Tôi không nhớ rõ buổi tụ họp hôm đó bắt đầu từ lúc nào.
Chỉ nhớ… nó kết thúc bằng một chiếc ly vỡ.
Và một cuộc hôn nhân… cũng vỡ theo.
Hôm đó là giỗ ông nội chồng.
Nhà đông đủ.
Họ hàng bên nội kéo về kín cả sân.
Tiếng nói cười, tiếng bát đũa va vào nhau, tiếng trẻ con chạy nhảy… tạo thành một thứ âm thanh ồn ào mà trước đây tôi từng nghĩ là “ấm cúng”.
Nhưng không hiểu sao, càng về sau, tôi càng thấy mình lạc lõng giữa chính cái “ấm cúng” đó.
Tôi về làm dâu nhà chồng đã gần 4 năm.
Không quá tệ.
Nhưng cũng chưa bao giờ… thật sự là người trong nhà.
Tôi luôn phải giữ ý.
Từ cách ăn, cách nói, đến cách ngồi.
“Con dâu phải biết điều.”
Đó là câu tôi nghe nhiều nhất.
Chồng tôi – Khải – là người khá nguyên tắc.
Anh sạch sẽ, gọn gàng, và… có phần khắt khe.
Ban đầu, tôi nghĩ đó là ưu điểm.
Nhưng dần dần, tôi nhận ra… nó không chỉ là thói quen.
Mà là cách anh áp đặt mọi thứ lên người khác.
Trong nhà, anh có một chiếc ly riêng.
Một chiếc ly thủy tinh đơn giản.
Nhưng anh rất giữ.
Không ai được dùng.
“Anh không thích dùng chung.”
Anh nói vậy.
Tôi cũng không để ý nhiều.
Cho đến buổi giỗ hôm đó.
Tôi đang bưng mâm cơm ra bàn.
Người đông, bàn chật.
Tôi đặt mâm xuống, tiện tay cầm một chiếc ly nước gần đó, nhấp một ngụm.
Chỉ một ngụm thôi.
Tôi chưa kịp đặt xuống… thì Khải từ đâu bước tới.
Anh nhìn tôi.
Rồi nhìn chiếc ly.
“Em vừa uống cái ly đó à?”
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Ừ… sao thế?”

Anh không nói gì.
Chỉ cầm lấy chiếc ly từ tay tôi.
Và… ném thẳng vào thùng rác.
“Anh không dùng lại đồ người khác đã uống.”
Câu nói đó… vang lên giữa cả bàn ăn.
Mọi người im lặng.
Tôi đứng đó.
Tay vẫn còn ướt.
Cổ họng như nghẹn lại.
Có người cười nhẹ.
“Ôi dào, nó sạch sẽ quá ấy mà.”
Mẹ chồng tôi nói:
“Thôi con, lấy ly khác cho nó.”
Nhưng không ai hỏi tôi… tôi thấy thế nào.
Không ai.
Tôi ngồi xuống.
Tiếp tục ăn.
Như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng bên trong… có gì đó vỡ ra.
Tôi bắt đầu nhớ lại.
Những lần anh nhăn mặt khi tôi dùng nhầm khăn.
Những lần anh lau lại bát đũa tôi đã rửa.
Những lần anh nói:
“Em phải sạch sẽ hơn.”
Tôi từng nghĩ… đó là vì anh kỹ tính.
Nhưng hôm đó, tôi hiểu.
Không phải anh sợ bẩn.
Mà là… anh coi tôi “không đủ sạch”.
Đêm đó, khi về nhà, tôi không nói gì.
Tôi dọn dẹp.
Tắm rửa.
Rồi ngồi xuống bàn.
Trước mặt tôi là chiếc ly còn lại trong bộ.
Tôi nhìn nó.
Rất lâu.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm.
Tôi lấy tất cả ly trong nhà.
Đặt lên bàn.
Khi Khải xuống, anh nhìn thấy.
“Em làm gì đấy?”
Tôi không trả lời.
Tôi cầm một chiếc ly.
Nhấp một ngụm.
Rồi đặt xuống.
Cầm chiếc khác.
Làm y hệt.
Từng chiếc.
Một.
Hai.
Ba.
Khải sững người.
“Em… làm cái gì thế?”
Tôi nhìn anh.
“Em đang làm bẩn tất cả.”
Anh cau mày.
“Em điên à?”
Tôi cười.
“Đúng. Em điên rồi.”
Tôi chỉ vào bàn.
“Giờ anh ném đi hết đi.”
Không khí im lặng.
Anh không động.
Tôi tiếp tục.
“Hay là… anh nhận ra rồi?”
“Nhận ra cái gì?” anh gắt.
“Không phải cái ly bẩn.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Mà là… cách anh nhìn em.”
Anh im lặng.
Lần đầu tiên… tôi thấy anh không có câu trả lời.
Tôi quay đi.
Thu dọn đồ.
“Em đi đâu?” anh hỏi.
“Tìm một nơi… mà em không bị coi là ‘đồ đã dùng’.”
Câu nói đó… là lần đầu tiên tôi nói ra tất cả.
Có người nghe câu chuyện này nói tôi quá nhạy cảm.
“Chỉ là cái ly thôi mà.”
Có người lại nói:
“Đó là sự thiếu tôn trọng.”
Còn tôi…
Tôi không rời đi vì chiếc ly.
Mà vì…
Nếu một người có thể ném đi thứ bạn vừa chạm vào…
Thì sớm muộn…
Họ cũng sẽ ném đi… chính bạn.