
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Lấy nhau được ba năm, do sự lạnh nhạt của chồng mãi tôi mới có tin vui. Những tưởng, sau kho biết chuyện chồng sẽ yêu thương tôi nhưng khi biết tôi mang thai, anh lại đ::uổi tôi ra khỏi nhà. vài ngày sau đó, khi biết sự thực anh lại quỳ xuống xin tôi quay lại….
Tuyết, ba mươi tuổi, đã trải qua ba năm làm dâng trọn thanh xuân trong một gia đình thượng lưu nhưng tràn ngập sự ghẻ lạnh. Cứ nghĩ sự tận tụy và nhẫn nại sẽ làm mềm lòng người, nhưng cô đã nhầm.
Sáng hôm ấy, bước ra khỏi phòng khám với tờ kết quả trên tay, lòng Tuyết dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả. Cô mang thai đôi. Những ngón tay run run chạm vào tên Hoàng trên màn hình điện thoại, nhưng rồi cô dừng lại. Ba tháng trước, sau một buổi gặp mặt muộn, anh trở về nhà. Sáng hôm sau, anh đặt hộp sản phẩm hỗ trợ lên bàn cùng thái độ xa cách: “Đừng nhắc lại đêm qua nữa.” Với anh, đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn; còn với cô, đó là dấu mốc đau đớn nhận ra tình cảm vợ chồng đã nguội lạnh. Vậy mà hai mầm sống vẫn xuất hiện như một phép màu.
Chiếc xe dừng trước cổng căn biệt thự gia đình chồng khi trời đổ mưa lớn. Qua làn nước nhòe trên kính, Tuyết bàng hoàng thấy chiếc vali cá nhân của mình nằm trơ trọi giữa sân. Đồ dùng cá nhân, sách vở, cùng bức ảnh kỷ niệm bị đập vỡ góc nằm lăn lóc trên nền gạch ướt đẫm. Cô bước xuống xe, cảm giác ấm áp vừa nhóm lên trong lòng lập tức bị dập tắt bởi cái lạnh cắt da.
Bà Triệu – mẹ chồng cô – đứng ở sảnh chính trong bộ đồ nhung sang trọng, ánh mắt lạnh bén. Bà không hỏi cô đi đâu, cũng chẳng bận tâm đến chiếc túi xách cô đang ôm chặt trước ngực, mà chỉ ném xuống sàn một tập hồ sơ. Những tờ giấy văng ra, một bản sao rơi ngay trước mũi giày cô. “Cô xem cho kỹ đi. Chuyên gia đã đánh giá rồi, chỉ số sức khỏe của cô rất khó có cơ hội đón tin vui. Mối dõi tông đường nhà họ Vương không thể bị gián đoạn vì cô.”
Tuyết cúi xuống nhặt tờ giấy. Phần kết luận mang những thuật ngữ nặng nề về việc khó có con. Thế nhưng ngay buổi sáng này, tại một cơ sở y tế uy tín khác, các chuyên gia vừa cho cô nghe hai nhịp tim thai nhi phát triển hoàn hảo. Hai bản đánh giá hoàn toàn trái ngược nằm sát bên nhau.
Nghía qua vai mẹ chồng, Tuyết thấy Hoàng đang ngồi trên ghế sofa da cao cấp, tay nâng ly trà, thản nhiên như một người đứng ngoài cuộc. Trên bàn là một hợp đồng thỏa thuận phân chia tài sản cùng tấm thẻ ngân hàng. “Tuyết à, ý mẹ đã quyết, chúng ta dừng lại ở đây thôi,” giọng anh vang lên đầy thản nhiên.
Lạnh lẽo bao trùm lấy Tuyết. Cô bước vào phòng, để lại những vệt nước trên nền đá hoa cương. “Anh cũng tin vào bản đánh giá này sao?” Hoàng tránh ánh mắt cô: “Phương đã quay về rồi. Trong tài khoản này có mười tỷ, xem như khoản bù đắp cho khoảng thời gian qua của em.”
Tuyết đưa tay vào túi áo, chạm vào tờ kết quả khám sáng nay. Chỉ cần đưa ra, cô có thể khiến hai người trước mặt thay đổi thái độ ngay lập tức. Mẹ chồng sẽ vội vã vơ lấy nó, hỏi dồn dập về tình trạng thai nhi; Hoàng có thể sẽ níu kéo cô ở lại. Nhưng liệu sự níu kéo đó là vì tình yêu với cô, hay chỉ vì những đứa trẻ mang họ Vương? Căn nguyên ấy khiến bàn tay cô khựng lại. Cô không muốn các con mình lớn lên trong một môi trường đầy tính toán và coi thường người khác.
“Tôi đồng ý chấm dứt hôn nhân,” Tuyết cất lời, giọng điệu bình tĩnh đến kinh ngạc. Bà Triệu ngỡ ngàng, còn Hoàng thì nhíu mày. Trong kịch bản của họ, cô phải nài xin để được giữ lại vị trí này. Sự điềm nhiên của cô khiến chiến thắng họ tưởng chừng nắm chắc bỗng trở nên trống rỗng. Tuyết ký tên, cầm tấm thẻ rồi bước ra khỏi căn nhà trong làn mưa nặng hạt.
Tối đó, cô thuê một căn hộ dịch vụ, trải tờ kết quả siêu âm lên bàn bên cạnh bản thảo ly hôn và liên hệ với luật sư đại diện. Lần đầu tiên sau ba năm, cô tự quyết định định mệnh của chính mình.
Nhiều ngày sau, Hoàng vô tình phát hiện Tuyết xuất hiện ở khu mua sắm đồ dùng trẻ em. Cơn ghen tuông vô cớ và sự nghi ngờ trỗi dậy, anh thuê người theo dõi cô. Nhưng báo cáo trả về cho thấy: suốt thời gian qua cô chỉ sống khép kín, tập trung chăm sóc sức khỏe bản thân. Chưa dừng lại, Hoàng tìm đến vị bác sĩ đã ký bản đánh giá trước đó và bàng hoàng phát hiện ra toàn bộ hồ sơ ấy đã bị can thiệp làm giả theo ý mẹ mình. Anh bừng tỉnh nhận ra sinh linh trong bụng Tuyết chính là giọt máu của anh từ đêm hôm đó. Cảm giác hối hận xen lẫn mong muốn sở hữu bùng lên mãnh liệt, anh lao đến địa chỉ căn hộ của Tuyết.
Đứng trước cửa phòng trong tình trạng ướt sũng, Hoàng dồn dập yêu cầu cô quay về. Tuyết nhìn anh bằng ánh mắt thản nhiên: “Anh lấy quyền gì ở đây? Khi mẹ anh ném bản hồ sơ giả vào mặt tôi, anh đã đứng ở đâu? Khi anh đón người cũ trở về, anh có nghĩ đến cảm xúc của tôi không?” Đúng lúc đó, tờ giấy siêu âm vô tình rơi ra từ túi xách của cô. Hoàng nhanh tay nhặt lấy, nhìn rõ hình ảnh hai sinh linh bé nhỏ. Mắt anh đỏ ngầu: “Song thai? Đây là con của anh đúng không?” Tuyết giật lại bản siêu âm, đáp trả lạnh ngắt: “Giấy tờ ly hôn đã gửi lên tòa rồi, anh không còn bất kỳ liên quan nào nữa!”….
Sự lạnh lùng của Tuyết như một gáo nước lạnh dội thẳng vào niềm tự tôn cuối cùng của Hoàng. Anh lao đến định nắm lấy tay cô nhưng Tuyết dứt khoát lùi lại một bước, thẳng tay đóng sập cửa căn hộ. Mặc cho Hoàng đứng bên ngoài đập cửa liên hồi, gọi tên cô trong tiếng mưa tầm tã, Tuyết chỉ lặng lẽ đi vào trong, đặt tay lên bụng và thì thầm lời vỗ về hai thiên thần nhỏ. Cô biết, từ giây phút này, cuộc đời cô sẽ sang một trang hoàn toàn mới – một trang sách không có dấu vết của sự nhẫn nhịn vô nghĩa.
Sáng hôm sau, thông tin về bản siêu âm song thai cùng việc hồ sơ bệnh án bị làm giả bắt đầu lan truyền ngầm trong giới thượng lưu thông qua các thủ tục pháp lý mà luật sư của Tuyết thực hiện. Bà Triệu khi biết tin con dâng mang thai đôi – lại là hai bé trai – thì hoàn toàn hoảng loạn. Người phụ nữ vốn coi trọng dòng giống và sĩ diện ấy lập tức thay đổi thái độ 180 độ. Bà không còn vẻ cao ngạo thường ngày mà vội vã cùng Hoàng mang theo vô số quà cáp đắt tiền, thuốc bổ thượng hạng đến tận căn hộ của Tuyết để “sửa sai”.
Tuy nhiên, đối diện với hai mẹ con họ Vương lúc này không còn là người phụ nữ cam chịu của ngày xưa. Tuyết đứng ở sảnh chung cư, từ chối cho họ bước chân qua cửa. Bà Triệu xuống nước, thậm chí ngỏ ý sẽ sang tên một căn biệt thự đắt giá và dành toàn bộ quyền quản lý tài sản gia đình cho Tuyết, miễn là cô chịu rút đơn ly hôn và quay về nhà họ Vương sinh con.
Tuyết chỉ nở một nụ cười chua chát. Cô nhìn thẳng vào mắt người mẹ chồng cũ rồi thong thả nói: “Ngày bà ném tập giấy giả vào người tôi để đuổi tôi đi trong mưa, bà nghĩ tôi chỉ là một công cụ sinh đẻ không trọn vẹn. Bây giờ khi biết tôi mang thai đôi, bà lại xem tôi như một báu vật cần thu hồi. Tôi là một con người, không phải là chiếc lồng ấp cho dòng họ nhà bà.”
Hoàng đứng bên cạnh, gương mặt xám ngắt vì hối hận. Anh van xin Tuyết cho anh một cơ hội sửa chữa, hứa sẽ cắt đứt hoàn toàn với Phương – cô nhân tình vừa từ nước ngoài trở về – và phạt những ai từng đối xử không tốt với cô. Nhưng Tuyết chỉ thản nhiên đáp: “Sự tổn thương của ba năm qua không thể xóa bỏ bằng vài câu hứa hẹn lúc cuống cuồng. Tình yêu của anh quá rẻ mớm, nó chỉ xuất hiện khi anh thấy mình bị mất đi quyền sở hữu.”
Nhận thấy sự cứng rắn tuyệt đối của Tuyết, Hoàng bắt đầu phát điên. Anh cố dùng áp lực tài chính và tầm ảnh hưởng của tập đoàn họ Vương để gây ép luật sư của cô, đồng thời tìm cách phong tỏa các nguồn hỗ trợ của Tuyết. Nhưng anh đã đánh giá thấp người vợ cũ. Trong suốt ba năm sống trong bóng tối, Tuyết không hề phung phí thời gian. Cô vốn có bằng cấp chuyên môn giỏi và đã âm thầm đầu tư vào một công ty thiết kế nội thất cùng một người bạn thân từ thời đại học. Tấm thẻ 10 tỷ mà Hoàng đưa ngày trước, cô đã gửi trả lại toàn bộ thông qua đại diện pháp lý cùng đơn ly hôn đơn phương.
Không thể dùng tiền hay quyền lực để khuất phục, Hoàng chìm đắm trong men rượu. Anh nhận ra Phương – người phụ nữ anh từng nghĩ là chân tình – thực chất chỉ quay về vì khối tài sản của gia đình anh sau khi nghe tin anh sắp ly hôn. Khi biết Hoàng đang phát điên vì Tuyết và có nguy cơ mất đi quyền thừa kế nếu không đón được cháu về cho bà Triệu, Phương đã lộ rõ bản chất tham lam, đòi hỏi những khoản tiền đền bù đắt đỏ để rời đi. Nhìn thấy sự trơ trẽn của Phương, Hoàng càng đau đớn nhận ra mình đã vứt bỏ một viên ngọc quý để vơ lấy một viên đá cuội.
Sáu tháng sau, tòa án chính thức chấp thuận đơn ly hôn đơn phương của Tuyết do những bằng chứng rõ ràng về sự giả mạo hồ sơ y tế và hành vi xua đuổi của gia đình chồng. Ngày nhận quyết định ly hôn cũng là lúc bụng Tuyết đã lùm lùm. Cô chuyển đến một thành phố ven biển yên bình, mở một studio thiết kế nhỏ và sống những ngày tháng tự do, tĩnh lặng bên hai con đang lớn dần trong bụng.
Về phía gia đình họ Vương, sau khi vụ việc làm giả hồ sơ y tế bị rò rỉ ra ngoài, uy tín của tập đoàn bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Bà Triệu vì quá uất hận và tiếc nuối hai người cháu nội mà sinh bệnh nằm liệt giường. Hoàng thì trở thành một kẻ thân tàn dại dại, ngày ngày vùi đầu vào công việc để quên đi hình bóng của người vợ cũ nhưng đêm về lại lang thang trước căn hộ trống nơi Tuyết từng ở.
Vài tháng sau, Tuyết thuận lợi sinh hạ hai bé trai khôi ngô, khỏe mạnh. Ngày cô bế hai con rời khỏi bệnh viện trong ánh nắng ấm áp của thành phố biển, Hoàng đứng từ xa sau một góc cây, lén nhìn ba mẹ con qua hàng nước mắt. Anh muốn bước đến, muốn được ôm lấy các con, nhưng bước chân khựng lại khi thấy nụ cười rạng rỡ, tự do và thanh thản trên môi Tuyết – nụ cười mà trong suốt ba năm làm vợ anh, cô chưa từng có được. Anh hiểu rằng, khoảng cách giữa họ giờ đây không chỉ là một con đường, mà là cả một khoảng trời của sự trả giá. Cô đã hoàn toàn tự do, còn anh sẽ phải sống cả phần đời còn lại trong sự dằn dộ và hối hận muộn màng.