Tôi chưa từng nghĩ một buổi họp lớp… lại có thể khiến mình nhớ suốt nhiều năm như vậy.
Không phải vì vui.
Mà vì… quá nhiều thứ vỡ ra sau một bữa tiệc tưởng như rất bình thường.
Năm đó là tròn 20 năm ngày ra trường.
Lớp tôi lập nhóm, bàn bạc rôm rả cả tháng trời. Người lên ý tưởng, người đặt nhà hàng, người kêu gọi đóng góp. Tin nhắn nhảy liên tục, ai cũng hào hứng như thể quay lại thời còn ngồi chung một dãy bàn gỗ, cười đùa vô lo.
Tôi cũng vậy.
Tôi đi làm xa nhiều năm, ít khi tham gia họp lớp. Lần này nghĩ 20 năm là mốc quan trọng, nên tôi quyết định về.
Không chỉ đi một mình, tôi còn dẫn theo vợ và con trai.
Tôi muốn họ thấy một phần tuổi trẻ của mình.
Buổi tiệc diễn ra ở một nhà hàng khá sang.
Không gian sáng đèn, bàn ghế chỉnh tề, nhân viên phục vụ nhanh nhẹn. Mọi người gặp lại nhau, ôm vai bá cổ, gọi tên nhau như chưa từng xa cách.
“Ê mày! Lâu quá!”
“Trông vẫn y như xưa!”
“Vợ đẹp thế!”
Những câu nói quen thuộc, dễ khiến người ta lầm tưởng… tình bạn vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi ngồi vào bàn, giới thiệu vợ con.
Ai cũng cười, cũng khen.
Không khí ban đầu rất vui.
Rượu được rót ra.
Câu chuyện nối tiếp câu chuyện.
Người khoe nhà.
Người khoe xe.
Người khoe con học trường quốc tế.
Tôi ngồi nghe, thỉnh thoảng cười.
Không phải vì ganh tị.
Mà vì… tôi thấy mình không còn thuộc về nơi này nữa.
Đến cuối buổi, nhân viên mang hóa đơn ra.
Tổng cộng gần 20 triệu.
Không phải con số quá lớn với một lớp hơn 20 người.
Tôi nghĩ… chắc mọi người sẽ chia đều.
Nhưng không ai lên tiếng.
Một người giả vờ nghe điện thoại.
Một người khác đứng dậy đi vệ sinh.
Vài người bắt đầu lục túi, rồi lại thôi.
Không khí chùng xuống một cách khó chịu.
Người đứng ra tổ chức buổi họp lớp cười gượng:
“Hay là… mỗi người góp chút?”
Nhưng không ai đáp lại.
Tôi nhìn quanh.
Những gương mặt lúc nãy còn cười nói rôm rả… giờ lại tránh ánh mắt nhau.
Không hiểu sao… tôi đứng dậy.
Tôi nói:
“Thôi, để tôi thanh toán.”
Mọi người quay lại nhìn tôi.
Một vài người cười:
“Ôi, đại gia rồi!”
“Thế thì tốt quá!”
Tôi không nói gì.
Chỉ đưa thẻ.
Thanh toán.
10 triệu.
Không phải số tiền quá lớn với tôi lúc đó.
Nhưng… cái cảm giác sau đó… mới là thứ khiến tôi nhớ mãi.
Trên đường về, vợ tôi hỏi:
“Sao anh lại trả hết?”
Tôi cười.
“Không sao.”
Nhưng trong lòng… tôi biết là có gì đó không ổn.
Hôm sau, nhóm lớp im lặng.
Không ai nhắc đến chuyện tiền.
Không ai hỏi han.
Không ai nói một lời cảm ơn.
Đến chiều, tôi nhận được một tin nhắn riêng.
Từ một người bạn.
“Ông làm thế là không hay.”
Tôi đọc lại.
Không hiểu.
“Không hay là sao?”
Người đó trả lời:
“Ông trả hết tiền, làm tụi tôi khó xử. Như kiểu tụi tôi không có tiền vậy.”
Tôi chết lặng.
Chưa kịp trả lời, một người khác nhắn:
“Lần sau đừng làm thế nữa nhé.”
Tôi ngồi nhìn màn hình.
Không biết nên cười hay nên buồn.
Tối hôm đó, tôi lặng lẽ rời nhóm lớp.
Không nói một lời.
5 năm sau.

Tôi gần như quên hẳn chuyện đó.
Cuộc sống bận rộn.
Công việc ổn định hơn.
Gia đình cũng yên ấm.
Cho đến một ngày, tôi nhận được thiệp cưới.
Con trai của một người bạn trong lớp.
Tôi định không đi.
Nhưng vợ tôi nói:
“Đi đi. Dù sao cũng là bạn cũ.”
Tôi suy nghĩ một lúc.
Rồi gật đầu.
Đám cưới tổ chức rất lớn.
Nhà hàng sang trọng.
Khách đông.
Tôi bước vào, nhiều người nhận ra tôi.
“Ơ, ông cũng đến à!”
“Lâu quá không gặp!”
Mọi thứ… giống hệt 5 năm trước.
Chỉ khác là… tôi không còn cảm giác háo hức nữa.
Tôi ngồi vào bàn.
Ăn uống.
Nói chuyện xã giao.
Đến lúc chuẩn bị ra về, tôi tiến đến bàn lễ.
Đặt phong bì.
Nhưng tôi không đưa tiền.
Tôi đặt vào đó… một tờ giấy.
Nhân viên nhìn tôi ngạc nhiên.
“Tờ này là…?”
Tôi cười nhẹ.
“Quà của tôi.”
Sau đó tôi rời đi.
Tối hôm đó, điện thoại tôi rung liên tục.
Tin nhắn từ nhóm lớp.
“Ông làm cái trò gì thế?”
“Phong bì không có tiền?”
“Ông coi thường người ta à?”
Tôi mở tin nhắn.
Đọc từng dòng.
Rồi trả lời một câu duy nhất:
“Giống như cách các ông đã làm với tôi 5 năm trước thôi.”
Im lặng.
Không ai trả lời nữa.
Có người nói tôi petty.
Có người nói tôi quá đáng.
Cũng có người nhắn riêng:
“Ông làm vậy hơi nặng tay.”
Có thể họ đúng.
Nhưng nếu hỏi tôi có hối hận không…
Tôi sẽ trả lời là không.
Bởi vì có những chuyện…
Nếu bạn không nói ra…
Không làm rõ…
Thì nó sẽ luôn nằm đó.
Âm ỉ.
Và điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất không phải là 10 triệu.
Mà là…
Sau 20 năm…
Thứ mất đi không phải là tiền.
Mà là… cách người ta đối xử với nhau.