CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bố bất ngờ đến thăm nhà thông gia giàu có, vừa nhìn thấy con gái ông đã bật khóc kéo con về ngay… 3 tháng sau, con rể phải quỳ xuống xin lỗi vì một việc không ai ngờ tới!
Ông Vũ đã bước sang tuổi sáu mươi lăm. Cả cuộc đời ông gắn bó với những thửa ruộng ven sông, đôi bàn tay chai sần vì cuốc đất, cấy lúa, thu hoạch. Mái tóc vốn đen ngày nào giờ đã bạc gần hết.
Ông chưa từng mơ đến biệt thự hay xe sang. Điều duy nhất ông mong muốn là ba người con của mình được học hành đàng hoàng, có một công việc ổn định và không phải vất vả cả đời như cha mẹ.
Trong ba người con, Mai là cô con gái út mà ông Vũ thương nhất. Từ nhỏ, Mai đã là đứa trẻ ngoan ngoãn, chịu khó. Sáng đi học, chiều về phụ mẹ nhặt rau, chăm đàn gà, tối đến lại ngồi dưới ánh đèn cũ học bài.
Ngày Mai nhận được giấy báo đỗ đại học trên thành phố, ông Vũ đã lặng lẽ ra sau nhà ngồi rất lâu. Người vợ cứ tưởng ông lo lắng vì tiền học cho con. Nhưng thực ra, ông đang cố giấu những giọt nước mắt hạnh phúc.
Ông biết, con gái mình cuối cùng cũng đã có cơ hội bước ra khỏi cuộc sống quanh năm chỉ biết đến ruộng đồng.
Sau khi tốt nghiệp, Mai xin được việc tại một công ty xuất nhập khẩu ở thành phố. Cô sống tự lập, chăm chỉ và nhanh chóng được cấp trên tin tưởng.
Khoảng một năm sau, Mai đưa bạn trai về quê ra mắt.
Chàng trai tên Khải. Anh ăn mặc lịch sự, nói năng nhẹ nhàng, cư xử có phần chững chạc. Nhưng điều khiến vợ chồng ông Vũ lo lắng là gia đình Khải quá giàu.
Cha mẹ anh sở hữu một chuỗi cửa hàng nội thất lớn, sống trong căn biệt thự nằm ở khu đô thị cao cấp. Mỗi lần ông Vũ nhìn thấy những chiếc xe sang đậu kín sân nhà họ, ông lại cảm thấy con gái mình như đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Đêm hôm đó, sau khi Khải ra về, ông Vũ ngồi rất lâu bên hiên nhà.
Ông nói với vợ:
– Tôi chỉ sợ con bé không chịu nổi. Nhà mình với nhà họ khác nhau quá.
Bà Hạnh ngồi bên cạnh, nhẹ giọng:
– Khác nhau về tiền bạc thì có thể bù đắp bằng tình cảm. Chỉ cần thằng Khải thật lòng thương con là được.
Ông Vũ im lặng.
Một lúc sau, Mai bước đến nắm tay cha.
– Bố đừng lo. Bố mẹ anh Khải tuy giàu nhưng đối xử với con cũng tốt lắm. Con sẽ sống tốt mà.
Nhìn nụ cười hạnh phúc của con gái, ông Vũ không nỡ nói thêm điều gì.
Để chuẩn bị cho đám cưới, ông bán một mảnh đất nhỏ phía cuối làng. Đó là phần đất ông đã dành dụm nhiều năm, vốn định để sau này làm chỗ dựa tuổi già.
Nhưng ông không tiếc.
Ông chỉ nghĩ: “Con gái lấy chồng một lần trong đời, mình làm cha mẹ thì cố gắng cho con được đủ đầy.”
Đám cưới được tổ chức tại một trung tâm tiệc cưới sang trọng ở thành phố. Sảnh cưới rộng lớn, hoa tươi phủ kín lối đi, khách khứa đến dự toàn những người ăn mặc sang trọng.
Đứng giữa khung cảnh xa hoa ấy, ông Vũ bỗng cảm thấy mình nhỏ bé.
Nhưng khi nhìn thấy con gái mặc váy cưới, ông lại mỉm cười.
Trước lúc Mai bước lên xe hoa, ông kéo con gái vào lòng.
– Sau này có chuyện gì thì cũng phải nhớ về nhà. Đừng giấu bố mẹ.
Mai cắn môi, nước mắt rưng rưng.
– Con biết rồi bố.
Ông Vũ vỗ nhẹ lên vai con.
– Bố mẹ không cần con sống sung sướng hơn người khác. Chỉ cần con được tôn trọng và được yêu thương là đủ.
Mai gật đầu, rồi bước lên xe.
Ông Vũ đứng nhìn chiếc xe khuất dần sau con đường, trong lòng vừa vui vừa có một nỗi bất an không thể gọi tên.
Những tháng đầu sau đám cưới, Mai vẫn thường xuyên gọi điện về.
Cô kể chuyện công việc, chuyện nhà chồng, chuyện Khải đi công tác.
Nhưng rồi những cuộc gọi dần thưa hơn.
Mỗi lần ông Vũ hỏi:
– Bao giờ vợ chồng con về quê chơi?
Mai đều trả lời:
– Dạo này công việc của con nhiều lắm bố ạ.
Có khi cô lại nói:
– Cuối tuần nhà chồng có khách, chắc con chưa về được.
Một lần, bà Hạnh đề nghị:
– Hay vợ chồng mình lên thành phố thăm con?
Mai lập tức ngăn lại.
– Bố mẹ đừng lên lúc này. Khi nào con sắp xếp được, con sẽ đón bố mẹ.
Câu nói ấy khiến ông Vũ càng thêm nghi ngờ.
Con gái ông vốn rất nhớ nhà. Từ trước đến nay, dù bận đến đâu, Mai cũng chưa từng từ chối khi bố mẹ muốn gặp.
Vậy tại sao bây giờ cô lại luôn tìm cách né tránh?
Một sáng cuối mùa mưa, ông Vũ không chịu được nữa.
Ông nói với vợ:
– Lần này mình không báo trước. Cứ lên xem con sống thế nào.
Bà Hạnh hơi ngập ngừng:
– Nhỡ con đang bận thì sao?
– Thì mình đứng ngoài cửa chờ. Tôi chỉ muốn nhìn tận mắt xem con gái mình có thật sự ổn không.
Hai vợ chồng bắt chuyến xe sớm lên thành phố.
Hành lý họ mang theo chẳng có gì quý giá. Chỉ là một túi gạo mới, mấy con gà quê, ít rau vườn, vài hũ dưa cải và món mắm tép mà Mai từng rất thích.
Đến nơi, họ bắt taxi tới căn biệt thự của gia đình Khải.
Cánh cổng cao tự động mở ra.
Bên trong là khu vườn rộng, những hàng cây được cắt tỉa cẩn thận, phía trước đậu mấy chiếc ô tô đắt tiền.
Ông Vũ nhìn quanh rồi cười:
– Con gái mình sống ở đây chắc không thiếu thốn gì.
Nhưng nụ cười ấy chỉ tồn tại được vài giây.
Ngay khi bước vào phòng khách, ông nhìn thấy Mai.
Cô đang mặc một chiếc tạp dề cũ, trên tay bê khay nước. Mái tóc buộc vội phía sau, gương mặt mệt mỏi, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Nhìn thấy bố mẹ, Mai đứng sững.
– Bố… mẹ…
Cô định chạy lại thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cầu thang.
– Ai đến vậy?
Mẹ Khải, bà Lệ, bước xuống.
Bà nhìn hai túi đồ quê đặt dưới nền nhà, ánh mắt thoáng vẻ khó chịu.
– À, thông gia đến chơi.
Cách bà nói khiến ông Vũ nghe ra sự xa cách rõ ràng.
Bà quay sang con dâu:
– Mai, khách trong phòng ăn đang chờ. Con mang trà lên đi, đứng đây làm gì?
Mai cúi đầu:
– Vâng ạ.
Ông Vũ nhìn con gái, trong lòng bắt đầu nhói lên.
Con gái ông vừa nhìn thấy cha mẹ sau nhiều tháng xa cách nhưng còn chưa kịp ôm họ một cái đã phải quay đi phục vụ người khác.
Đến bữa trưa, mọi chuyện càng khiến ông đau lòng hơn.
Một bàn ăn lớn được bày biện sang trọng. Gia đình Khải ngồi quây quần.
Còn Mai đứng phía sau, liên tục gắp thức ăn, rót nước, lấy thêm bát đũa.
Mãi đến khi mọi người gần ăn xong, cô mới lặng lẽ vào căn bếp nhỏ.
Ông Vũ nhìn thấy con gái ngồi một mình bên chiếc bàn phụ, ăn vội bát cơm nguội.
Ông không kìm được:
– Sao con không ăn cùng mọi người?
Mai cố nở nụ cười.
– Con quen rồi bố ạ.
Bà Lệ nghe thấy liền lên tiếng:
– Nhà tôi từ trước đến nay có quy củ. Con dâu phải biết chăm sóc người lớn. Ăn sau một chút cũng có gì đâu.
Ông Vũ siết chặt đôi đũa.
Ông không nói gì.
Nhưng trong lòng ông đã bắt đầu có một quyết định.
Buổi chiều, Khải đi làm.
Bà Lệ gọi Mai ra phòng khách.
– Cuối tuần này nhà có khách. Con giặt toàn bộ rèm cửa, lau lại phòng khách và dọn kho phía sau.
Mai nhỏ giọng:
– Mẹ ơi, con còn phải đi làm…
Bà Lệ lập tức cau mày:
– Nhà này có bao nhiêu người đều đi làm, chẳng lẽ chỉ có cô là bận?
Mai im lặng.
Bà Lệ nhìn hai túi đồ quê dưới góc nhà rồi nói tiếp:
– Sau này bảo bố mẹ cô đừng mang mấy thứ quê mùa này lên nữa. Nhà này thiếu gì đồ ăn mà phải mang từ quê lên.
Ông Vũ đang đứng ngoài hành lang.
Từng câu từng chữ đều lọt vào tai ông.
Ông quay mặt đi, cố giữ bình tĩnh.
Nhưng đôi mắt đã đỏ lên.
Ông chợt nhớ lại ngày con gái còn nhỏ. Mỗi lần Mai bị đau, ông đều bế con trên tay. Ngày con sốt, ông thức trắng đêm. Ngày con lên thành phố học đại học, ông bán cả con bò duy nhất trong nhà để đóng học phí.
Ông chưa từng nghĩ con gái mình sẽ phải sống trong một căn biệt thự rộng lớn nhưng lại không có nổi một chỗ ngồi bình đẳng trên bàn ăn.
Đợi bà Lệ đi khỏi, ông Vũ bước đến trước mặt con gái.
Ông không hỏi thêm.
Chỉ nắm lấy tay Mai.
– Thu dọn đồ. Về nhà với bố.
Mai hoảng hốt.
– Bố, không được đâu…
– Bố nói về nhà.
– Nhưng con…
– Con là con gái của bố. Không ai có quyền biến con thành người giúp việc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Giọng ông không lớn.
Nhưng từng chữ đều dứt khoát.
Mai đứng im vài giây.
Rồi tất cả sự chịu đựng trong hơn một năm qua bỗng vỡ òa.
Cô ôm chầm lấy bố, khóc nức nở.
– Con xin lỗi bố… Con không muốn bố mẹ buồn…
Ông Vũ ôm chặt con.
– Con không có lỗi. Người sai là bố.
Mai vừa khóc vừa lắc đầu.
– Không phải đâu bố…
– Có. Bố từng bảo con rằng lấy chồng rồi thì phải biết nhẫn nhịn. Bố cứ nghĩ chịu đựng một chút rồi mọi chuyện sẽ tốt hơn. Bố không ngờ con lại phải chịu đựng đến mức này.
Hơn một năm qua, Mai ngày nào cũng đi làm tám tiếng. Tan ca trở về, cô lại nấu cơm, dọn dẹp, giặt giũ.
Mẹ chồng luôn nói:
– Đã làm dâu thì phải biết vun vén.
Khải ban đầu từng đứng ra bênh vực cô.
Nhưng càng về sau, anh càng im lặng.
Mỗi khi mẹ trách mắng Mai, anh chỉ nói:
– Em cố gắng một chút đi. Mẹ cũng chỉ muốn tốt cho gia đình thôi.
Sự im lặng của Khải dần trở thành bức tường khiến Mai cảm thấy mình chỉ có một mình trong cuộc hôn nhân này.
Đúng lúc ấy, Khải trở về.
Nhìn thấy vali của vợ đặt giữa phòng khách, anh sững người.
– Có chuyện gì vậy?
Ông Vũ bình tĩnh đáp:
– Tôi đưa con gái tôi về.
Khải ngơ ngác nhìn Mai.
– Em muốn về quê sao?
Mai cúi đầu, nước mắt vẫn chưa khô.
Bà Lệ từ phía sau bước ra, lập tức phản đối:
– Đã lấy chồng thì phải sống theo nhà chồng. Tự nhiên xách đồ bỏ về là thế nào?
Ông Vũ quay sang nhìn bà.
Ánh mắt ông không còn sự dè dặt của một người thông gia nghèo đứng trước gia đình giàu có nữa.
Ông nói chậm rãi:
– Tôi gả con gái đi để nó có một gia đình, chứ không phải để nó trở thành người hầu cho gia đình bà.
Căn phòng lập tức im phăng phắc.
Bà Lệ đỏ mặt:
– Ông nói vậy là quá đáng rồi. Nhà tôi cho con bé cuộc sống sung sướng, ăn ngon mặc đẹp. Chẳng lẽ làm vài việc nhà cũng không được?
Ông Vũ nhìn bà:
– Làm việc nhà không có gì đáng xấu hổ. Nhưng một người con dâu phải làm tất cả mọi việc, bị coi thường, bị bắt ăn sau và không được tôn trọng thì đó không còn là chuyện “việc nhà” nữa.
Ông quay sang Khải.
– Còn cậu. Tôi từng nghĩ cậu là người tử tế nên mới yên tâm giao con gái cho cậu. Nhưng vợ cậu bị mẹ cậu đối xử như người giúp việc, cậu biết mà vẫn chọn im lặng. Cậu nghĩ im lặng là không có lỗi sao?
Khải đứng chết lặng.
Anh nhìn Mai.
Lần đầu tiên, anh nhận ra người vợ luôn mỉm cười nói “em ổn” thực ra đã mệt mỏi đến mức nào.
Mai chưa từng kể với anh rằng cô đã nhiều lần khóc trong phòng tắm.
Cô cũng chưa từng nói rằng có những ngày cô bị mẹ anh mắng đến mức phải ngồi trong xe rất lâu mới dám bước vào nhà.
Cô chỉ cố chịu đựng.
Vì sợ bố mẹ lo.
Vì sợ người khác nói mình lấy chồng giàu rồi lại không biết giữ gìn hạnh phúc.
Khải bước đến trước mặt vợ.
– Mai, anh xin lỗi.
Mai nhìn anh, ánh mắt mệt mỏi.
– Anh xin lỗi vì điều gì?
Khải không trả lời được ngay.
Bởi lần đầu tiên, anh hiểu rằng lời xin lỗi không thể xóa đi hơn một năm tổn thương.
Ông Vũ kéo vali của con gái ra cửa.
– Chúng ta về thôi con.
Mai quay lại nhìn Khải.
Anh đứng yên giữa căn phòng rộng lớn.
Cô từng nghĩ chỉ cần anh yêu mình thì mọi chuyện sẽ ổn.
Nhưng sau cùng, cô nhận ra một cuộc hôn nhân không thể chỉ sống bằng tình yêu. Khi một người bị tổn thương mà người còn lại không dám đứng về phía họ, tình yêu ấy sớm muộn cũng trở thành sự cô đơn.
Mai theo bố mẹ về quê.
Những ngày đầu, cô gần như không nói chuyện với ai. Cô ngủ rất nhiều, có những hôm cả buổi sáng chỉ ngồi ngoài hiên nhìn cánh đồng.
Ông Vũ không hỏi con gái bao giờ sẽ ly hôn.
Bà Hạnh cũng không ép con phải quyết định điều gì.
Họ chỉ lặng lẽ ở bên.
Bà Hạnh nấu cho con những món Mai thích từ nhỏ.
Ông Vũ sửa lại chiếc xe máy cũ để đưa con đi làm.
Không ai nói với Mai rằng cô phải nhẫn nhịn thêm.
Cũng không ai trách cô vì đã chọn sai người.
Ba tháng sau, Khải tìm về quê.
Lần này, anh không đi xe sang hay mang theo những món quà đắt tiền.
Anh chỉ đứng trước cổng nhà ông Vũ, mặc một chiếc áo sơ mi giản dị.
Khi nhìn thấy Mai, Khải cúi đầu thật lâu.
– Anh muốn nói chuyện với em.
Mai im lặng.
Khải nhìn sang ông Vũ.
– Bố… cho con được xin lỗi Mai một lần.
Ông Vũ không ngăn cản.
Nhưng ông cũng không nói giúp con rể.
Khải bước đến trước mặt Mai.
– Anh từng nghĩ chỉ cần anh không đánh em, không phản bội em thì anh đã là một người chồng tốt. Nhưng anh đã sai. Anh đã để em phải chịu đựng một mình. Anh biết mẹ đối xử với em như thế nào nhưng lại chọn cách im lặng vì sợ làm mẹ buồn.
Anh nghẹn giọng:
– Anh đã bảo vệ sự yên ổn của mình bằng cách để em chịu tổn thương. Đó là lỗi của anh.
Mai nhìn anh rất lâu.
– Anh có biết điều khiến em đau nhất là gì không?
Khải lắc đầu.
– Không phải mẹ anh bắt em làm việc. Mà là những lúc em bị mắng, em quay sang nhìn anh. Em chỉ cần anh nói một câu “đủ rồi”, nhưng anh chưa từng nói.
Khải cúi đầu.
Nước mắt anh rơi xuống.
– Anh biết.
– Bây giờ anh mới biết thôi.
Khải không phủ nhận.
Anh chỉ nói:
– Anh không xin em về ngay. Anh cũng không bắt em phải tha thứ. Anh chỉ muốn có cơ hội sửa sai.
Ông Vũ đứng bên cạnh, giọng trầm xuống:
– Nếu cậu thật sự muốn sửa sai thì đừng nói với tôi. Hãy chứng minh với con gái tôi. Nhưng nhớ rằng, con gái tôi không cần một căn biệt thự, không cần xe sang hay những món quà đắt tiền. Nó chỉ cần được tôn trọng.
Khải gật đầu.
Lần đầu tiên trong đời, anh hiểu rằng giàu có không thể mua được sự bình yên cho một người phụ nữ.
Sau đó, Khải thay đổi rất nhiều.
Anh thuê người giúp việc để giảm bớt những việc không cần thiết trong nhà. Anh thẳng thắn nói với mẹ rằng Mai là vợ anh, không phải người phục vụ cho cả gia đình.
Ban đầu, bà Lệ phản đối dữ dội.
Nhưng Khải không còn im lặng nữa.
Anh nói:
– Nếu mẹ muốn con ở bên mẹ thì con vẫn là con trai của mẹ. Nhưng Mai là vợ con. Con không thể tiếp tục đứng nhìn cô ấy bị đối xử bất công.
Đó là lần đầu tiên Khải thật sự đứng về phía vợ.
Mai không lập tức quay về.
Cô ở lại quê thêm một thời gian để bình tâm và suy nghĩ.
Khải đều đặn về thăm cô. Không ép buộc, không trách móc, chỉ kiên nhẫn chứng minh rằng anh đã thật sự thay đổi.
Một buổi chiều, ông Vũ đang ngồi sửa lại chiếc hàng rào trước sân thì Mai bước đến.
Cô ngồi xuống bên cạnh bố.
– Bố này…
– Ừ?
– Con nghĩ con muốn cho anh Khải một cơ hội.
Ông Vũ dừng tay.
– Con chắc chứ?
Mai mỉm cười.
– Con không quay lại vì nhà anh ấy giàu. Con cũng không quay lại vì sợ người khác nói. Con quay lại vì con thấy anh ấy đã thật sự hiểu mình sai ở đâu.
Ông Vũ nhìn con gái thật lâu.
– Nếu con đã suy nghĩ kỹ thì bố tôn trọng quyết định của con. Nhưng nhớ một điều.
– Điều gì ạ?
– Hôn nhân là nơi hai người cùng che chở cho nhau. Nếu chỉ có một người chịu đựng thì đó không còn là gia đình nữa.
Mai gật đầu.
Cô tựa đầu vào vai bố.
Sau ngày Mai quyết định cho Khải một cơ hội, ông Vũ không hề vui mừng ngay lập tức.
Ông biết con gái mình đã từng tổn thương quá nhiều. Một lời xin lỗi, vài tháng thay đổi hay những lời hứa hẹn chưa thể lập tức xóa đi những ngày tháng cô đã âm thầm chịu đựng.
Vì vậy, ông chỉ nói với Mai:
– Con có thể tha thứ, nhưng đừng bao giờ quên mình đã từng đau như thế nào.
Mai gật đầu.
– Con hiểu rồi bố.
Lần này, cô không trở về căn biệt thự ấy với tâm thế của một người con dâu cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người.
Cô trở về với tư cách một người phụ nữ có quyền được tôn trọng.
Khải cũng không còn là người đàn ông chỉ biết đứng giữa vợ và mẹ rồi chọn im lặng.
Anh bắt đầu đặt ra những giới hạn rõ ràng.
Nếu mẹ anh không thích món ăn Mai nấu, bà có thể tự chọn món khác. Nếu có việc nhà, mọi người cùng chia sẻ. Không ai có quyền mắng nhiếc, xúc phạm hay coi Mai là người phục vụ.
Lúc đầu, bà Lệ tức giận đến mức tuyên bố:
– Nếu con cứ bênh vợ như thế thì sau này đừng nhận mẹ nữa!
Khải đứng trước mặt mẹ, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết:
– Con chưa bao giờ muốn bỏ mẹ. Nhưng con cũng không thể vì là con trai của mẹ mà bắt vợ con phải chịu đựng mọi thứ.
Bà Lệ sững người.
Bà chưa từng nghĩ đứa con trai luôn nghe lời mình lại có ngày đứng trước mặt bà nói ra những lời như vậy.
– Nó chỉ là con dâu. Còn mẹ là mẹ ruột của con!
Khải im lặng vài giây rồi đáp:
– Chính vì mẹ là mẹ ruột của con nên con càng mong mẹ hiểu. Con lấy vợ để xây dựng gia đình, không phải để đưa một người phụ nữ về nhà làm người hầu cho mẹ.
Câu nói ấy khiến bà Lệ tức giận.
Nhưng sau đó, bà bắt đầu im lặng suy nghĩ.
Bà nhớ lại ngày mình mới về làm dâu. Ngày ấy, bà cũng từng bị mẹ chồng bắt phải dậy từ bốn giờ sáng, nấu cơm cho cả nhà, làm việc đến tối muộn.
Bà từng khóc rất nhiều.
Bà từng tự nhủ rằng sau này khi mình làm mẹ chồng, nhất định sẽ không đối xử với con dâu như vậy.
Thế nhưng theo thời gian, bà lại vô tình trở thành người mà mình từng ghét nhất.
Một buổi tối, bà Lệ lặng lẽ bước vào phòng Mai.
Mai đang gấp quần áo.
Hai người im lặng hồi lâu.
Cuối cùng, bà Lệ nói:
– Mẹ xin lỗi.
Bàn tay Mai khựng lại.
Cô không nghĩ mình sẽ nghe được câu nói ấy.
Bà Lệ ngồi xuống mép giường.
– Mẹ đã từng nghĩ con lấy được con trai mẹ là may mắn. Mẹ nghĩ nhà mình có điều kiện thì con phải biết ơn. Nhưng mẹ quên mất rằng con cũng là con gái của một người mẹ, một người cha.
Mai không nói gì.
Bà Lệ tiếp tục:
– Mẹ đã nhìn vào hoàn cảnh gia đình con rồi coi thường con. Mẹ đã quên rằng con cũng đi làm, cũng mệt mỏi, cũng có lòng tự trọng. Mẹ xin lỗi.
Đôi mắt Mai đỏ lên.
Cô từng chờ lời xin lỗi này rất lâu.
Nhưng khi nó thật sự đến, cô lại không biết phải nói gì.
Một lúc sau, Mai nhẹ nhàng đáp:
– Con không thể quên ngay mọi chuyện đâu mẹ.
Bà Lệ gật đầu.
– Mẹ biết.
– Nhưng nếu mẹ thật lòng muốn thay đổi, con sẽ cố gắng.
Hai người phụ nữ ngồi đối diện nhau trong căn phòng yên tĩnh.
Không ai ôm ai.
Không có cảnh tượng cảm động như trong những câu chuyện cổ tích.
Nhưng đó là bước đầu tiên để một mối quan hệ từng đầy tổn thương bắt đầu được chữa lành.
Một năm sau, Mai và Khải quyết định về quê thăm ông Vũ vào dịp Tết.
Lần này, chiếc xe dừng trước căn nhà nhỏ bên cánh đồng.
Khải không ngồi yên trong xe chờ người khác mở cửa.
Anh tự tay xách những túi quà bước xuống.
Bà Lệ cũng đi cùng.
Bà mang theo rất nhiều đồ ăn, nhưng điều khiến ông Vũ bất ngờ nhất là bà tự tay xách một túi gạo lớn vào trong nhà.
Bà cười:
– Thông gia, lần này tôi đến xin ăn ké cơm quê đấy.
Ông Vũ ngẩn người vài giây rồi bật cười.
– Nhà quê chúng tôi chẳng có gì ngon đâu.
Bà Lệ đáp:
– Thế thì càng tốt. Tôi muốn ăn thử những món mà trước đây tôi từng chê là “quê mùa”.
Cả nhà cùng bật cười.
Mai đứng bên cạnh nhìn bố mẹ, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm.
Cô biết mọi chuyện không thể thay đổi chỉ sau một ngày.
Nhưng ít nhất, những người từng làm cô tổn thương đã bắt đầu học cách nhìn lại chính mình.
Bữa cơm hôm ấy không có sơn hào hải vị.
Chỉ có bát canh rau, đĩa cá kho, thịt gà luộc và hũ dưa cải do bà Hạnh tự tay làm.
Thế nhưng tất cả mọi người đều ăn rất ngon miệng.
Đang ăn, Khải bất ngờ đứng dậy.
Anh rót một chén rượu, đi đến trước mặt ông Vũ.
– Bố, con muốn nói một điều.
Ông Vũ hơi ngạc nhiên.
Khải cúi đầu.
– Trước đây, con từng nghĩ chỉ cần con yêu Mai là đủ. Nhưng con đã sai. Yêu một người còn phải biết bảo vệ người đó, tôn trọng người đó và dám đứng về phía người đó khi họ bị tổn thương.
Anh nghẹn giọng:
– Con cảm ơn bố vì ngày hôm đó đã đưa Mai về. Nếu bố không làm vậy, có lẽ con vẫn còn nghĩ rằng mọi chuyện trong nhà mình đều bình thường.
Ông Vũ im lặng.
Khải nói tiếp:
– Con cũng xin lỗi bố vì đã khiến bố phải khóc khi nhìn thấy con gái mình sống như vậy.
Ông Vũ cúi xuống, đôi mắt đỏ hoe.
Một lúc sau, ông đưa tay vỗ lên vai Khải.
– Cậu không cần xin lỗi tôi nữa. Chỉ cần sau này đừng để Mai phải khóc một mình.
Khải gật đầu.
– Con hứa.
Ông Vũ nhìn con rể.
– Nhưng nhớ nhé, hứa thì dễ. Giữ lời mới khó.
Khải mỉm cười:
– Con biết rồi bố.
Mai ngồi bên cạnh, nước mắt lặng lẽ rơi.
Cô từng nghĩ mình đã mất đi một cuộc hôn nhân.
Nhưng sau tất cả, cô lại nhận ra điều mình cần không phải là một người chồng hoàn hảo.
Cô chỉ cần một người biết nhận sai, biết thay đổi và không bao giờ để cô phải chiến đấu một mình.
Còn ông Vũ, sau ngày hôm đó, vẫn trở về với mảnh ruộng cũ.
Ông vẫn mặc những chiếc áo bạc màu, vẫn đi đôi dép đã mòn gót, vẫn sáng sớm ra đồng như bao năm qua.
Nhưng trong lòng ông đã nhẹ nhõm hơn.
Bởi ông hiểu, làm cha mẹ không phải là giữ con cái bên mình cả đời.
Mà là khi con bước ra ngoài, nếu một ngày con gặp giông bão, con vẫn biết rằng phía sau mình luôn có một mái nhà để trở về.
Và đôi khi, người ta chỉ thật sự hiểu giá trị của một người cha nghèo vào ngày họ nhận ra rằng:
Tiền bạc có thể mua được căn biệt thự lớn, nhưng không thể mua được tình yêu thương của một người cha đã dành cả đời để bảo vệ con gái mình.
Một người cha có thể không cho con được cuộc sống giàu sang nhất, nhưng sẽ luôn dang tay đón con trở về khi con mệt mỏi nhất.
Còn với ông Vũ, điều khiến ông hạnh phúc nhất không phải là con gái cuối cùng có quay lại cuộc hôn nhân ấy hay không.
Mà là từ ngày hôm đó, Mai đã không còn cúi đầu chịu đựng để làm hài lòng bất kỳ ai nữa.
Cô biết mình có giá trị.
Biết mình xứng đáng được yêu thương.
Và biết rằng, dù cuộc đời có đưa cô đi xa đến đâu, chỉ cần quay đầu lại, cô vẫn sẽ thấy người cha với mái tóc bạc trắng đứng trước cổng nhà, dang rộng vòng tay chờ con.
Đó chính là tình yêu không bao giờ đòi hỏi con phải trả giá.