CÂU CHUYỆN KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi đã không kìm được lòng mà…
Tôi không nghĩ có ngày mình lại đứng ch–ết lặng giữa một khu chợ ồn ào, tay cầm túi đồ mà mắt thì dán chặt vào một người phụ nữ đang ngồi bán cá ở góc chợ ướt át, tanh nồng.
Là cô ấy.
Người mà tôi từng nghĩ sẽ cưới.
Người mà tôi từng bỏ rơi.
—
Tôi tên Hưng, ba mươi sáu tuổi. Hiện tại, tôi có một công việc ổn định ở thành phố, thu nhập khá, nhà cửa đàng hoàng. Người ngoài nhìn vào, cuộc đời tôi gần như hoàn hảo—trừ một điều mà chính tôi cũng không dám nhắc lại.
Quá khứ.
Mười hai năm trước, tôi yêu một cô gái tên Mai.
Mai không xinh kiểu nổi bật, nhưng có một nét gì đó rất… thật. Cô ấy cười ít, nói cũng không nhiều, nhưng mỗi lần nhìn vào mắt cô ấy, tôi luôn có cảm giác bình yên.
Chúng tôi quen nhau từ thời đại học. Khi đó, tôi là một thằng sinh viên tỉnh lẻ, còn Mai thì phải vừa học vừa làm để nuôi sống bản thân.
Cô ấy làm đủ thứ việc: bưng bê quán ăn, bán hàng, thậm chí có thời gian đi phụ bán cá ở chợ từ ba giờ sáng.
Tôi từng hỏi:
“Em không thấy mệt à?”
Mai chỉ cười:
“Mệt chứ. Nhưng không làm thì lấy gì ăn?”
Tôi khi đó, dù cũng không khá giả gì, nhưng lại mang trong mình cái gọi là “sĩ diện đàn ông”. Tôi không thích người yêu mình phải lam lũ như vậy.
Tôi nói:
“Sau này anh đi làm rồi, anh nuôi em.”
Mai không cười.
Cô ấy chỉ nhìn tôi, rất lâu, rồi nói…Đọc tiếp dưới bình luận ![]()
![]()
![]()

“Nói thì dễ lắm Hưng. Quan trọng là sau này anh có còn muốn nuôi một đứa con gái vừa quê mùa vừa tanh mùi cá như em nữa hay không thôi.”
Lời nói năm đó của Mai như một chiếc kim khâu thẳng vào ký ức tôi. Ngày ấy tôi gạt đi, cho rằng cô ấy nghĩ suy tiêu cực. Nhưng thời gian đã trả lời một cách cay đắng: Mai đúng, còn tôi chỉ là một kẻ nông nổi, nông choẹt với thứ lời thề chót lưỡi đầu môi.
Sau khi ra trường, tôi xin được việc tại một tập đoàn tư nhân lớn. Môi trường công sở bóng đẩy, những cuộc nhậu đắt tiền và những mối quan hệ “đẳng cấp” đã nhanh chóng làm tôi thay đổi. Tôi bắt đầu thấy ngượng khi Mai xuất hiện ở chỗ làm của tôi với bộ quần áo đã sờn màu. Tôi ngần ngại giới thiệu cô ấy với bạn bè.
Sự tự ái, lòng tham vọng và cái sĩ diện rẻ tiền đã thúc đẩy tôi đưa ra quyết định khốn nạn nhất cuộc đời: Tôi chủ động nói lời chia tay, với một lý do ngụy trang hèn nhát là “chúng ta không cùng hướng đi”.
Mai không khóc, không gào thét. Cô ấy chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt lặng lẽ, thâm trầm đến đáng sợ, gật đầu rồi xách chiếc vali nhỏ rời khỏi căn phòng trọ chung của hai đứa. Từ đó, tôi mất liên lạc hoàn toàn với cô ấy. Mười hai năm trôi qua, tôi cuốn theo vòng xoáy công danh, mua được nhà, được xe, nhưng mối tình đầu dở dang ấy vẫn luôn là một vết thương ngầm thi thoảng lại rát lên trong những đêm tôi say khướt một mình.
Và hôm nay, trong chuyến công tác ngắn ngày ở một thị trấn ven biển miền Trung, giữa tiếng la xô xát, tiếng dao chặt cá chan chát và mùi tanh nồng đặc trưng của chợ cá buổi sáng, tôi đã gặp lại Mai.
Cô ấy ngồi trên một chiếc ghế nhựa thấp, tay đeo găng cao su màu cam đã ố vàng, dứt khoát chặt từng khúc cá cho khách. Mái tóc ngày xưa từng xanh mượt nay đã xơ xác, búi gọn phía sau bằng một chiếc kẹp nhựa gãy mất một răng. Làn da trắng trẻo thuở sinh viên giờ đốm đồi tôm và sạm đi vì nắng gió biển.
Nhưng nụ cười ấy, ánh mắt nhẫn nại ấy thì vẫn nguyên vẹn.
Tôi đứng chôn chân cách cô ấy năm mét. Tay cầm túi đồ ăn sáng mà run run. Tôi muốn bước lại gần, muốn gọi một tiếng “Mai”, nhưng cổ họng như bị ai chèn một cục đá lớn, nghẹn đắng. Sự tự trọng của một kẻ thành đạt giả tạo sụp đổ hoàn toàn trước hình bóng lao đao của người phụ nữ tôi từng thề thốt sẽ bảo vệ cả đời.
Sau khoảng hai tiếng đồng hồ đứng nấp sau cột chợ theo dõi, tôi thấy Mai bắt đầu dọn dẹp. Đã gần mười một giờ trưa, chợ tan dần. Cô ấy cẩn thận dội nước rửa sạch chiếc bàn gỗ, xếp những chậu nhựa vào nhau rồi chất lên chiếc xe Wave Tàu cũ kỹ, phần bô xe đã gỉ sét đen ngòm.
Khi Mai rồ ga chạy đi, tôi không suy nghĩ được gì nữa. Tôi lập tức bắt một chiếc xe ôm gần đó, bảo tài xế lặng lẽ đuổi theo chiếc xe của cô ấy.
Chiếc xe Wave của Mai uốn lượn qua những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, sâu hun hút của khu xóm chài. Cuối cùng, cô ấy dừng lại trước một dãy nhà trọ lợp mái tôn xập xệ, nằm lọt thỏm giữa những mảng tường rêu phong.
Mai dắt xe vào góc sân, cởi bỏ chiếc ủng cao su và chiếc tạp dề tanh nồng.
Tôi bước xuống xe ôm, đứng ở đầu hẻm. Trái tim tôi đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi muốn quay lưng đi, vì tôi biết mình không có quyền xuất hiện trong cuộc sống của cô ấy nữa. Nhưng đôi chân tôi lại phản bội lại lý trí. Tôi lẳng lặng tiến vào dãy trọ, bước theo bóng lưng gầy guộc của Mai.
Đến trước phòng trọ số 3, Mai tra chìa khóa vào ổ. Đúng lúc cô ấy đẩy cửa bước vào, tôi không kiềm chế được lòng mình nữa, cất tiếng gọi khàn đặc:
– Mai…
Bóng lưng cô ấy khựng lại. Toàn thân Mai cứng đờ.
Cô ấy chậm rãi quay đầu lại. Khi ánh mắt cô ấy chạm vào khuôn mặt tôi – người đàn ông ăn mặc sơ mi phẳng phiu, đồng hồ đắt tiền nhưng ánh mắt ngập tràn sự tội lỗi – sự bàng hoàng lóe lên trong mắt Mai.
– Hưng…? – Cô ấy thốt lên, giọng nhẹ hẫng như một tiếng thở dài từ quá khứ.
– Là anh… Hưng đây em. – Tôi bước lại gần một bước, hai tay run run. – Anh… anh vô tình thấy em ở chợ…
Mai nhìn tôi, ánh mắt bàng hoàng nhanh chóng thay thế bằng một sự bình thản đến lạ kỳ. Cô ấy không giận dữ, không tránh né, cũng không vội vã che đi bộ quần áo dính đầy vảy cá của mình.
– Anh đi công tác ở đây à? – Cô ấy hỏi, giọng nhẹ nhàng như hai người bạn cũ lâu ngày không gặp.
– Ừ… Anh đi công tác. Mai ơi, em… em sống thế này sao? – Tôi nhìn căn phòng trọ chật chội chưa đầy mười lăm mét vuông phía sau lưng cô ấy, nỗi cay đắng dâng lên xót xa.
Mai nhếch môi cười nhẹ, một nụ cười thản nhiên:
– Sống thế này thì sao? Em vẫn sống tốt mười hai năm qua mà. Anh vào nhà chơi một chút không? Đứng ngoài hành lang này hôi mùi cá lắm.
Tôi gật đầu, bước theo cô ấy vào phòng.
Căn phòng trọ giản dị đến mức trống trải. Một chiếc giường gỗ nhỏ, một cái tủ vải đã sờn, góc bếp xếp gọn gàng vài chiếc nồi nhôm cũ. Không có tivi, không có đồ đạc đắt tiền. Nhưng điều khiến tôi chú ý nhất không phải là sự thiếu thốn ấy, mà là góc học tập nhỏ ở cạnh cửa sổ: một chiếc bàn gỗ ép ngăn nắp với rất nhiều sách vở, và vô số những tấm giấy khen học sinh giỏi được dán kín trên mảng tường vôi tróc lóc.
“Nguyễn Mai An – Học sinh xuất sắc”.
– Em… em đã lập gia đình rồi à? Con em mấy tuổi rồi? – Tôi ngập ngừng hỏi, tim thắt lại khi nghĩ đến cảnh Mai đã có chồng.
Mai đặt chiếc ấm nước lên bếp ga mini, quay lại nhìn tôi, ánh mắt phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm:
– Em từng lập gia đình. Nhưng anh ấy mất cách đây năm năm vì tai nạn đi biển. Em một mình nuôi con gái lên lớp bốn.
Tôi chết đứng. Năm năm một mình nuôi con bằng gánh cá ở chợ… Tôi không thể hình dung nổi một người phụ nữ mảnh mai như Mai đã phải gánh chịu bao nhiêu giông bão của cuộc đời để tồn tại qua ngần ấy thời gian. Trong khi tôi ở thành phố tận hưởng những bữa tiệc sang trọng, đổi xe hơi, mua nhà chung cư… thì người con gái tôi từng hứa “anh nuôi em” lại phải ngụp lặn trong bùn lầy của sự cô đơn và cơ cực.
– Mai ơi… Anh xin lỗi… – Tôi run rẩy bước lại gần, giọt nước mắt hối hận mà tôi cố nén suốt mười hai năm qua cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên má. – Anh tồi tệ quá. Năm đó anh đã bỏ rơi em… Anh là một kẻ khốn nạn!
Mai nhìn tôi rơi nước mắt. Cô ấy lặng lẽ lấy một chiếc khăn lau sạch chiếc ghế nhựa duy nhất trong phòng, mời tôi ngồi xuống, rồi tự mình ngồi lên mép giường gỗ.
– Anh không cần xin lỗi đâu, Hưng. – Giọng Mai bình thản đến mức tàn nhẫn. – Chuyện năm đó em chưa từng trách anh. Ngày đó anh còn trẻ, anh có tham vọng, anh muốn một người phụ nữ sang trọng phù hợp với vị trí của anh. Em lúc đó chỉ là một đứa con gái tanh mùi cá, làm sao đi cùng anh trên con đường trải hồng được?
– Không! Không phải thế! – Tôi gào lên trong cay đắng, quỳ sụp xuống trước mặt cô ấy, hai tay nắm lấy đôi bàn tay chai sạn, chằng chịt những vết sẹo nhỏ do dao làm cá để lại của Mai. – Là anh ngu ngốc! Là anh bị những thứ phù hoa làm mù mắt! Những năm qua anh có tiền, có vị trí, nhưng anh chưa bao giờ thấy bình yên cả Mai ơi! Anh luôn nhớ về em…
Mai nhẹ nhàng nhưng dứt khoát rút tay ra khỏi bàn tay tôi.
Đôi bàn tay cô ấy gầy guộc, lạnh ngắt, nhưng lực rút ra lại vô cùng kiên định.
– Anh Hưng này, – Mai nhìn thẳng vào mắt tôi, sự bao dung và tự trọng hiện rõ trong ánh mắt. – Người ta chỉ nhớ về những thứ không có được khi họ cảm thấy trống trải thôi. Anh nhớ về em của quá khứ, chứ không phải người đàn bà bán cá u ám của hiện tại.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân lạch bạch vang lên ngoài cửa. Một bé gái khoảng chín, mười tuổi, mặc bộ đồng phục học sinh đã cũ nhưng sạch sẽ, vai đeo chiếc cặp sách nặng trịch bước vào.
– Mẹ ơi! Con đi học về rồi! – Bé gái reo lên, nhưng khi thấy sự xuất hiện của tôi – một người đàn ông lạ mặt đang quỳ dưới sàn nhà – bé khựng lại, rụt rè núp sau lưng Mai.
Đôi mắt bé gái đen nhánh, tròn xoe, có một nét gì đó rất giống Mai ngày trẻ.
Mai xoa đầu con gái, ánh mắt tràn ngập tình yêu thương và sự tự hào mà tôi chưa từng thấy ở cô ấy khi đối diện với tôi:
– An, chào bác đi con. Bạn cũ của mẹ đến chơi.
– Con chào bác ạ… – Đứa trẻ ngoan ngoãn cúi đầu.
Nhìn hai mẹ con họ ôm lấy nhau trong căn phòng trọ chật hẹp nhưng ấm áp tình thân, tôi chợt nhận ra một sự thật bàng hoàng: Mai không hề tội nghiệp như tôi tưởng.
Cô ấy nghèo vất vả về vật chất, nhưng cô ấy giàu có về tâm hồn và sự kiên cường. Cô ấy có một điểm tựa, có một tình yêu thuần khiết dành cho con gái, có sự tự trọng ngút ngàn của một người mẹ tự tay lao động chân chính để nuôi con khôn lớn. Người đáng thương, người nghèo nàn và chao đảo ở đây… chính là tôi.
Tôi chậm rãi đứng dậy, lau sạch nước mắt trên mặt. Sự xuất hiện của tôi lúc này, những lời ăn ăn hối cải của tôi lúc này chỉ là một sự phiền phức vô xỉ đối với cuộc sống bình yên của mẹ con cô ấy.
– Mai này… – Tôi nhìn cô ấy, giọng khàn khàn. – Anh có thể giúp em và cháu một chút không? Về kinh tế… coi như anh giúp cháu học hành…
– Không cần đâu anh Hưng, – Mai ngẩng đầu, mỉm cười một nụ cười kiên định. – Mười hai năm qua em tự nuôi con bằng từng khúc cá em bán ngoài chợ, em chưa từng để con thiếu một bữa ăn hay một cuốn sách. Mẹ con em sống bằng tiền mình làm ra, vất vả nhưng đêm về ngủ rất ngon. Sự giúp đỡ của anh, em không nhận được.
Lời từ chối dứt khoát của Mai như một đòn đánh cuối cùng đập tan chút sĩ diện còn sót lại trong tôi. Cô ấy đã từ chối tiền của tôi năm mười hai năm trước, và mười hai năm sau, cô ấy vẫn từ chối nó một cách đầy kiêu hãnh.
Tôi gật đầu, cay đắng chấp nhận thực tế.
– Anh hiểu rồi… – Tôi lùi lại một bước, cúi đầu thật sâu trước hai mẹ con. – Cảm ơn em, Mai. Cảm ơn em vì đã cho anh thấy em sống kiên cường thế nào. Chúc hai mẹ con luôn bình an.
Tôi quay lưng walk ra khỏi căn phòng trọ số 3.
Khi bước ra khỏi con hẻm nhỏ, ánh nắng trưa miền Trung gắt gao đổ xuống đỉnh đầu. Cơn gió biển mang theo vị mặn chát lùa qua khe áo tôi.
Tôi đi bộ dọc theo bờ đê biển, nhìn những con sóng chao đảo đập vào bờ đá. Nước mắt tôi lại âm thầm chảy ra.
Tôi rút chiếc ví da đắt tiền ra, nhìn vào xấp tiền dày cộp và chiếc thẻ ngân hàng vô hạn bên trong. Tôi từng nghĩ mình đã thành công, từng nghĩ mình đã leo lên đỉnh cao của sự nghiệp. Nhưng hôm nay, đứng trước người phụ nữ bán cá ở góc chợ, tôi mới biết mình là kẻ thất bại thảm hại nhất.
Tôi đã đổi lấy tình yêu chân thành, đổi lấy một tâm hồn kiên cường để lấy những thứ giá trị ảo huyền của xã hội. Để rồi hôm nay, khi nhìn thấy người ta hạnh phúc và tự tại trong sự nghèo khó, tôi mới nhận ra cái giá của sự phản bội là một khoảng trống vĩnh viễn không bao giờ có thể lấp đầy trong tâm hồn.
Chiều hôm đó, trước khi rời khỏi thị trấn biển để trở về thành phố, tôi quay lại khu chợ. Chợ chiều đã tan, chiếc bàn gỗ của Mai trống hèn, chỉ còn lại vệt nước rửa chợ đã khô trên nền đá.
Tôi tìm gặp ông trưởng thôn của khu xóm chài, âm thầm gửi lại một khoản quỹ học bổng lớn cho trường tiểu học nơi bé An đang theo học, với điều kiện duy nhất: Tên người tài trợ phải được giữ kín tuyệt đối, và bé An sẽ là người nhận học bổng toàn phần này cho đến khi học xong đại học.
Đó là điều duy nhất tôi có thể làm – không phải để chuộc lỗi, vì có những lỗi lầm cả đời này không thể chuộc nổi – mà là để bảo vệ ước mơ của một đứa trẻ có một người mẹ tuyệt vời như Mai.
Ngồi trên chiếc xe ô tô trở về thành phố, qua cửa kính, tôi nhìn thấy bóng dáng thị trấn biển mờ dần trong sương chiều. Tôi biết, từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.
Mai đã sống một cuộc đời kiên cường không cần có tôi, và tôi phải tiếp tục sống cuộc đời của mình với bản án dằn dặt mà chính tôi đã tự tuyên cho bản thân từ mười hai năm trước. Có những người gặp nhau là để cùng đi đến cuối đời, nhưng cũng có những người gặp lại… chỉ để chúng ta hiểu rằng, có những sự hối hận sẽ phải gánh chịu cho đến trút hơi thở cuối cùng.