.”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Anh đang sửa sai.”
“Ý anh là sao?”
“Từ đầu… anh đã sai.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Anh nghĩ… đưa em về đây là tốt cho con.”
“Tôi không phải bảo mẫu!”
Cô ấy bật lên.
“Em không cần là bảo mẫu.”
Tôi nói chậm rãi.
“Chỉ cần là một con người… biết thương một đứa trẻ.”
Cô ấy im bặt.
—
Tôi quay sang Bin.
“Lại đây với bố.”
Thằng bé chạy đến.
Ôm chặt tôi.
Như sợ… bị bỏ lại.
Tôi bế nó lên.
Nhìn thẳng vào Mai.
“Em có thể đi.”
“Anh đuổi em?”
“Anh chưa từng giữ em.”
Cô ấy đứng đó.
Sững lại.
Có lẽ… không ngờ mọi thứ kết thúc nhanh như vậy.
“Anh sẽ hối hận.”
Cô ấy nói.
Tôi gật đầu.
“Có thể.”
“Nhưng không phải vì hôm nay.”
—
Cô ấy rời đi.
Mang theo vali của mình.
Không quay lại.
—
Tối hôm đó, tôi và Bin ngồi ăn bánh.
Chiếc bánh tôi mua lúc chiều.
Thằng bé ăn rất chậm.
Rồi hỏi:
“Bố ơi… con có phải đi không?”
Tôi siết chặt tay nó.
“Không.”
“Thật không?”
“Thật.”
Nó nhìn tôi.
Rồi… mỉm cười.
Một nụ cười mà tôi đã không thấy suốt nhiều ngày.
—
Đêm đó, khi con ngủ rồi, tôi ngồi một mình.
Nhưng không còn cảm giác trống rỗng như trước.
Vì tôi hiểu…
Không phải cứ tìm một người phụ nữ khác là có thể thay thế.
Không phải cứ gọi là “mẹ” thì sẽ trở thành mẹ.
Và quan trọng nhất…
Một đứa trẻ…
Không phải là thứ để “tập quen”.
—
Tôi đã suýt mất con…
Không phải vì tai nạn.
Mà vì chính quyết định của mình.
Và cái cảm giác “chết đứng” hôm đó…
Không phải vì bất ngờ.
Mà vì… nhận ra mình đã suýt trở thành một người bố tồi.
—
Nếu bạn hỏi tôi có còn muốn đi bước nữa không…
Tôi không biết.
Nhưng nếu có…
Tôi sẽ không bao giờ bắt con mình… phải “tập quen” với tình yêu của người lớn nữa.