CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Con trai qua đời chưa đầy một tháng, cụ ông 86 tuổi bất ngờ cưới người yêu của chính con mình. Cả làng xôn xao tưởng cụ tìm được người bầu bạn lúc tuổi già. Nhưng ngay trong đêm tân hôn, một bí mật kinh hoàng đã bị phơi bày…
Ở một vùng quê ven sông thuộc miền Trung, căn nhà họ Lê vốn đang chìm trong không khí tang tóc bỗng trở thành tâm điểm của cả xóm.
Chưa đầy bốn tuần trước, anh con trai út của cụ Lê Văn Phúc là Lê Minh Khang vừa qua đời sau một vụ tai nạn giao thông. Cái chết xảy ra quá đột ngột khiến gia đình không ai kịp chuẩn bị tinh thần.
Khang mới 32 tuổi, khỏe mạnh, đang làm ăn khá thuận lợi. Anh đã sống cùng bạn gái là Ngọc Mai suốt gần năm năm. Hai người dự định cuối năm sẽ tổ chức đám cưới, chỉ còn chờ chọn được ngày đẹp.
Thế nhưng tất cả dự định ấy dừng lại trong một buổi chiều mưa.
Sau đám tang, Mai vẫn ở lại căn nhà của Khang để phụ cụ Phúc thu dọn đồ đạc. Cô nói rằng dù Khang không còn, cô vẫn muốn chăm sóc người cha già của anh một thời gian, bởi cụ Phúc tuổi đã cao, lại chỉ còn một mình.
Không ai nghĩ rằng chỉ vài tuần sau, cụ Phúc lại đưa ra một quyết định khiến cả họ hàng chết lặng.
Sáng hôm ấy, giữa sân nhà, cụ chống cây gậy gỗ, nhìn từng người rồi bình thản nói:
– Tháng sau, tao với con Mai sẽ làm đám cưới.
Mọi người im phăng phắc.
Một người bác họ tưởng mình nghe nhầm liền hỏi lại:
– Bác vừa nói cái gì?
Cụ Phúc đáp:
– Tao cưới Mai. Nó sẽ làm vợ tao.
Không khí lập tức náo loạn.
Mai lúc ấy đang đứng trong bếp cũng sững người. Cô chạy ra, khuôn mặt tái mét:
– Bố… bố đừng nói như vậy. Con là người yêu của anh Khang mà!
Cụ Phúc nhìn cô rất lâu rồi chỉ nói:
– Khang mất rồi. Nó không thể lo cho con nữa.
Một người anh họ không nhịn được, lớn tiếng:
– Bác có biết bác đang làm gì không? Mai từng là người yêu của em Khang! Hai người sống với nhau bao nhiêu năm. Bây giờ bác lại cưới nó thì người ngoài sẽ nghĩ thế nào?
Cụ Phúc đập mạnh đầu gậy xuống nền xi măng.
– Người ngoài nghĩ gì mặc họ!
Ông nhìn tất cả bằng ánh mắt lạnh lùng:
– Tao tám mươi sáu tuổi rồi. Tao còn sống được bao lâu nữa mà phải sống theo miệng thiên hạ?
Một người khác gay gắt:
– Nhưng còn đạo lý gia đình?
Cụ Phúc cười nhạt:
– Đạo lý không nuôi được người sống. Khang đã mất. Mai còn trẻ. Nếu nó muốn đi lấy chồng khác, tao không cản. Nhưng nếu nó đồng ý ở lại với tao thì đó là chuyện của hai đứa.
Câu nói ấy càng khiến mọi người khó hiểu.
Điều kỳ lạ nhất là Mai không hề phản đối quyết liệt như mọi người tưởng.
Cô chỉ đứng đó, hai bàn tay siết chặt vào nhau, gương mặt đầy vẻ bất an.
Chưa đầy mười ngày sau, thiệp cưới được gửi đi.
Đám cưới được tổ chức ngay tại căn nhà cổ của cụ Phúc.
Ngày cưới, cả con đường trước nhà chật kín xe cộ. Người trong làng kéo đến xem đông hơn cả khách mời thực sự.
Cụ Phúc mặc bộ vest màu xanh đen, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng. Dù đã 86 tuổi, ông vẫn cố giữ vẻ tỉnh táo, thậm chí còn cười nói với khách khứa.
Còn Mai mặc chiếc váy cưới màu trắng.
Nhưng nếu quan sát kỹ, ai cũng có thể nhận ra nụ cười trên môi cô rất gượng gạo.
Suốt buổi tiệc, cô gần như không ăn gì.
Có người thương cảm:
– Tội nghiệp con bé. Chắc vì quá đau buồn nên mới quyết định ở lại.
Người khác lại xì xào:
– Chẳng biết bên trong có chuyện gì. Chứ bình thường ai lại lấy bố của người yêu vừa mất?
Không ai biết rằng ngay từ lúc nhận lời cưới, Mai đã đưa ra một điều kiện kỳ lạ.
Cô nói với cụ Phúc:
– Con đồng ý làm lễ, nhưng con muốn đêm đầu tiên chúng ta phải nói rõ mọi chuyện.
Cụ Phúc chỉ gật đầu.
– Được.
Đêm xuống.
Khách khứa lần lượt ra về.
Căn nhà rộng lớn cuối cùng cũng chìm vào im lặng.
Trong phòng ngủ, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt già nua của cụ Phúc. Ông ngồi bên mép giường, còn Mai đứng trước cửa sổ, nhìn ra khoảng sân tối đen.
Một lúc lâu sau, cụ Phúc lên tiếng:
– Con vẫn có thể đổi ý.
Mai quay lại.
– Không. Con đã quyết định rồi.
Cụ Phúc im lặng.
Mai bước đến trước mặt ông, giọng run run:
– Nhưng bố phải trả lời con một câu.
– Hỏi đi.
– Anh Khang thật sự chết vì tai nạn sao?
Căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Cụ Phúc từ từ ngẩng đầu.
Ánh mắt ông không còn vẻ bình thản như ban ngày.
– Tại sao con hỏi vậy?
Mai lấy từ trong túi áo một chiếc điện thoại cũ.
– Vì trước khi mất, anh ấy đã gửi cho con một tin nhắn.
Cụ Phúc nhìn chằm chằm vào màn hình.
Mai mở tin nhắn.
Đó là một đoạn chữ được gửi lúc 11 giờ 47 phút đêm, chỉ vài tiếng trước khi Khang gặp tai nạn.
“Mai, nếu ngày mai anh có chuyện gì, em đừng tin bất cứ lời nào bố nói. Hãy tìm chiếc hộp sắt dưới nền kho cũ.”
Cụ Phúc nhìn dòng chữ ấy, bàn tay đang đặt trên đầu gậy bỗng run lên.
Mai tiếp tục:
– Sau khi anh mất, con đã tìm chiếc hộp ấy.
– Và con đã tìm thấy nó.
Cụ Phúc không nói gì.
Mai đặt một chiếc hộp sắt cũ lên bàn.
Cạch.
Nắp hộp mở ra.
Bên trong không có tiền, cũng chẳng có vàng.
Chỉ có vài giấy tờ, một chiếc USB và một cuốn sổ tay.
Mai lấy cuốn sổ ra.
Trang đầu tiên ghi tên Khang.
Trang thứ hai chỉ có một dòng:
“Bố tôi không phải người mà mọi người vẫn nghĩ.”
Cụ Phúc nhắm mắt.
Mai bật khóc:
– Con đã đọc hết cuốn sổ.
– Con biết chuyện bố từng bán mảnh đất ven sông của gia đình nhưng không hề nói cho anh Khang biết.
– Con biết anh Khang phát hiện ra số tiền thất thoát.
– Và con cũng biết anh ấy đã định báo công an trước ngày xảy ra tai nạn.
Cụ Phúc ngồi bất động.
Mai nghẹn giọng:
– Con đồng ý cưới bố không phải vì con muốn trở thành vợ của bố.
– Con cưới bố để ở lại căn nhà này.
– Để tìm ra sự thật về cái chết của anh Khang.
Một giọt nước mắt chậm rãi lăn xuống gương mặt già nua của cụ Phúc.
Ông không phủ nhận.
Chỉ nói rất khẽ:
– Cuối cùng… con cũng biết rồi.
Mai chết lặng.
– Vậy bố biết chuyện gì?
Cụ Phúc nhìn lên bàn thờ của Khang ngoài phòng khách.
– Người gây ra tai nạn cho nó… không phải người ngoài.
Mai run lên:
– Là ai?
Cụ Phúc im lặng rất lâu rồi đáp:
– Là anh trai của nó.
Mai sững sờ.
Nhưng cụ Phúc lập tức lắc đầu:
– Không phải vì tranh giành tài sản.
Ông lấy từ trong ngăn kéo ra một tập hồ sơ.
– Khang phát hiện anh trai nó cùng một số người trong họ đã âm thầm sang nhượng phần đất tổ tiên trái phép. Nó định đưa mọi chuyện ra ánh sáng.
– Tối hôm đó, nó bị chặn đường.
– Nhưng người lái chiếc xe gây tai nạn chỉ là kẻ được thuê.
Mai òa khóc.
Cô cứ nghĩ mình đã chuẩn bị tinh thần cho mọi sự thật, nhưng đến lúc nghe chính miệng cụ Phúc nói ra, cô vẫn không thể đứng vững.
Cụ Phúc chống gậy đứng lên.
– Tao cưới con không phải để chiếm đoạt cuộc đời con.
– Tao biết Khang yêu con. Nó từng nói nếu một ngày nó không còn nữa, tao phải bảo vệ con.
Mai nhìn ông qua hàng nước mắt.
– Vậy tại sao bố phải làm đám cưới?
Cụ Phúc đáp:
– Vì sau khi Khang chết, có người bắt đầu nhòm ngó số tài sản nó để lại. Tao biết con cũng sẽ bị kéo vào.
– Nếu con chỉ là bạn gái cũ của nó, chẳng ai coi trọng lời con.
– Nhưng nếu con là người trong gia đình, có quyền đứng tên và giữ những giấy tờ này, con sẽ có lý do để tiếp tục điều tra.
Mai không nói được lời nào.
Hóa ra đám cưới khiến cả làng chê cười lại là một kế hoạch mà cụ Phúc đã âm thầm chuẩn bị.
Ông muốn dùng chính danh tiếng của mình để che mắt những kẻ đang theo dõi gia đình.
Ba ngày sau, toàn bộ hồ sơ được chuyển cho cơ quan chức năng.
Cuộc điều tra bắt đầu.
Những người từng chế giễu cụ Phúc dần dần hiểu rằng đằng sau cuộc hôn nhân kỳ quặc ấy là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Vài tháng sau, những người liên quan đến vụ việc lần lượt bị đưa ra ánh sáng.
Còn Mai không tiếp tục sống như vợ chồng với cụ Phúc.
Hai người thống nhất hủy cuộc hôn nhân ngay sau khi mọi chuyện được giải quyết.
Ngày rời khỏi căn nhà, Mai đứng trước bàn thờ Khang rất lâu.
Cụ Phúc ngồi phía sau, mái tóc bạc trắng hơn trước rất nhiều.
Mai cúi đầu:
– Cảm ơn bố.
Cụ Phúc chỉ đáp:
– Đừng gọi tao là bố nữa.
Mai ngạc nhiên.
Ông nhìn lên di ảnh của Khang rồi mỉm cười buồn:
– Gọi tao là bố cũng được. Vì tao biết thằng Khang ở đâu đó sẽ muốn mày được bình yên.
Mai bật khóc.
Ngoài sân, nắng chiều rơi xuống hàng cau.
Đám cưới từng khiến cả làng xì xào cuối cùng không trở thành một cuộc hôn nhân kỳ quặc như mọi người tưởng.
Nó trở thành chiếc chìa khóa mở ra bí mật bị chôn giấu sau cái chết của một người con trai.
Và cũng từ ngày ấy, người ta không còn gọi cụ Phúc là “ông già cưới vợ trẻ” nữa.
Họ gọi ông bằng một cái tên khác:
Người cha đã dùng chính danh dự của mình để bảo vệ lời hứa cuối cùng với con trai.