CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vợ gặp tai nạn, chồng đưa về quê nhờ bố mẹ vợ chăm sóc. Bốn tháng sau quay lại đón, anh chết lặng trước sự thật không ai ngờ tới…
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể quên được buổi chiều định mệnh ấy. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cuộc sống vốn đang bình yên của tôi bỗng chốc bị xé toạc, rơi vào một vòng xoáy mà chẳng ai có thể đoán trước.
Hôm đó, trời Hải Phòng mưa như trút nước. Sau khi tan ca ở xưởng thiết kế, tôi mặc áo mưa, chạy xe máy về căn hộ nhỏ nơi chồng tôi – Hoàng – đang chờ cơm.
Con đường hôm ấy trơn trượt, tầm nhìn bị che khuất bởi màn mưa dày đặc. Khi tôi vừa đi qua một đoạn giao lộ, một chiếc xe tải bất ngờ lao tới từ phía sau. Tài xế dường như mất lái, chiếc xe chao đảo rồi lấn sang phần đường của tôi.
Tôi chỉ kịp quay đầu lại.
Một tiếng còi xe kéo dài.
Tiếng phanh gấp vang lên chói tai.
Rồi một cú va chạm khủng khiếp.
Sau đó… tất cả chìm vào bóng tối.
Khi mở mắt, tôi thấy mình đang nằm trong phòng bệnh. Ánh đèn trắng trên trần khiến mắt tôi nhức buốt. Mùi thuốc sát khuẩn nồng nặc bao quanh, còn toàn thân thì đau đớn đến mức chỉ cần cử động nhẹ cũng khiến tôi bật khóc.
Tôi cố gắng nhấc tay lên nhưng gần như không thể.
“Em tỉnh rồi!”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.
Tôi quay đầu thật chậm và nhìn thấy Hoàng. Anh đang ngồi trên chiếc ghế nhựa cạnh giường bệnh, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu như đã nhiều đêm không ngủ.
Vừa thấy tôi tỉnh, anh lập tức đứng bật dậy, nắm lấy tay tôi.
“Mai, em làm anh sợ quá… Anh cứ tưởng…”
Anh không nói hết câu. Bàn tay anh run lên rõ rệt.
Tôi muốn an ủi chồng nhưng cổ họng khô rát, giọng nói yếu ớt đến mức chính tôi cũng khó nghe thấy.
“Em… bị làm sao vậy anh?”
Hoàng cúi đầu, im lặng rất lâu.
Sự im lặng ấy khiến tôi bất an hơn cả những cơn đau đang hành hạ cơ thể.
Cuối cùng, anh khẽ nói:
“Bác sĩ bảo em bị tổn thương cột sống. Chân tay cần thời gian dài để hồi phục. Có thể… em sẽ phải nằm điều trị nhiều tháng.”
Tôi sững người.
Nhiều tháng?
Lúc đó, tôi vẫn chưa hiểu “nhiều tháng” có nghĩa là gì. Tôi cứ nghĩ chỉ cần kiên trì tập luyện, uống thuốc và làm theo lời bác sĩ thì rồi mình sẽ nhanh chóng trở lại cuộc sống bình thường.
Nhưng tôi đã nhầm.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày dài nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi không thể tự ngồi dậy, không thể tự đi lại, thậm chí nhiều việc đơn giản nhất cũng phải nhờ người khác giúp đỡ. Hoàng ban đầu vẫn ở bên cạnh tôi mỗi ngày. Anh đút cho tôi từng thìa cháo, lau người, đưa tôi đi kiểm tra và luôn miệng động viên:
“Em cứ cố gắng. Anh sẽ không bỏ em đâu.”
Tôi tin anh.
Tôi tin đến mức chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó, chính lời hứa ấy lại trở thành điều khiến tôi đau lòng nhất.
Sau gần hai tháng điều trị, bác sĩ nói tôi cần được chăm sóc lâu dài và tập phục hồi chức năng đều đặn. Công việc của Hoàng lại không thể nghỉ quá lâu. Anh thường xuyên phải đi công tác, còn tôi thì chưa thể tự chăm sóc bản thân.
Cuối cùng, sau nhiều đêm bàn bạc, Hoàng đề nghị đưa tôi về quê ngoại ở Quảng Ninh.
“Ở đó bố mẹ em có thể chăm sóc em. Không khí cũng trong lành hơn. Anh sắp xếp công việc xong sẽ thường xuyên về thăm em.”
Tôi nhìn anh, trong lòng có chút chần chừ.
“Nhưng… anh có thể để em ở đó bao lâu?”
Hoàng nắm tay tôi, cố nở một nụ cười.
“Chỉ vài tháng thôi. Khi nào em ổn hơn, anh sẽ đón em về. Anh hứa.”
Vậy là tôi được đưa về căn nhà cũ của bố mẹ.
Mẹ tôi ngày nào cũng thức dậy từ rất sớm để nấu cháo, giặt giũ và chăm sóc con gái. Bố tôi lặng lẽ sửa lại căn phòng phía sau nhà, lắp thêm tay vịn và làm một chiếc giường phù hợp để tôi dễ tập ngồi.
Còn Hoàng…
Ban đầu, anh gọi điện cho tôi mỗi tối.
“Em ăn cơm chưa?”
“Hôm nay có đau nhiều không?”
“Cố gắng tập nhé, anh sắp xếp được sẽ về.”
Nhưng rồi những cuộc gọi ấy thưa dần.
Từ mỗi tối, thành hai ngày một lần.
Sau đó là ba, bốn ngày.
Mỗi khi tôi hỏi, Hoàng đều nói công việc bận, dự án phát sinh, công ty có chuyện cần giải quyết.
Tôi không trách anh.
Tôi luôn tự nhủ rằng anh cũng mệt mỏi. Một người phải đi làm để lo chi phí điều trị, còn tôi thì nằm một chỗ. Tôi sợ mình trở thành gánh nặng của chồng nên chưa bao giờ dám đòi hỏi quá nhiều.
Bốn tháng trôi qua.
Sức khỏe của tôi đã khá hơn đôi chút. Tôi có thể tự ngồi dậy, có thể tập đứng với sự hỗ trợ của người khác. Dù vẫn chưa thể đi lại bình thường, nhưng tôi tin mình đang từng bước hồi phục.
Đúng lúc ấy, Hoàng gọi điện.
“Mai, cuối tuần anh về đón em.”
Tôi sững người.
“Thật sao?”
“Ừ. Anh đã thu xếp xong mọi việc rồi. Em chuẩn bị đi.”
Đêm hôm đó, tôi gần như không ngủ.
Tôi háo hức nghĩ về căn nhà, về cuộc sống vợ chồng sau bốn tháng xa cách. Tôi còn tưởng tượng cảnh mình được trở về căn phòng quen thuộc, được nằm bên cạnh chồng và nghe anh kể những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua.
Mẹ tôi nhìn thấy vẻ vui mừng trên gương mặt con gái thì cũng mỉm cười.
“Về với chồng rồi, con phải cố gắng sống vui vẻ nhé.”
Tôi gật đầu.
Nhưng sáng hôm Hoàng đến, mọi chuyện lại không diễn ra như tôi tưởng.
Chiếc xe của anh dừng trước cổng nhà.
Tôi được bố mẹ dìu ra ngoài. Hoàng bước xuống xe, nhưng khi nhìn thấy tôi, anh không hề chạy lại ôm tôi như tôi vẫn tưởng tượng.
Anh chỉ đứng yên.
Ánh mắt anh lướt qua tôi rồi nhanh chóng chuyển sang nơi khác.
Tôi cố gượng cười.
“Anh đến đón em thật rồi.”
Hoàng gật đầu.
“Ừ.”
Chỉ một chữ ngắn ngủi.
Không hiểu sao, tim tôi bỗng chùng xuống.
Trên đường trở về, cả hai gần như không nói gì. Tôi cố gắng tìm chuyện để nói, hỏi về căn nhà, về công việc, về cuộc sống của anh trong những tháng qua.
Hoàng chỉ trả lời qua loa.
“Ừ.”
“Cũng bình thường.”
“Không có gì đặc biệt.”
Tôi ngồi bên cạnh, bàn tay siết chặt vạt áo.
Linh cảm trong lòng ngày càng rõ ràng rằng có điều gì đó không ổn.
Nhưng tôi không thể ngờ rằng khi chiếc xe dừng trước căn nhà của chúng tôi, điều chờ đợi mình phía sau cánh cửa lại khiến cuộc đời tôi một lần nữa đảo lộn.
Hoàng mở cửa.
Tôi nhìn vào bên trong.
Căn nhà vẫn vậy, nhưng mọi thứ dường như đã thay đổi.
Trên kệ phòng khách xuất hiện những món đồ hoàn toàn xa lạ. Một đôi giày nữ đặt ngay cạnh cửa. Trong phòng ngủ, chiếc tủ quần áo của tôi đã bị dọn sang một bên.
Tôi nhìn Hoàng.
“Những thứ này là của ai?”
Anh không trả lời.
Tôi cố gắng chống tay đứng dậy, bước từng bước chậm chạp vào phòng ngủ.
Và rồi tôi nhìn thấy một người phụ nữ đang đứng bên cửa sổ.
Cô ta quay lại.
Trên tay là chiếc áo sơ mi của Hoàng.
Tôi chết lặng.
Người phụ nữ ấy cũng sững sờ.
Còn Hoàng thì cúi đầu.
Không ai nói gì trong vài giây dài như vô tận.
Tôi nhìn chồng mình, rồi nhìn người phụ nữ trước mặt.
“Cô ấy là ai?”
Hoàng im lặng.
Tôi hỏi lại, giọng run rẩy:
“Em đang hỏi anh. Cô ấy là ai?”
Cuối cùng, Hoàng thở dài.
“Cô ấy… là người đã giúp anh trong thời gian em nằm viện.”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười chua chát đến chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Giúp anh?”
Hoàng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi chợt hiểu ra.
Bốn tháng qua, tôi nằm ở quê, ngày ngày cố gắng tập đi lại để trở về với chồng.
Còn trong căn nhà này, có lẽ đã có một người khác bước vào.
Nhưng điều khiến tôi đau đớn nhất không phải là sự xuất hiện của cô ta.
Mà là việc Hoàng đã đưa tôi về quê với lý do “để bố mẹ chăm sóc”, rồi suốt bốn tháng ấy, anh âm thầm xây dựng một cuộc sống khác.
Tôi quay người định bước ra ngoài.
Hoàng vội nắm lấy tay tôi.
“Mai, em nghe anh giải thích.”
Tôi nhìn bàn tay anh đang giữ lấy mình.
Bàn tay từng khiến tôi cảm thấy an toàn nhất.
Bây giờ lại khiến tôi thấy lạnh lẽo vô cùng.
“Anh muốn giải thích điều gì?”
“Anh không định giấu em mãi…”
Tôi cắt ngang:
“Nhưng anh đã giấu suốt bốn tháng.”
Hoàng im lặng.
Tôi nhìn người đàn ông từng hứa sẽ không bao giờ bỏ rơi mình. Rồi tôi chợt nhận ra, có lẽ trong bốn tháng tôi cố gắng giành lại khả năng bước đi, thì anh đã chọn bước ra khỏi cuộc hôn nhân này từ lâu.
Tôi không khóc.
Có lẽ vì những giọt nước mắt đã cạn từ trước khi tôi kịp nhận ra mình bị phản bội.
Tôi quay về quê ngay trong ngày hôm đó.
Bố mẹ nhìn thấy tôi trở lại thì không hỏi gì. Mẹ chỉ lặng lẽ ôm lấy con gái, còn bố tôi đứng bên cạnh, bàn tay nắm chặt đến run lên.
Tôi đã nghĩ mình sẽ gục ngã.
Nhưng không.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu tập luyện nhiều hơn.
Tôi tập ngồi.
Tập đứng.
Tập bước từng bước nhỏ trong sân nhà.
Mỗi lần ngã xuống, tôi lại nhớ đến những ngày mình nằm trên giường bệnh và chờ một người không còn muốn quay về.
Rồi tôi tự nhủ:
“Nếu ngay cả bản thân mình cũng bỏ cuộc, thì mình còn có thể trách ai?”
Mất gần một năm, tôi mới có thể tự bước đi mà không cần người dìu.
Không nhanh.
Không vững.
Nhưng đó là đôi chân của tôi.
Là sự cố gắng của tôi.
Là những bước đi mà tôi đã phải đánh đổi bằng vô số ngày đau đớn và nước mắt.
Sau này, Hoàng từng quay lại tìm tôi.
Anh nói cuộc sống với người phụ nữ kia không như anh nghĩ. Anh nói anh hối hận. Anh muốn tôi cho anh một cơ hội.
Tôi chỉ bình tĩnh trả lời:
“Ngày anh rời bỏ tôi, tôi đã từng nghĩ cuộc đời mình chấm hết. Nhưng rồi tôi nhận ra, người rời đi không phải lúc nào cũng là người lấy đi tất cả. Có khi, họ chỉ lấy đi một phần cuộc đời mà mình tưởng là quan trọng nhất.”
Tôi không quay lại với Hoàng.
Bởi vì sau tai nạn, tôi đã mất rất nhiều thứ.
Mất sức khỏe.
Mất niềm tin.
Mất một cuộc hôn nhân mà tôi từng nghĩ sẽ kéo dài cả đời.
Nhưng tôi cũng tìm lại được chính mình.
Tôi hiểu rằng, có những người chỉ ở bên ta khi ta khỏe mạnh, xinh đẹp và có thể mang lại cho họ điều gì đó. Nhưng cũng có những người thật sự yêu thương ta, sẽ ở lại ngay cả khi ta yếu đuối nhất.
Và đôi khi, điều đau đớn nhất trong đời không phải là bị ai đó bỏ rơi.
Mà là sau khi bị bỏ rơi, ta mới nhận ra mình đã từng cố gắng giữ một người vốn chưa bao giờ thật sự muốn ở lại.
Còn tôi, dù phải bắt đầu lại từ những bước đi chậm chạp nhất, vẫn tin rằng phía trước mình còn một cuộc đời khác.
Một cuộc đời không cần phải chờ đợi ai quay về.
Một cuộc đời mà mỗi bước chân, dù khó khăn đến đâu, cũng là do chính tôi tự mình bước tới.vc