Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
“Phòng nh/ì” của chồng kéo vali tới nhà tuyên bố “Tài sản và căn biệt thự này tất cả sẽ thuộc về tôi, chị mau dọn đồ cú///t khỏi đây”….tôi không nói gì chị đ///âp xuống bàn một cuốn tài liệu khiến cô ta và g/ã chồng bật khóc tại chỗ…
Chiếc vali màu đỏ bị kéo mạnh qua nền đá hoa cương, phát ra những tiếng lộc cộc chói tai giữa căn biệt thự rộng lớn.
Tôi đang ngồi trong phòng khách, trước mặt là tách trà còn bốc hơi.
Cánh cửa chính bật mở.
Một cô gái khoảng hai mươi tám tuổi bước vào.
Cô ta mặc chiếc váy trắng đắt tiền, tay xách túi hàng hiệu, phía sau là một người giúp việc đang kéo thêm hai chiếc vali.
Tôi nhận ra cô ta ngay lập tức.
Tần Nhược Lan.
“Phòng nhì” của chồng tôi.
Cũng là người mà tôi từng nghĩ chỉ xuất hiện trong những cuộc điện thoại lúc nửa đêm.
Nhưng hôm nay, cô ta không còn giấu giếm nữa.
Cô ta bước thẳng vào nhà, ngẩng cao đầu như thể nơi này vốn thuộc về mình.
Phía sau cô ta là chồng tôi, Lục Hạo Thần.
Anh ta không dám nhìn tôi.
Tôi đặt tách trà xuống.
“Cô tới đây làm gì?”
Tần Nhược Lan cười nhạt.
“Còn làm gì nữa?”
Cô ta đưa mắt nhìn quanh phòng khách.
“Sau này tôi sẽ sống ở đây.”
Tôi im lặng vài giây.
“Đây là nhà của tôi.”
“Không.”
Cô ta lắc đầu.
“Là nhà của Hạo Thần.”
Nói rồi, cô ta kéo vali đến giữa phòng khách.
“Chẳng bao lâu nữa chúng tôi sẽ kết hôn. Vì vậy, chị nên dọn đồ đi.”
Tôi nhìn chồng mình.
“Anh cũng nghĩ vậy?”
Lục Hạo Thần cúi đầu.
Một lúc sau, anh ta khẽ nói:
“Uyển Nhi, em đừng làm mọi chuyện khó xử.”
Tôi bật cười.
Mười năm.
Tôi kết hôn với Lục Hạo Thần mười năm.
Từ khi anh ta còn chưa có gì trong tay, tôi đã cùng anh ta gây dựng công ty.
Ngày đó, anh ta chỉ có một văn phòng thuê chưa đầy năm mươi mét vuông.
Còn tôi có khoản tiền tiết kiệm từ cha mẹ để lại.
Tôi đưa toàn bộ số tiền đó cho anh ta.
Chúng tôi cùng nhau bắt đầu.
Tôi làm kế toán, quản lý tài chính.
Anh ta phụ trách kinh doanh.
Công ty phát triển.
Sau tám năm, chúng tôi mua được căn biệt thự này.
Tôi vẫn luôn nghĩ đó là tài sản chung của hai vợ chồng.
Cho đến khi Tần Nhược Lan xuất hiện.
Cô ta tiến lại gần tôi.
“Chị Tô Uyển Nhi, tôi khuyên chị đừng cố chấp.”
“Căn biệt thự này trị giá hơn ba mươi triệu nhân dân tệ. Công ty cũng đang phát triển rất tốt.”
“Sau khi tôi và Hạo Thần kết hôn, toàn bộ những thứ này sớm muộn cũng thuộc về tôi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô nói xong chưa?”
Cô ta hơi sững người.
Tôi đứng dậy.
“Vậy thì tôi có một câu hỏi.”
“Cô lấy tư cách gì để đuổi tôi khỏi nhà?”
Tần Nhược Lan cười.
“Hạo Thần đã nói với tôi rồi.”
“Anh ấy sẽ ly hôn với chị.”
“Căn biệt thự này là tài sản của anh ấy.”
“Còn công ty cũng do anh ấy điều hành.”
“Chị nghĩ sau khi ly hôn, chị còn giữ được bao nhiêu?”
Lục Hạo Thần cuối cùng cũng ngẩng đầu.
“Uyển Nhi…”
Tôi giơ tay.
“Đừng gọi tên tôi.”
Anh ta im bặt.
Tần Nhược Lan tưởng tôi đã chịu thua.
Cô ta quay sang người giúp việc.
“Đưa đồ của tôi lên phòng lớn.”
Người giúp việc đứng yên.
Tôi lạnh lùng nói:
“Không ai được phép bước lên tầng hai.”
Tần Nhược Lan lập tức nổi giận.
“Chị dựa vào đâu?”
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ bước tới chiếc bàn gỗ giữa phòng khách.
Mở ngăn kéo.
Lấy ra một cuốn tài liệu màu đen.
“Rầm!”
Tôi đập nó xuống bàn.
Âm thanh vang lên khiến cả căn phòng im phăng phắc.
Tần Nhược Lan nhìn cuốn tài liệu.
Lục Hạo Thần cũng biến sắc.
Tôi đẩy nó về phía họ.
“Các người mở ra xem đi.”
Lục Hạo Thần chậm rãi bước tới.
Anh ta vừa nhìn thấy trang đầu tiên đã tái mặt.
“Cái này…”
Tôi cười nhạt.
“Quen không?”…

CHƯƠNG 1: TỜ GIẤY BẤT NGỜ VÀ NHỮNG CON SỐ MÁU
Tờ bìa màu đen tía nhám sần nằm trên mặt bàn đá hoa cương như một chiếc quan tài thu nhỏ, chứa đựng toàn bộ sự thật mà Lục Hạo Thần và Tần Nhược Lan chưa từng mường tượng đến.
Lục Hạo Thần run rẩy đưa bàn tay đầy mồ hôi lạnh mở trang đầu tiên. Tần Nhược Lan hếch cằm, tỏ vẻ khinh khỉnh ngó vào: “Chị định dọa ai? Một vài cái hợp đồng chuyển nhượng cũ hay dăm ba cái giấy nợ nhỏ lẻ? Hạo Thần bây giờ là Chủ tịch tập đoàn, anh ấy thiếu…”
Lời của cô ta nghẹn ngào dừng lại ở giữa chừng.
Mắt Tần Nhược Lan trợn ngược, hai con ngươi như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt khi đọc những dòng chữ in đậm có dấu mộc đỏ chót của Văn phòng Luật sư uy tín nhất thành phố và Cục Quản lý Tài nguyên Đất đai:
“HỢP ĐỒNG ĐẦU TƯ ỦY THÁC BẢO CHỨNG VÀ THỎA THUẬN TÀI SẢN BẢO BẢO – TẬP ĐOÀN BẤT ĐỘNG SẢN LỤC THỊ.”
Lục Hạo Thần lật tiếp, từng trang, từng trang một. Khớp tay anh ta trắng bếch, tiếng giấy giật mạnh xoạt xoạt vang lên xé tan không khí ngột ngạt của phòng khách.
“Điều 3: Toàn bộ vốn lưu động ban đầu (12 triệu Nhân dân tệ) và chi phí mua lại quyền sử dụng đất xây dựng căn biệt thự này hoàn toàn do bà Tô Uyển Nhi trích từ Quỹ Di sản cá nhân của gia tộc họ Tô…”
“Điều 7: Ông Lục Hạo Thần chỉ đứng tên đại diện pháp luật quản lý hộ. Trong trường hợp phát sinh hành vi vi phạm đạo đức nghiêm trọng (ngoại tình, tẩu tán tài sản, ly hôn do lỗi của bên B), toàn bộ quyền sở hữu căn biệt thự và 85% cổ phần chi phối Tập đoàn Lục Thị sẽ tự động vô điều kiện hoàn trả về cho bà Tô Uyển Nhi…”
“Điều 12: Mọi khoản nợ tín dụng đứng tên Tập đoàn Lục Thị trong 3 năm qua (tổng trị giá 120 triệu Nhân dân tệ) do ông Lục Hạo Thần bảo lãnh cá nhân. Bà Tô Uyển Nhi hoàn toàn không chịu trách nhiệm liên đới…”
“Không… Không thể nào!” Tần Nhược Lan gào lên, giật phắt lấy tập tài liệu, lật cuống cuồng đến trang ký tên cuối cùng.
Ở đó, dòng chữ ký uốn lượn sắc sảo của Lục Hạo Thần cùng dấu lăn tay bằng mực đỏ tươi từ mười năm trước hiện ra rõ mùng mọt. Đó là thời điểm mười năm trước, khi Lục Hạo Thần quỳ gối dưới mưa trước cửa nhà tôi, thề thốt sẽ không bao giờ phụ lòng tôi, tự tay ký vào bản thỏa thuận bảo chứng tài sản này để chứng minh tấm chân tình của mình.
Anh ta tưởng rằng theo thời gian, khi công ty đổi tên thành Tập đoàn Lục Thị, khi anh ta làm Chủ tịch, mọi giấy tờ năm xưa đã bị tiêu hủy hoặc chôn vùi vào quá khứ. Anh ta tưởng tôi chỉ là một người phụ nữ nội trợ quẩn quanh trong bếp, quên mất rằng tôi vốn là thủ khoa ngành Tài chính – Ngân hàng, là người từng một tay xây dựng nên hệ thống kế toán cho anh ta!
“Hạo Thần! Anh nói gì đi chứ?!” Tần Nhược Lan quay sang túm lấy cổ áo Lục Hạo Thần, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn. “Anh bảo căn biệt thự này đứng tên anh! Anh bảo công ty là của anh hoàn toàn! Anh bảo sau khi đuổi nó đi, em sẽ là Chủ tịch phu nhân! Tại sao lại thế này?!”
Lục Hạo Thần ngã gục xuống chiếc sofa da đắt tiền. Gương mặt từng tự hào, kiêu ngạo của gã Chủ tịch nay xám xịt như tro tàn. Hai mắt anh ta dại đi, nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi.
“Uyển Nhi… em… em đã chuẩn bị chuyện này từ bao giờ?” Giọng Lục Hạo Thần run rẩy, khô khốc.
Tôi chậm rãi bước lại gần, nâng tách trà đã nguội lạnh lên, nhìn hai kẻ đang hoảng loạn trước mặt bằng ánh mắt lạnh như băng giá.
“Từ khi anh bắt đầu dùng tiền của công ty mua chiếc túi Hermes đầu tiên cho cô ta,” Tôi thản nhiên đáp. “Anh tưởng năm năm qua anh giấu cô ta ở căn hộ ven sông là qua mắt được tôi sao? Lục Hạo Thần, anh quá coi thường Tô Uyển Nhi này rồi.”
“Bộp!”
Tần Nhược Lan khuỵu hai gối xuống sàn đá hoa cương. Chiếc túi hàng hiệu trên tay rơi xuống, đồ trang điểm văng tung tóe out khỏi túi. Cô ta không còn vẻ nghênh ngang, hợm hĩnh của một “chủ nhân mới” nữa. Bản hợp đồng trên bàn đã biến giấc mộng thượng lưu của cô ta thành một trò cười cay đắng.
“Chị… chị Tô…” Tần Nhược Lan bò lại gần chân tôi, giọng run lẩy bẩy. “Em… em bị anh ta lừa! Anh ta nói chị chỉ là người ăn bám, anh ta nói anh ta sắp sang tên biệt thự cho em… Em không biết gì cả!”
“Lừa?” Tôi nhếch môi cười nhạt, cúi đầu nhìn cô ta. “Kéo vali đến tận đây, đòi đuổi tôi out khỏi nhà, bảo nơi này sớm muộn cũng thuộc về cô… Tần Nhược Lan, lòng tham của cô lớn đến mức che mờ cả mắt rồi đúng không?”
“Cút ra!” Lục Hạo Thần bất ngờ gào lên, đẩy văng Tần Nhược Lan ra sàn. Anh ta bò đến trước mặt tôi, hai tay ôm lấy gối tôi, nước mắt ròng rã lăn trên gò má: “Uyển Nhi! Anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ! Anh bị ma xui quỷ khiến! Mười năm qua chúng ta là vợ chồng sinh tử có nhau, em không thể đối xử với anh như thế này được! Nếu mất công ty, mất căn nhà này, anh sẽ nợ nần chồng chất, anh sẽ chết mất!”
Tôi lùi lại một bước, rút chân ra khỏi vòng tay dơ bẩn của anh ta.
“Mười năm sinh tử có nhau?” Tôi bật cười, tiếng cười chua chát vang vọng khắp không gian biệt thự. “Khi anh dùng tiền công ty mua siêu xe cho cô ta, anh có nhớ đến mười năm đó không? Khi hai người tính chuyện đuổi tôi ra khỏi đây với hai bàn tay trắng, anh có nhớ đến khoản tiền di sản cha mẹ tôi để lại giúp anh gây dựng cơ nghiệp không?”
Tôi lấy điện thoại ra, bấm một số gọi đã được lưu sẵn.
“Mời các vị vào đi.”
Cánh cửa biệt thự một lần nữa mở ra. Lần này không phải là người giúp việc hay bạn bè, mà là bốn người đàn ông mặc vest đen lịch lãm – đội ngũ luật sư đại diện của tôi, cùng sáu nhân viên an ninh của tập đoàn.
CHƯƠNG 2:BẢN ÁN DÀNH CHO KẺ PHẢN BỘI
Vị luật sư trưởng – Luật sư Trịnh – bước tiến lên, mở cặp táp rút ra các văn bản pháp lý đã được Tòa án nhân dân thành phố phê duyệt khẩn cấp.
“Ông Lục Hạo Thần, thưa bà Tần Nhược Lan,” Giọng Luật sư Trịnh đanh thép, vang vọng khắp phòng khách. “Chúng tôi là đại diện pháp lý ủy quyền toàn phần của bà Tô Uyển Nhi. Căn cứ theo Bản thỏa thuận tài sản bảo chứng mười năm trước và các bằng chứng về việc ông Lục Hạo Thần cố ý tẩu tán tài sản công ty cho bà Tần Nhược Lan, Tòa án đã ban hành các phán quyết sau:”
“Thứ nhất: Toàn bộ quyền sở hữu căn biệt thự này thuộc về bà Tô Uyển Nhi. Yêu cầu ông Lục Hạo Thần và bà Tần Nhược Lan di dời toàn bộ đồ đạc cá nhân out khỏi đây trong vòng 30 phút.”
“Thứ hai: Tạm thời phong tỏa toàn bộ 85% cổ phần do ông Lục Hạo Thần đứng tên tại Tập đoàn Lục Thị để tiến hành chuyển giao về tên bà Tô Uyển Nhi.”
“Thứ ba: Cơ quan Kiểm toán độc lập đã hoàn tất hồ sơ điều tra hành vi ‘Tham ô tài sản’ và ‘Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản’ của ông Lục Hạo Thần với tổng số tiền 45 triệu Nhân dân tệ đã chuyển trái phép vào tài khoản cá nhân của bà Tần Nhược Lan. Hồ sơ đã được chuyển sang Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an Thành phố.”
Hai từ “Cảnh sát Điều tra” như một tiếng sét đánh ngang tai Lục Hạo Thần. Anh ta gục gỡ hoàn toàn, hai tay ôm đầu, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
“45 triệu… Tham ô… Bị đi tù sao?” Tần Nhược Lan nghe thấy số tiền đó thì mặt xám như tro tàn. Cô ta quay sang nhìn Lục Hạo Thần bằng ánh mắt căm hường và kinh hãi.
Số tiền 45 triệu tệ đó, Lục Hạo Thần đã mua cho cô ta hai căn hộ cao cấp, một chiếc siêu xe Porsche, hàng loạt đồ hiệu và chuyển trực tiếp vào tài khoản ngân hàng của cô ta dưới danh nghĩa “tiền thưởng tư vấn”. Nay toàn bộ số tiền đó bị khép vào tội tham ô tài sản công ty, cô ta với tư cách là người thụ hưởng trực tiếp sẽ không thể nào thoát khỏi tội danh đồng phạm hoặc tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có!
“Không! Không phải tôi!” Tần Nhược Lan gào lên trong bấn loạn. Cô ta lao đến túm lấy túi xách và hai chiếc vali đỏ của mình, định chạy ra cửa. “Tôi không biết gì hết! Tiền là do anh ta tự chuyển cho tôi! Tôi không dính dấp gì đến chuyện làm ăn của các người!”
“Đứng lại!” Hai nhân viên an ninh lập tức bước lên, chặn đứng đường lui của Tần Nhược Lan.
Luật sư Trịnh điềm tĩnh nhìn cô ta: “Bà Tần, Lệnh phong tỏa khẩn cấp tài sản của bà đã được ban hành. Toàn bộ tài khoản ngân hàng, bất động sản đứng tên bà do ông Lục mua tặng đã bị băng hà. Lực lượng Cảnh sát Kinh tế đang đợi bà ở dưới cổng biệt thự để mời bà về trụ sở làm việc.”
Tần Nhược Lan chết đứng tại chỗ. Chiếc vali màu đỏ kéo tới đây với bao vọng tưởng kiêu hãnh, giờ đây trở thành biểu tượng cho sự sụp đổ cay đắng của cô ta. Cô ta ngã khuỵu xuống sàn, bật khóc nức nở, những giọt nước mắt hối hận muộn màng lăn dài làm lem luốc lớp phấn trang định cầu kỳ.
“Uyển Nhi! Em cứu anh với!” Lục Hạo Thần quỳ bò đến chân tôi, hai mắt đỏ ngầu, gầm gừ xin xỏ. “Anh là chồng em mà! Chúng ta từng có với nhau một đứa con dẫu không duyên nuôi dưỡng! Em nhớ không? Năm thứ ba kết hôn, em vì đi làm đêm mưa cùng anh mà bị sảy thai… Em không thể tàn nhẫn tống anh vào tù được!”
Nhắc đến đứa con đã mất, trái tim tôi như bị một lưỡi dao nhọn hoắt đâm thấu.
Năm đó, vì gánh vác công ty cho anh ta, vì thức đêm làm sổ sách trong căn phòng trọ ẩm thấp mà tôi đã mất đi đứa con đầu lòng, vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ. Vậy mà sau khi có tất cả, anh ta đáp lại sự hy sinh xương máu của tôi bằng cách nuôi “phòng nhì” bên ngoài, lén lút chuyển tài sản và đưa cô ta về tận đây đuổi tôi ra khỏi nhà!
Tôi cúi người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt hèn nhát, đớn hèn của anh ta.
“Lục Hạo Thần, khi anh vung tiền mua nhà cho cô ta, khi anh cùng cô ta cười nhạo tôi là người phụ nữ già cỗi, ăn bám, anh có nhớ đến đứa con đã mất của chúng ta không?”
Giọng tôi trầm xuống, chứa đựng sự căm phẫn tích tụ suốt bao năm qua: “Anh không hề. Anh chỉ nhớ đến bản thân anh và lòng tham vô đáy của mình. Sự tàn nhẫn hôm nay của tôi… chính là do anh tự tay dạy cho tôi đấy!”
Tôi quay sang bảo nhân viên an ninh: “Đưa bọn họ ra khỏi nhà tôi.”
“Rõ!”
Hai bảo vệ tiến lên, nhấc bổng Lục Hạo Thần đứng dậy. Dũng sức giằng co, gào khóc, gọi tên tôi trong tuyệt vọng nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa. Tần Nhược Lan cũng bị gạt sang một bên, hai chiếc vali đỏ bị quăng ra khỏi bậc thềm đá hoa cương, nằm chỏng gọng giữa sân.
CHƯƠNG 3: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT ĐẾ CHẾ VÀ BẮT ĐẦU MỚI
Sáng hôm sau, sóng gió càn quét toàn bộ giới kinh doanh thành phố.
Các trang báo tài chính lớn đồng loạt đưa tin chấn động: “Tập đoàn Bất động sản Lục Thị đổi chủ khẩn cấp. Chủ tịch Lục Hạo Thần bị bắt giam để điều tra hành vi tham ô 45 triệu tệ. Nữ doanh nhân Tô Uyển Nhi chính thức tiếp quản vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị.”
Giá cổ phiếu của Lục Thị sau một phiên chao đảo đã nhanh chóng bình ổn và tăng vọt trở lại khi giới đầu tư biết tin Tô Uyển Nhi – người từng quản lý tài chính xuất sắc thời kỳ đầu của tập đoàn – chính thức tái xuất.
Tại trụ sở Tập đoàn Lục Thị, cuộc họp Hội đồng Quản trị bất thường diễn ra trong bầu không khí nghiêm trang. Tôi mặc bộ vest đen cắt may tinh tế, bước vào phòng họp cao nhất. Toàn bộ dàn cổ đông và lãnh đạo cấp cao từng theo phe Lục Hạo Thần nay cúi đầu kính cẩn, không một ai dám hoài nghi hay phản đối.
Tôi đứng trước cửa sổ kính kịch trần nhìn xuống toàn cảnh thành phố rực rỡ nắng mai.
Lục Hạo Thần phải đối mặt với mức án từ 15 đến 20 năm tù vì tội tham ô tài sản số lượng cực lớn. Toàn bộ tài sản đứng tên anh ta bị kê biên để khắc phục hậu quả.
Về phần Tần Nhược Lan, cô ta bị tịch thu toàn bộ nhà cửa, xe hơi, đồ hiệu do Lục Hạo Thần mua tặng. Không những thế, cô ta còn phải gánh khoản nợ phạt liên đới và bị các công ty giải trí, truyền thông đưa vào danh sách đen vĩnh viễn. Từ một cô gái sang chảnh sống trong nhung lụa, cô ta trở thành kẻ trắng tay, mang tiếng xấu ê ề và phải chuyển về sống trong một căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại thành để trốn tránh dư luận.
…
Một tháng sau.
Căn biệt thự rộng lớn được tôi thuê người dọn dẹp sạch sẽ. Toàn bộ những đồ đạc, dấu vết liên quan đến Lục Hạo Thần đều bị vứt bỏ. Căn nhà đổi tên thành “Tô Gia”, rộn rã tiếng cười khi tôi đón những đứa trẻ mồ côi từ quỹ từ thiện do tôi thành lập về tham quan và vui chơi.
Tối hôm đó, luật sư mang đến cho tôi bức thư từ trong tù của Lục Hạo Thần. Trong thư, anh ta viết hàng trăm chữ hối hận, van xin tôi vào thăm anh ta một lần, xin tôi bãi nại để anh ta được giảm án.
Tôi không mở thư ra xem.
Tôi châm một ngọn nến, đưa góc thư vào lửa. Ngọn lửa vàng rực nhanh chóng liếm trọn những dòng chữ ăn ăn hối cải muộn màng, biến nó thành những dải tro đen bay khẽ vào không trung.
Tôi bước ra ban công, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của đêm thu.
Mười năm thanh xuân, tôi đã đem lòng yêu sai một người, hy sinh cho một kẻ không đáng. Nhưng tôi không sụp đổ. Tôi đã tự tay đòi lại tất cả những gì thuộc về mình – từ tài sản, địa vị cho đến sự tự do và lòng tự trọng.
Cuộc đời của một người phụ nữ chưa bao giờ phụ thuộc vào việc có một người đàn ông bên cạnh hay không. Khi bạn đủ mạnh mẽ, đủ bản lĩnh và làm chủ cuộc đời mình, mọi sóng gió trải qua chỉ là chiếc lò luyện giúp bạn trở nên rực rỡ và vô giá hơn mà thôi.
Phía xa, ánh đèn thành phố rực rỡ phản chiếu lên đôi mắt kiên định của tôi. Một chương mới, rực rỡ và hoàn toàn tự do, chính thức bắt đầu./.