Tôi không biết nên bắt đầu câu chuyện này từ đâu.
Từ cái ngày tôi phát hiện chồng mình ngoại tình?
Hay từ cái ngày chị—người vợ hợp pháp—nằm xuống, mang theo tất cả uất ức mà không kịp nói hết?
Hay… từ ngày tôi bước chân vào căn nhà đó, tưởng rằng mình đã “thắng”?
Nếu phải nói thật, có lẽ tôi nên bắt đầu từ chính tôi.
Tôi—kẻ từng nghĩ mình là người được chọn.
—
Tôi quen anh khi anh đã có gia đình.
Không phải kiểu vô tình.
Mà là… có chủ ý.
Anh hơn tôi mười tuổi. Thành đạt, lịch lãm, nói chuyện khéo. Lần đầu gặp, tôi đã biết anh có vợ. Nhẫn cưới, ảnh gia đình trên điện thoại… tất cả đều rõ ràng.
Nhưng anh vẫn theo đuổi.
Kiên nhẫn.
Từng chút một.
“Anh không hạnh phúc.” anh nói.
Một câu mà tôi nghĩ… phụ nữ nào cũng từng nghe.
Và đáng buồn… tôi đã tin.
—
Mối quan hệ của chúng tôi kéo dài… mười năm.
Mười năm.
Tôi không biết nên gọi đó là tình yêu hay sự mù quáng.
Anh chưa bao giờ bỏ vợ.
Cũng chưa bao giờ công khai tôi.
Nhưng anh ở bên tôi nhiều hơn ở nhà.
Nhắn tin mỗi ngày.
Gặp gỡ đều đặn.
Thậm chí… đưa tôi đi du lịch như một cặp đôi bình thường.
Chỉ là… không có danh phận.
—
Chị—vợ anh—tôi chưa từng gặp.
Chỉ nghe qua lời kể.
“Cô ấy khô khan.”
“Không hiểu anh.”
“Chỉ biết lo cho gia đình.”
Tôi nghe… và tự dựng lên hình ảnh một người phụ nữ nhàm chán.
Và tôi—trẻ hơn, hiểu anh hơn—xứng đáng hơn.
Ít nhất… tôi đã nghĩ vậy.
—
Năm thứ tám.
Chị phát hiện.
Tôi không biết bằng cách nào.
Chỉ biết sau đó, anh đến gặp tôi, mệt mỏi.
“Cô ấy biết rồi.”
Tôi im lặng.
Một phần lo.
Một phần… mong chờ.
“Anh sẽ ly hôn?”
Anh không trả lời ngay.
Chỉ nói:
“Cô ấy suy sụp lắm.”
Tôi gật đầu.
Nhưng trong lòng… lại nghĩ:
“Vậy thì càng nên kết thúc.”
—
Những tháng sau đó, mọi thứ trở nên căng thẳng.
Anh ít gặp tôi hơn.
Nhiều lần hủy hẹn.
Lý do luôn là… “ở nhà có chuyện”.
Tôi bắt đầu khó chịu.
“Tại sao anh không dứt khoát?”
Anh im lặng.
Rồi nói:
“Cho anh thêm thời gian.”
Tôi chờ.
—
Năm thứ mười.
Chị mất.
Đột ngột.
Nghe nói là đột quỵ.
Nhưng người quen thì bảo… chị uất ức quá lâu.
Cơ thể không chịu nổi nữa.
—
Ngày nhận tin, tôi không khóc.
Chỉ… ngồi im.
Không vui.
Nhưng cũng không buồn.
Chỉ thấy… một cánh cửa vừa mở ra.
Một cánh cửa mà tôi đã chờ suốt mười năm.
—
Ba tháng sau tang lễ, anh đến gặp tôi.
“Em về sống với anh đi.”
Tôi không hỏi nhiều.
Chỉ gật đầu.
—
Tôi dọn vào căn nhà đó.
Căn nhà mà trước đây… là của chị.
Mọi thứ vẫn còn nguyên.
Ảnh cưới trên tường.
Đồ dùng cá nhân.
Tủ quần áo.
Mùi hương.
Tất cả.
—
“Anh sẽ dọn dẹp sau.”
Anh nói.
Nhưng không làm.
—
Những ngày đầu, tôi cảm thấy… mình như một vị khách.
Không phải chủ.
Không phải người thay thế.
Chỉ là… một người chen vào.
—
Nhưng rồi tôi tự nhủ:
“Không sao. Mọi thứ cần thời gian.”
—
Tôi bắt đầu sắp xếp lại nhà.
Dọn dẹp.
Bỏ bớt đồ cũ.
Thay ga giường.
Đổi rèm.
Treo ảnh mới.
Ảnh của tôi và anh.
—
Anh không phản đối.
Cũng không góp ý.
Chỉ… im lặng.

Tháng thứ ba.
Tôi bắt đầu thấy khó chịu.
Anh ít nói hơn.
Ít quan tâm hơn.
Không còn những tin nhắn ngọt ngào như trước.
Không còn những buổi tối riêng tư.
—
“Anh sao vậy?”
Tôi hỏi.
“Không sao.”
Anh đáp.
“Em thấy anh khác.”
“Có thể anh mệt.”
—
Tôi tin.
Hoặc cố tin.
—
Tháng thứ năm.
Mọi thứ… bắt đầu vỡ.
—
Đêm đó, tôi về sớm.
Nhà tối.
Tôi nghĩ anh chưa về.
Nhưng khi bước vào phòng ngủ… tôi thấy đèn sáng.
Cửa khép hờ.
Tôi đẩy nhẹ.
Và…
Tôi đứng chết lặng.
—
Anh… đang ngồi trên giường.
Trước mặt anh… là một hộp đồ.
Ảnh.
Thư.
Đồ kỷ niệm.
Tất cả… của chị.
—
Anh cầm một tấm ảnh.
Vuốt nhẹ.
Như thể… chạm vào một thứ gì đó rất quý.
—
Tôi chưa kịp nói gì.
Anh đã lên tiếng.
“Em đến rồi à.”
Giọng bình thản.
Nhưng… không nhìn tôi.
—
“Anh đang làm gì vậy?”
Tôi hỏi.
“Xem lại chút đồ cũ.”
“Của ai?”
Anh nhìn tôi.
Lần đầu tiên… ánh mắt có cảm xúc.
“Của vợ anh.”
—
Tôi nghẹn lại.
“Cô ấy… mất rồi.”
“Anh biết.”
“Vậy tại sao…”
“Vì anh chưa quên.”
—
Câu nói đó…
Như một cái tát.
—
“Còn em thì sao?”
Tôi hỏi.
“Em là gì?”
Anh im lặng.
Rất lâu.
Rồi nói:
“Là sai lầm.”
—
Tôi không tin vào tai mình.
“Anh nói gì?”
“Anh đã sai… suốt mười năm.”
—
Căn phòng… quay cuồng.
—
“Vậy em là gì trong mười năm đó?”
“Là người… anh dùng để trốn tránh.”
—
Tôi lùi lại.
Chân không vững.
—
“Anh… đã yêu em.”
Tôi nói.
Như tự thuyết phục.
Anh lắc đầu.
“Anh tưởng là yêu.”
“Nhưng không phải.”
—
“Vậy là gì?”
“Là ích kỷ.”
—
Tôi cười.
Một nụ cười méo mó.
“Vậy giờ… anh muốn gì?”
—
Anh nhìn tôi.
Lần đầu tiên… dứt khoát.
“Em đi đi.”
—
Tôi chết lặng.
“Anh đuổi em?”
“Anh trả lại mọi thứ về đúng chỗ.”
—
“Chỗ nào?”
“Chỗ mà em không thuộc về.”
—
Nước mắt tôi rơi.
“Vậy còn em?”
Anh không trả lời.
—
“Tôi đã mất mười năm!”
Tôi hét lên.
“Vì anh!”
“Vì chính em.”
Anh nói.
—
Câu đó… khiến tôi im bặt.
—
“Không ai ép em.”
“Em biết anh có vợ.”
“Và em vẫn chọn.”
—
Tôi… không phản bác được.
—
“Cái giá… em phải trả… không phải bây giờ.”
Anh nói.
“Mà là từ lúc em bắt đầu.”
—
Tôi đứng đó.
Nhìn người đàn ông mà tôi từng nghĩ là tất cả.
Và lần đầu tiên… thấy rõ.
—
Tôi không phải người thắng.
Cũng không phải người thay thế.
Chỉ là… một phần sai lầm.
—
Tôi rời khỏi căn nhà đó.
Không mang theo gì.
—
Nếu bạn hỏi tôi… cô ta phải trả giá gì.
Thì đây.
Chính tôi.
—
Cái giá không phải là mất tiền.
Không phải bị đuổi.
Mà là… nhận ra rằng suốt mười năm qua…
Tôi đã đánh đổi tuổi trẻ của mình…
Cho một tình yêu chưa từng tồn tại.
—
Và điều đau nhất…
Không phải là bị bỏ rơi.
Mà là… biết rằng mình chưa từng được chọn.