
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Một cô gái ăn mặc rách rưới, xin làm thư kí cho một công ty lớn ở Hà Nội, Vừa vào đến cửa đã bị bảo vệ chặn ở ngoài, vì nghi ngờ cô đến để x:in ă:n. Sự thật sau đó phải khiến anh phải ngỡ ngàng….
Sương sớm giăng nhẹ trên đường Trần Duy Hưng, làm mờ đi tầng kính lấp lánh của tòa nhà trụ sở Tập đoàn Nam Thiên – một trong những biểu tượng kinh tế lớn nhất Hà Nội. Đứng trước cánh cổng xoay sang trọng, cô gái nhỏ nhắn gãi nhẹ quai chiếc túi cót đã sờn. Cô khoác chiếc áo khoác chàm hoa văn dân tộc đã sờn vai, chân mang đôi sandal da đốm vệt đất đỏ.
Người bảo vệ đứng tuổi gõ nhẹ chiếc dùi trần xuống rào chắn, ánh mắt soi xét từ đầu đến chân cô gái rồi tặc lưỡi: — Cháu tìm người thân hay đi nhầm chỗ rồi? Nơi đây không tiếp khách tham quan đâu.
Cô gái ngước lên, đôi mắt trong trẻo và giọng nói bình thản: — Cháu đến theo lịch hẹn phỏng vấn vị trí trợ lý tổng giám đốc ạ.
Bác bảo vệ bật cười, cái cười nửa đùa nửa thật của người đã quen thấy sự xa hoa chốn đô thành: — Trợ lý tổng giám đốc cơ đấy? Ăn mặc thế này thì đến cửa gửi xe người ta còn cân nhắc. Thôi, thu xếp về lại bản làng mà làm việc cho lành cháu ơi, đừng mơ mộng chuyện phố xá.
Nói rồi, bác phẩy tay ra hiệu cho cô lùi lại để chiếc sedan hạng sang vừa tiến tới đi qua. Cô gái không tranh cãi, chỉ khẽ gật đầu chào rồi lặng lẽ bước về phía trạm xe bus đối diện. Dáng người nhỏ bé chìm dần vào dòng người hối hả, để lại sau lưng tòa nhà cao tầng kiêu hãnh.
Sáng thứ Hai tuần kế tiếp, phòng họp tầng 45 của Nam Thiên xôn xao bởi một cuộc họp khẩn cấp. Tất cả thành viên Hội đồng Quản trị cùng ban giám đốc các bộ phận đều có mặt đầy đủ. Khi cánh cửa gỗ gõ đỏ mở ra, Tổng giám đốc Nam Thiên bước vào cùng một người đi ngay bên cạnh.
Đó là cô gái mấy ngày trước – vẫn chiếc áo chàm hoa văn tỉ mỉ, mái tóc mây buộc gọn sau lưng.
Người bảo vệ – lúc này được gọi lên đứng gác ở sảnh tầng phòng họp – vô tình liếc qua tấm kính chắn. Tim ông đập hẫng một nhịp, mồ hôi hột rịn ra trên trán khi nhận ra gương mặt quen thuộc ấy.
Tổng giám đốc đứng ở đầu bàn, chậm rãi lên tiếng: — Xin giới thiệu với mọi người, đây là Tuệ Nhi…
— …người nắm giữ 35% cổ phần ưu đãi của Tập đoàn Nam Thiên, đồng thời là đại diện hợp pháp của Quỹ Đầu tư Phát triển Nông nghiệp Xanh – đơn vị vừa rót 500 tỷ đồng cứu Nam Thiên khỏi nguy cơ phá sản trong đợt khủng khoảng vừa qua.
Tiếng thì thầm bàn tán lập tức vỡ ùa trong phòng họp. Mọi ánh mắt ngỡ ngàng, hoài nghi lẫn kinh ngạc đổ dồn về phía Tuệ Nhi. Trưởng phòng Nhân sự – người từng thẳng tay gạch tên các hồ sơ không có bằng cấp quốc tế – mặt cắt không còn một giọt máu.
Ông Nam, Tổng giám đốc tập đoàn, tiếp lời với giọng đầy kính trọng: — Chắc nhiều người ở đây đang thắc mắc tại sao một cổ đông lớn như cô Tuệ Nhi lại đăng ký ứng tuyển vào vị trí trợ lý. Thực ra, đây là yêu cầu từ phía Quỹ Đầu tư. Họ muốn cử người trực tiếp giám sát quy trình vận hành và cải tổ bộ máy làm việc vốn đang trì trệ, phô trương bề ngoài của chúng ta.
Tuệ Nhi bước tiến lên một bước. Dù khoác trên mình bộ trang phục thổ cẩm giản dị của vùng cao, thần thái của cô lại toát lên sự điềm tĩnh và uy nghiêm kỳ lạ. Cô không dùng slide trình chiếu hào nhoáng, chỉ mở chiếc túi cót cũ, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ và một chiếc USB.
— Tôi đã dành 3 tuần qua để quan sát Nam Thiên, từ khâu bảo vệ, lễ tân cho đến các báo cáo tài chính của các phòng ban, — Tuệ Nhi cất giọng trong trẻo nhưng từng từ ngữ lại đanh thép. — Một tập đoàn lớn không nằm ở lớp kính tráng lệ hay những bộ vest đắt tiền, mà nằm ở văn hóa ứng xử và tính minh bạch. Bốn ngày trước, tôi đứng ở cổng tòa nhà này với vai trò một người ứng tuyển thông thường, và cái tôi nhận được là sự coi thường chỉ vì diện mạo bên ngoài. Nếu Nam Thiên đánh giá đối tác hay nhân tài chỉ bằng vỏ bọc, việc tập đoàn thâm hụt ngân sách suốt 3 quý qua là điều hoàn toàn dễ hiểu.
Cô cắm chiếc USB vào máy tính. Màn hình lớn hiện lên hàng loạt con số phân tích chi tiết về các dự án “ma” đang rút ruột tập đoàn, cùng danh sách những khoản chi phí đối ngoại bất hợp lý mà Ban Giám đốc đã liều lĩnh phê duyệt. Sự im lặng bao trùm lấy phòng họp, chỉ còn tiếng hít thở nặng nề của những người có liên quan.
— Từ hôm nay, — Tuệ Nhi dứt khoát, — tôi sẽ chính thức đảm nhận vai trò Trợ lý Giám sát Chiến lược. Mọi dự án chi tiêu trên 100 triệu đồng đều phải qua sự phê duyệt của văn phòng tôi. Và thay đổi đầu tiên của Nam Thiên: toàn bộ nhân sự – từ bảo vệ cho đến cấp quản lý – sẽ phải trải qua khóa đào tạo lại về văn hóa ứng xử và đạo đức nghề nghiệp.
Sau buổi họp, khi dòng người giải tán trong sự hoang mang lẫn nể phục, người bảo vệ già đứng ngồi không yên ở hành lang. Bác ngập ngừng bước lại gần khi thấy Tuệ Nhi đi ra. Bàn tay ông run run, chiếc mũ bảo vệ cầm trên tay rơi nhẹ xuống sàn: — Cô… Cô Tuệ Nhi… Tôi… tôi thật sự không biết. Mấy ngày trước tôi đã quá coi thường người khác… Xin cô tha lỗi, tôi sẵn sàng nhận quyết định sa thải.
Tuệ Nhi dừng bước, nhặt chiếc mũ lên trao lại cho ông. Cô nở một nụ cười ấm áp, hoàn toàn xóa tan sự nghiêm nghị trong phòng họp lúc nãy: — Bác không cần phải nghỉ việc đâu ạ. Đội chiếc mũ này lên và làm tốt công việc của mình mới là điều quan trọng. Áo may bọc ngoài con người, nhưng tâm tính mới làm nên giá trị. Từ mai, chỉ cần bác mỉm cười chào bất kỳ ai bước qua cánh cổng kia, dù họ mặc vest hay mặc áo thổ cẩm như cháu, là bác đã làm rất tốt công việc của mình rồi.
Bác bảo vệ lặng người, đôi mắt nhòe đi vì xúc động.
Chiều hôm đó, ánh nắng vàng ươm vắt qua đỉnh tòa nhà Nam Thiên. Cô gái trẻ trong chiếc áo chàm bước ra khỏi cổng, bóng dáng nhỏ bé nhưng vững chãi, bắt đầu một hành trình mới làm thay đổi diện mạo của cả một tập đoàn lớn giữa lòng Hà Nội.