CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
VỀ NHÀ SỚM ĐỂ “BẮT QUẢ TANG” VỢ LƯỜI, CHỒNG CHẾT LẶNG KHI THẤY BÁT GẠO SỐNG TRÊN BÀN VÀ CẢNH TƯỢNG KINH HOÀNG TRONG PHÒNG NGỦ
Mười giờ rưỡi sáng.
Chiếc đồng hồ trên bảng điều khiển xe chỉ mới trôi qua hơn nửa buổi sáng, nhưng đó lại là thời điểm Minh hoàn toàn không có lý do gì để xuất hiện ở nhà.
Theo lịch thường ngày, ít nhất phải ba tiếng nữa anh mới trở về. Vậy mà hôm nay, sau khi giải quyết xong công việc ở công ty, Minh bất ngờ đổi ý. Anh cho xe dừng cách căn biệt thự một đoạn, tắt máy rồi đi bộ vào trong.
Trong đầu anh lúc ấy còn hiện lên một suy nghĩ khá đắc ý.
Hôm nay nhất định anh phải tận mắt nhìn xem vợ mình ở nhà cả ngày thực sự làm những gì.
Suốt nhiều tháng qua, Minh vẫn cho rằng Lan quá sung sướng. Anh đi làm từ sáng tới tối, gánh tiền nhà, tiền học của con, tiền sinh hoạt, còn Lan chỉ cần ở nhà chăm con và quán xuyến gia đình.
Thế nhưng theo lời Minh, ngay cả những việc ấy cô cũng thường xuyên làm qua loa.
Mấy ngày gần đây công việc của Minh lại liên tục gặp trục trặc. Một hợp đồng lớn bị khách hàng trì hoãn, cấp dưới làm sai số liệu khiến anh phải giải trình với ban giám đốc. Tâm trạng vốn đã bực bội, anh càng dễ nhìn mọi chuyện trong gia đình bằng ánh mắt khắt khe hơn.
Và hôm nay, anh muốn bắt quả tang Lan.
Anh muốn cô không thể viện bất kỳ lý do nào nữa.
Minh mở cổng bằng mật mã, cố tình không bấm chuông. Anh bước vào sân thật nhẹ rồi mở cửa chính.
Không có tiếng trẻ con.
Không có tiếng tivi.
Cũng chẳng nghe thấy tiếng Lan trong bếp.
Căn nhà rộng gần như chìm trong im lặng.
Minh khẽ nhíu mày.
Không khí bên trong hơi lạnh vì điều hòa, xen lẫn một mùi ẩm nhẹ khiến anh khó chịu. Phòng khách không đến mức bừa bộn, nhưng vài món đồ chơi của con vẫn nằm dưới thảm, một chiếc khăn lau vắt trên thành ghế, còn chiếc cốc uống nước từ tối hôm trước vẫn đặt trên bàn.
Trong mắt Minh, tất cả những thứ ấy lập tức trở thành bằng chứng.
“Đúng là ở nhà cả ngày mà chẳng chịu dọn dẹp.”
Anh tháo đồng hồ, đặt lên bàn rồi cố tình bước mạnh xuống sàn.
“Lan!”
Không ai trả lời.
“Lan! Em đâu rồi?”
Vẫn im lặng.
Minh càng chắc chắn vợ đang trốn ở đâu đó.
Anh đi thẳng về phía bếp.
Và rồi, bước chân anh khựng lại.
Trên bàn ăn có một chiếc nồi cơm điện đang mở nắp. Bên cạnh là một chiếc bát sứ màu xanh nhạt.
Trong bát không phải cơm.
Cũng chẳng phải thức ăn.
Đó là một nắm gạo trắng còn nguyên, chưa nấu chín. Một ít nước trong veo phủ bên dưới khiến những hạt gạo nổi lềnh bềnh.
Minh nhìn chằm chằm vài giây.
Cơn giận lập tức bùng lên.
“Thế này mà cũng gọi là nấu cơm?”
Anh bật cười khẩy.
Trong đầu anh lập tức dựng lên một câu chuyện hoàn chỉnh: Lan lười đến mức định để gạo sống đó rồi đi ngủ, hoặc mải mê điện thoại đến quên cả giờ ăn.
Minh cầm chiếc bát lên.
“Anh đi làm kiếm tiền cả ngày, còn em ở nhà đến nấu một nồi cơm cũng không xong?”
Anh đặt mạnh chiếc bát xuống bàn.
Âm thanh khô khốc vang lên giữa căn nhà vắng.
“Lan! Em ra đây cho anh!”
Không có câu trả lời.
Minh nghiến răng.
Anh cảm thấy mình đang bị coi thường.
Bao nhiêu áp lực ngoài xã hội dường như dồn hết vào cái bát gạo nhỏ bé trước mặt.
Anh bắt đầu nghĩ đến những lời trách móc mà mình sẽ nói với vợ.
Nào là cô không biết trân trọng những gì anh mang về.
Nào là cô đã quá quen với cuộc sống sung túc.
Nào là nếu anh không kiếm tiền thì cả nhà lấy gì mà sống.
Càng nghĩ, Minh càng tức.
Nhưng đúng lúc định quay người bỏ đi, anh chợt nhận ra một điều.
Cửa phòng ngủ của hai vợ chồng đang khép hờ.
“Chắc lại nằm trong đó.”
Minh lạnh lùng bước tới.
Anh đưa tay nắm lấy tay cầm.
Cánh cửa vừa hé ra, Minh bỗng đứng chết trân.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Chiếc điện thoại của Lan nằm dưới sàn.
Màn hình vẫn sáng.
Một bên là chiếc khăn của cô, bên kia là chiếc ghế nhỏ bị đổ nghiêng.
Nhưng thứ khiến Minh thực sự hoảng sợ không phải những thứ ấy.
Lan đang nằm bất động trên nền nhà, ngay cạnh mép giường.
Khuôn mặt cô trắng bệch.
Mái tóc rối tung.
Một tay vẫn cố với về phía chiếc điện thoại.
“Lan!”
Minh lao tới.
Anh quỳ xuống, lay mạnh vai vợ.
“Em sao vậy? Lan! Tỉnh lại đi!”
Không có phản ứng.
Bàn tay Minh run lên.
Cơn tức giận vừa rồi biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một nỗi sợ hãi chưa từng xuất hiện trong lòng anh.
Anh áp tay lên trán cô.
Nóng ran.
Minh lập tức gọi cấp cứu.
Trong lúc chờ đợi, ánh mắt anh vô tình nhìn xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường.
Trên đó có một mảnh giấy nhàu nát.
Anh mở ra.
Chỉ vài dòng chữ nguệch ngoạc nhưng khiến toàn thân anh cứng đờ.
“Gạo em đã vo rồi. Nhưng em chóng mặt quá nên chưa kịp nấu. Anh đừng mắng con nếu hôm nay cơm không có…”
Minh đọc đi đọc lại.
Rồi anh nhìn sang chiếc điện thoại của Lan.
Màn hình vẫn đang mở một tin nhắn cô gửi cho mẹ mình từ sáng.
“Con mệt mấy hôm nay nhưng không muốn anh Minh lo. Anh ấy đang áp lực công việc.”
Minh chết lặng.
Hóa ra mấy ngày qua Lan không hề lười.
Cô thường xuyên chóng mặt, mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng chăm con, dọn nhà, chuẩn bị cơm nước. Chiếc bát gạo sống trên bàn không phải bằng chứng của sự lười biếng.
Nó là dấu vết của một người phụ nữ đã cố gắng làm nốt công việc cuối cùng trước khi cơ thể không thể tiếp tục.
Minh cúi đầu.
Hai bàn tay anh siết chặt.
Lần đầu tiên anh cảm thấy những lời mình vừa nghĩ về vợ đáng sợ đến mức nào.
Anh đã không hỏi cô có mệt không.
Không hỏi cô có đau ở đâu không.
Không hỏi một ngày của cô diễn ra như thế nào.
Anh chỉ nhìn thấy tiền mình kiếm được và những việc mình cho rằng vợ phải làm.
Khi xe cấp cứu đưa Lan đi, Minh đứng ngoài hành lang bệnh viện với gương mặt thất thần.
Một lúc sau, bác sĩ bước ra thông báo Lan bị kiệt sức và tụt huyết áp nghiêm trọng. May mắn cô được đưa đến bệnh viện kịp thời.
Minh ngồi xuống ghế.
Anh lấy điện thoại ra, mở lại bức ảnh gia đình gần nhất.
Trong ảnh, Lan đang cười.
Cô đứng bên cạnh anh, tay ôm con, còn Minh khi ấy chỉ mải nhìn vào màn hình điện thoại vì đang giải quyết công việc.
Bỗng nhiên anh thấy sống mũi cay xè.
Anh nhận ra mình đã quá lâu không nhìn vợ thật kỹ.
Đến khi cánh cửa phòng bệnh mở ra, Lan đã tỉnh.
Cô nhìn thấy Minh ngồi bên cạnh giường thì hơi bất ngờ.
“Anh… về nhà sớm à?”
Minh không trả lời ngay.
Anh cúi đầu rất lâu rồi mới nói:
“Anh xin lỗi.”
Lan im lặng.
“Anh xin lỗi vì đã nghĩ em lười.”
Giọng Minh khàn đi.
“Anh nhìn thấy bát gạo sống rồi tự cho rằng em không làm gì cả. Anh chưa từng nghĩ rằng có thể em đã mệt đến mức không đứng nổi.”
Lan quay mặt sang cửa sổ.
Một lúc sau cô mới nhẹ nhàng nói:
“Em không cần anh kiếm ít tiền hơn. Em chỉ cần anh hỏi em một câu thôi.”
“Câu gì?”
“Em có mệt không?”
Minh cúi đầu.
Chỉ bốn chữ đơn giản ấy, vậy mà trước đây anh chưa từng nghĩ mình cần phải hỏi.
Ngày hôm đó, Minh ở lại bệnh viện đến tối.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh tự tay mua cháo, lau mặt cho vợ và gọi điện về nhờ người chăm con.
Còn chiếc bát gạo sống vẫn nằm trong căn bếp.
Minh không cho ai vứt nó đi.
Anh rửa sạch, đặt lên một chiếc kệ nhỏ.
Mỗi lần nhìn thấy nó, anh lại nhớ đến ngày mình suýt đánh mất người phụ nữ đã cùng mình đi qua những năm tháng khó khăn nhất.
Sau chuyện ấy, Minh bắt đầu thay đổi.
Anh không còn mặc định rằng kiếm tiền đồng nghĩa với việc mình có quyền phán xét tất cả những người ở nhà.
Anh học cách chia sẻ việc nhà.
Học cách đưa con đi học.
Học cách hỏi vợ một ngày hôm nay có ổn không.
Và quan trọng nhất, anh hiểu rằng trong một gia đình, không có công việc nào là “việc của riêng ai”.
Một buổi sáng vài tháng sau, Lan đang chuẩn bị bữa sáng thì Minh từ phía sau bước tới.
Anh nhìn thấy cô đang vo gạo.
Minh bật cười:
“Để anh làm.”
Lan quay lại ngạc nhiên:
“Hôm nay mặt trời mọc hướng Tây à?”
Minh cũng cười.
“Không. Chỉ là chồng em cuối cùng cũng chịu lớn thôi.”
Lan bật cười theo.
Ngoài cửa sổ, nắng sớm trải xuống căn bếp.
Vẫn là gạo trắng, vẫn là chiếc nồi cơm điện cũ, vẫn là căn nhà ấy.
Nhưng từ ngày chiếc bát gạo sống xuất hiện trên bàn, Minh đã hiểu một điều mà tiền bạc không thể dạy anh:
Đừng vội phán xét một người chỉ vì bạn nhìn thấy họ đang dở dang một việc. Bởi phía sau một nồi cơm chưa kịp nấu có thể là cả một cơ thể đã kiệt sức, và phía sau sự im lặng của một người có thể là những điều họ đã âm thầm chịu đựng rất lâu.