Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại rơi vào một tình huống… trớ trêu đến mức chỉ cần kể ra thôi cũng đủ khiến người khác nghĩ tôi bịa chuyện.
Nhưng không.
Mọi thứ đều là thật.
Và cái khoảnh khắc tôi quỳ xuống trước mặt người phụ nữ ấy… không phải vì phép lịch sự.
Mà vì… tôi biết mình đã nợ bà một điều gì đó quá lớn.
—
Tôi quen Lan được gần một năm.
Cô ấy là kiểu con gái dịu dàng, ít nói, không thích khoe khoang. Khác hoàn toàn với những mối quan hệ trước đây của tôi. Ở bên Lan, tôi cảm thấy bình yên. Không ồn ào, không drama, chỉ có những buổi cà phê đơn giản, những tin nhắn hỏi han mỗi ngày.
Chúng tôi không nói quá nhiều về gia đình nhau.
Lan chỉ bảo mẹ cô ấy sống ở quê, buôn bán nhỏ. Bố mất sớm. Một mình bà nuôi cô lớn.
Tôi nghe, gật đầu, rồi thôi.
Cho đến khi Lan nói:
“Cuối tuần này… anh về nhà em nhé. Mẹ em muốn gặp.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Gặp… để làm gì?”
Lan cười nhẹ.
“Anh nghĩ là để làm gì?”
Tôi hiểu.
Ra mắt.
Một bước mà tôi từng né tránh trong những mối quan hệ trước.
Nhưng lần này… tôi không từ chối.
Vì tôi nghĩ… có lẽ mình đã sẵn sàng.
—
Sáng hôm đó, tôi dậy rất sớm.
Chọn áo sơ mi chỉnh tề.
Mua thêm ít quà: trái cây, bánh, một hộp trà.
Trên đường đi, tôi có chút hồi hộp.
Không phải vì sợ.
Mà vì… lần đầu tiên tôi thấy mình nghiêm túc đến vậy.
Nhà Lan nằm ở ngoại ô.
Không lớn, nhưng gọn gàng.
Có một khoảng sân nhỏ trước nhà, trồng vài chậu hoa.
Lan mở cửa.
“Anh đến rồi à?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Cô ấy nhìn tôi một lúc, rồi cười.
“Đừng căng thẳng.”
Tôi bật cười.
“Anh đâu có.”
Nhưng thật ra… có.
—
Bước vào nhà, tôi thấy một người phụ nữ đang ngồi ở phòng khách.
Bà mặc áo dài tay, đội mũ, và… đeo khẩu trang.
Không phải kiểu đeo cho có.
Mà che kín gần hết khuôn mặt.
Chỉ lộ đôi mắt.
Tôi khựng lại một chút.
Lan nhanh chóng giới thiệu:
“Mẹ, đây là anh Tuấn.”
Tôi cúi đầu.
“Cháu chào bác ạ.”
Bà gật nhẹ.
Không nói gì.
Chỉ nhìn tôi.
Ánh mắt đó… khiến tôi có chút không thoải mái.
Không phải lạnh lùng.
Mà là… khó đoán.
“Ngồi đi con.”
Bà nói.
Giọng trầm.
Tôi ngồi xuống.
Không khí… hơi gượng.
Tôi cố bắt chuyện.
“Bác… ở nhà buôn bán gì ạ?”
“Bán tạp hóa.”
“Dạ…”
Tôi định hỏi thêm, nhưng bà không nói tiếp.
Lan ngồi bên cạnh, có vẻ cũng hơi lúng túng.
Tôi để ý… suốt từ lúc tôi bước vào, bà không hề tháo khẩu trang.
Ngay cả khi uống nước, bà cũng quay mặt đi.
Tôi bắt đầu thấy lạ.
Nhưng không tiện hỏi.
—
Bữa cơm trưa được dọn ra.
Đơn giản, nhưng đầy đủ.
Cá kho, canh rau, thịt luộc.
Mùi vị… rất quen.
Không hiểu sao, tôi có cảm giác đã từng ăn những món như vậy… ở đâu đó.
“Ăn đi con.”
Bà nói.
Tôi gật đầu.
“Dạ.”
Chúng tôi bắt đầu ăn.
Không khí vẫn im lặng.
Tôi cố gắng tạo sự thoải mái.
“Lan nấu ăn giống bác không ạ?”
Bà nhìn tôi.
“Con bé… không biết nấu.”
Lan đỏ mặt.
“Mẹ…”
Bà không cười.
Chỉ nói:
“Ở với mẹ từ nhỏ, nhưng toàn ăn đồ mẹ nấu.”
Tôi cười nhẹ.
“Vậy sau này… chắc cháu phải học theo bác rồi.”
Bà không đáp.
Chỉ nhìn tôi.
Lần này… lâu hơn.
Ánh mắt đó… khiến tôi bắt đầu thấy khó chịu.
Như thể… bà đang nhớ ra điều gì đó.

Đến giữa bữa, bà đặt đũa xuống.
Nhìn tôi.
“Con… làm nghề gì?”
“Tôi… làm xây dựng ạ.”
“Ở thành phố?”
“Dạ.”
Bà gật đầu.
“Gia đình con thế nào?”
Tôi trả lời.
Ngắn gọn.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng càng nói… tôi càng cảm thấy ánh mắt bà thay đổi.
Không còn chỉ là dò xét.
Mà là… một thứ gì đó sâu hơn.
Như thể… bà đang ghép lại một bức tranh.
—
Rồi… bà đưa tay lên.
Tháo khẩu trang.
Một cách chậm rãi.
Tôi không biết vì sao… tim mình đập nhanh.
Một linh cảm kỳ lạ.
Và khi lớp khẩu trang được kéo xuống—
Tôi chết lặng.
Đôi đũa rơi khỏi tay.
Khuôn mặt đó…
Tôi biết.
Không thể nhầm.
Dù thời gian có thay đổi thế nào… tôi vẫn nhận ra.
Một vết sẹo dài ở bên má trái.
Những nếp nhăn hằn sâu.
Và đôi mắt…
Chính đôi mắt đó.
Tôi đứng bật dậy.
Chân run.
“M… mẹ…”
Tôi không kiểm soát được lời nói.
Lan sững lại.
“Mẹ? Anh nói gì vậy?”
Nhưng tôi… không nghe thấy gì nữa.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.
Nhìn vết sẹo.
Nhìn khuôn mặt đã từng xuất hiện trong ký ức mà tôi luôn cố quên.
Và rồi… tôi quỳ xuống.
Ngay giữa phòng.
“Con… xin lỗi…”
Giọng tôi vỡ ra.
Lan hoảng hốt.
“Anh làm gì vậy?”
Bà… không nói gì.
Chỉ nhìn tôi.
Ánh mắt… không còn lạ nữa.
Mà là… quen.
Quá quen.
—
Mười năm trước.
Tôi còn là một thằng nhóc bồng bột.
Hai mươi tuổi.
Không tiền.
Không tương lai.
Chỉ có cái tôi… quá lớn.
Một đêm mưa, tôi lái xe máy về sau khi uống rượu.
Đường trơn.
Tôi phóng nhanh.
Và rồi…
Một người phụ nữ băng qua đường.
Tôi không kịp tránh.
Tiếng va chạm.
Tiếng hét.
Tôi ngã xuống.
Khi đứng dậy… tôi thấy bà nằm đó.
Máu.
Rất nhiều máu.
Người dân xung quanh bắt đầu tụ lại.
Tôi… hoảng.
Thật sự hoảng.
Không nghĩ gì.
Chỉ… bỏ chạy.
Tôi chạy.
Bỏ lại phía sau… tất cả.
Sau đó, tôi sống trong nỗi sợ.
Nhưng không ai tìm đến.
Không ai truy cứu.
Tôi nghĩ… mọi chuyện đã qua.
Tôi cố quên.
Chôn sâu.
Không bao giờ nhắc lại.
—
Cho đến hôm nay.
Tôi gặp lại bà.
Không phải trong bệnh viện.
Không phải trong ký ức.
Mà là… mẹ của người con gái tôi yêu.
—
“Con… xin lỗi…”
Tôi lặp lại.
Nước mắt rơi.
“Con… không biết… là bác…”
Bà cười.
Một nụ cười… buồn.
“Con không biết… nhưng con vẫn chạy.”
Tôi không nói được gì.
“Ngày đó… nếu con quay lại… có lẽ mọi thứ đã khác.”
Giọng bà không trách móc.
Chỉ… mệt mỏi.
Lan đứng đó.
Không hiểu.
“Chuyện gì vậy? Hai người nói gì vậy?”
Tôi quay sang cô.
Không dám nhìn thẳng.
“Anh…”
Tôi nghẹn lại.
“Anh là người… đã gây tai nạn cho mẹ em.”
Căn phòng… nổ tung trong im lặng.
Lan lùi lại.
“Anh nói… gì?”
“Anh… đã bỏ chạy.”
Nước mắt tôi rơi không ngừng.
“Anh đã hèn nhát… và ích kỷ.”
Lan nhìn mẹ.
“Mẹ… có đúng không?”
Bà gật đầu.
Chậm.
Như một nhát dao.
—
Không ai nói gì thêm.
Chỉ có tiếng thở.
Nặng nề.
—
Tôi vẫn quỳ đó.
Không dám đứng lên.
Không dám xin tha thứ.
Vì tôi biết… có những thứ không thể tha thứ.
“Tôi đã sống… mười năm với vết sẹo này.”
Bà nói.
“Không chỉ trên mặt.”
Bà đặt tay lên ngực.
“Mà ở đây.”
Tôi cúi đầu.
“Con biết…”
“Không. Con không biết.”
Bà cắt ngang.
“Nếu con biết… con đã không bỏ chạy.”
Tôi… không phản bác.
Vì bà nói đúng.
—
Lan bật khóc.
“Vậy… chuyện này là thật?”
Không ai trả lời.
Nhưng sự im lặng… là câu trả lời.
—
Tôi đứng dậy.
Chậm.
“Con… không mong được tha thứ.”
Tôi nói.
“Con chỉ… muốn nói lời xin lỗi.”
Bà không đáp.
Lan quay mặt đi.
Tôi hiểu.
Mọi thứ… đã kết thúc.
—
Tôi rời khỏi căn nhà đó.
Không quay lại.
—
Nếu bạn hỏi tôi… phải làm sao.
Tôi không biết.
Vì có những sai lầm…
Dù bạn có sống cả đời để sửa…
Cũng không thể xóa đi.
Chỉ có thể…
Sống với nó.
Và chấp nhận rằng…
Có những người…
Bạn không bao giờ có cơ hội… được yêu lại lần nữa.