Trước cảnh vợ mang thai tháng thứ tám vẫn cặm cụi đứng rửa cả chồng bát đĩa đến gần mười giờ tối, tôi gọi ba chị gái vào bếp rồi nói rõ quan điểm của mình.
Năm nay tôi ba mươi bốn tuổi. Nếu có ai hỏi điều khiến tôi ân hận nhất trong cuộc đời là gì, thì đó không phải chuyện công việc hay tiền bạc. Điều khiến tôi luôn canh cánh trong lòng là đã có một quãng thời gian dài để người vợ của mình phải chịu nhiều thiệt thòi ngay trong chính ngôi nhà của tôi.
Chỉ tiếc rằng ngày ấy tôi không nhận ra. Hoặc đúng hơn, tôi đã cố tình không muốn nhìn thẳng vào sự thật.
Tôi là con út trong gia đình có bốn anh chị em. Phía trên tôi là ba người chị. Bố mất khi anh em tôi còn nhỏ, một mình mẹ vất vả nuôi các con khôn lớn. Có lẽ vì cùng mẹ gánh vác gia đình từ sớm nên ba chị luôn nghĩ mình có quyền quyết định mọi chuyện. Từ lúc còn bé, tôi đã quen với việc các chị thay tôi lựa chọn đủ thứ: sửa sang nhà cửa ra sao, mua sắm thế nào, thậm chí học ngành gì và làm việc ở đâu. Tôi hiếm khi phản đối. Một phần vì biết các chị đã hy sinh rất nhiều cho mẹ, phần khác vì tôi nghĩ đó vốn là nếp sống bình thường của gia đình.
Sau này tôi kết hôn với Mai.
Mai là người phụ nữ hiền lành, ít nói và sống rất nhẫn nhịn. Nhiều lúc tôi còn thấy cô ấy hiền đến mức chấp nhận thiệt thòi mà không một lời than phiền.
Ba năm sau ngày cưới, Mai mang thai. Cả gia đình đều vui mừng đón tin ấy. Nhưng cũng từ khoảng thời gian đó, tôi bắt đầu nhận thấy nhiều điều không ổn.
Gia đình tôi sống cùng mẹ. Ba chị gái đều đã lập gia đình riêng nhưng hầu như tuần nào cũng ghé về. Người mang ít hoa quả, người đem vài món ăn, có người chỉ về ngồi trò chuyện.
Lúc đầu tôi thấy điều đó hoàn toàn bình thường.
Thế nhưng càng để ý, tôi càng nhận ra rằng mỗi lần các chị về chơi, người bận rộn nhất luôn là Mai.
Ngay từ khi mọi người vừa bước chân vào nhà, cô ấy đã tất bật xuống bếp chuẩn bị thêm thức ăn, rửa rau, nấu nướng, dọn bàn rồi pha nước. Đến khi bữa cơm kết thúc, mọi người quây quần ngoài phòng khách trò chuyện, còn Mai lặng lẽ thu dọn và rửa hết bát đĩa.
Tôi nhìn thấy tất cả.
Nhưng khi ấy tôi chỉ tự nhủ rằng: “Thôi thì vợ mình làm thêm một chút cũng chẳng sao. Dù gì họ cũng là chị ruột của mình.”
Mọi chuyện cứ diễn ra như thế cho đến khi Mai mang thai được tám tháng.
Bụng cô ấy đã rất lớn, đi lại nặng nề, bác sĩ cũng nhiều lần dặn phải hạn chế làm việc và nghỉ ngơi nhiều hơn. Tôi từng nhắc các chị vài lần rằng Mai đang mang thai lớn, mong mọi người phụ giúp cô ấy một chút.
Đáp lại chỉ là những câu cười xòa:
“Có bầu chứ có phải bị bệnh đâu.”
“Phụ nữ ai rồi chẳng trải qua chuyện sinh nở.”
Nghe xong, tôi cũng không nói thêm.
Cho đến tối hôm ấy.
Hôm đó là sinh nhật chị Hai nên cả nhà tụ họp rất đông. Tiếng cười nói rôm rả suốt cả buổi tối. Tôi cũng vài lần xuống bếp hỏi Mai có mệt không.
Lần nào cô ấy cũng chỉ mỉm cười:
“Em ổn mà.”
Khoảng chín giờ tối, bữa ăn kết thúc. Ba chị gái cùng mẹ ngồi ngoài phòng khách vừa ăn trái cây vừa trò chuyện.
Chỉ có Mai vẫn một mình trong bếp.
Tôi bước vào lấy cốc nước thì khựng lại.
Mai đang đứng trước bồn rửa. Cái bụng mang thai gần tám tháng khiến người cô ấy gần như chạm sát mép bồn. Trước mặt là cả chồng bát đĩa cao chất thành đống. Một tay cô ấy chống lưng vì đau mỏi, tay còn lại chậm rãi rửa từng chiếc bát.
Tôi vô thức nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường.
Đã gần mười giờ.
Ngay lúc ấy, tôi chợt nhớ đến lời bác sĩ từng dặn từ những tháng đầu thai kỳ:
“Thai của vợ anh hơi yếu, cố gắng để cô ấy nghỉ ngơi nhiều.”
Tôi quay lại nhìn Mai. Dưới ánh đèn vàng trong căn bếp, trán cô ấy lấm tấm mồ hôi, dáng người mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng làm cho xong.
Tôi hỏi:
“Em định rửa hết chỗ này một mình sao?”
Mai giật mình quay lại, mỉm cười:
“Anh ra ngoài đi, em làm một lát là xong.”
Tôi hỏi tiếp:
“Các chị đâu rồi?”
Cô ấy nhẹ nhàng đáp:
“Mọi người đang ngồi ngoài nói chuyện.”
Không hiểu vì sao, lúc ấy cổ họng tôi như nghẹn lại.
Tôi bước thẳng ra phòng khách.
Ba chị tôi đang cười nói rất vui vẻ. Có người còn buột miệng khen:
“Mai có bầu mà vẫn nhanh nhẹn thật.”
Tôi đứng lặng vài giây rồi lên tiếng:
“Mấy chị vào bếp giúp em.”
Các chị nhìn tôi đầy khó hiểu.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi chỉ nói:
“Em có chuyện muốn nói.”
Mọi người lần lượt đi vào bếp, mẹ tôi cũng theo sau.
Khi tất cả bước vào, trước mắt họ vẫn là hình ảnh Mai đang cặm cụi rửa bát.
Không gian bỗng trở nên im lặng.
Tôi hít sâu một hơi rồi nói:
“Mai đang mang thai tháng thứ tám.”
Không ai lên tiếng.
Tôi tiếp tục:
“Bác sĩ dặn cô ấy phải nghỉ ngơi.”
Chị Ba thản nhiên đáp:
“Thì nó chỉ rửa có ít bát thôi.”
Tôi nhìn thẳng vào chị rồi chỉ tay về phía chồng bát đĩa chất cao.
“Ít mà chị nói là thế này sao?”
Không khí trong căn bếp lập tức trở nên căng thẳng.
Chị Hai cười chữa:
“Thôi để lát chị phụ.”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
Rồi tôi dứt khoát nói:
“Kể từ hôm nay, vợ em sẽ không phải rửa bát thay bất kỳ ai nữa.”
Ba chị tôi đều sững sờ.
Chị Cả hỏi ngay:
“Ý em là gì?”
Tôi bình tĩnh trả lời:
“Nếu các chị sang chơi thì sau khi ăn xong, mỗi người tự dọn phần của mình.”
“Từ mẹ cho đến tất cả mọi người cũng vậy.”
“Mỗi người tự rửa bát của mình.”
Chị Hai khó chịu:
“Từ trước đến nay nhà mình vẫn làm thế.”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
“Nhưng từ trước đến nay, vợ em cũng chưa từng mang thai tám tháng.”
Không ai nói thêm lời nào.
Tôi quay sang Mai. Đôi mắt cô ấy đã đỏ hoe.
Tôi nhẹ nhàng lấy miếng rửa bát khỏi tay vợ, đặt xuống bồn rồi nói:
“Em lên phòng nghỉ đi.”
Mai khẽ lắc đầu:
“Em làm nốt cũng được.”
Tôi nhìn cô ấy và nói nhỏ:
“Nghe anh.”
Mai im lặng rồi chậm rãi đi lên phòng.
Ba chị tôi vẫn đứng yên trong bếp.
Một lúc sau, chị Ba buông một câu:
“Mới cưới được vài năm mà đã bênh vợ quá rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào chị và trả lời:
“Vì cô ấy là người đang mang trong bụng đứa con của em.”
“Chứ không phải các chị.”
Đó là lần đầu tiên trong hơn ba mươi năm sống trong gia đình ấy, ba chị gái tôi tự tay đứng rửa bát sau bữa ăn.
Sau sự việc đó, có người trách tôi hỗn với chị em, có người bảo tôi quá mê vợ, cũng có người cho rằng đàn ông đứng ra bênh vợ trước mặt gia đình là không biết điều.
Nhưng cũng có người nói với tôi một câu mà đến bây giờ tôi vẫn luôn ghi nhớ:
“Nếu một người chồng còn không thể bảo vệ vợ mình, thì đừng mong cô ấy sẽ tiếp tục hy sinh vì gia đình của anh.”