Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một trăm nghìn đồng lại có thể trở thành cái cớ để một cuộc hôn nhân rạn nứt đến mức không thể cứu vãn.
Hôm đó là một buổi sáng bình thường như bao ngày khác. Anh Hưng – chồng tôi – đứng trước gương chỉnh lại cổ áo sơ mi, tay cầm điện thoại, miệng vẫn lẩm bẩm về lịch trình công tác. Anh nói sẽ đi năm ngày, lên tận miền Trung giải quyết dự án. Tôi đứng trong bếp, tay đảo nồi canh, nghe mà lòng trống rỗng. Không phải vì lo lắng cho chuyến đi của anh, mà vì tôi đã quen với việc anh “đi công tác” quá nhiều.
Chúng tôi cưới nhau ba năm. Ba năm không quá dài, nhưng cũng đủ để tôi hiểu rằng trong mắt anh, tôi chỉ là một người vợ “ăn bám” đúng nghĩa.
Anh từng nói thẳng vào mặt tôi như vậy.
“Cô ở nhà cả ngày, không kiếm ra tiền, thì đừng có ý kiến.”
Câu nói đó, tôi nghe nhiều đến mức chai lì.
Hôm ấy, trước khi rời đi, anh rút trong ví ra một tờ tiền gấp lại, ném lên bàn.
“Đây, 100 nghìn. Ở nhà thì chi tiêu tiết kiệm. Tôi đi có mấy ngày thôi.”
Tôi nhìn tờ tiền, rồi nhìn anh.
“Anh đi 5 ngày, 100 nghìn… anh nghĩ em sống kiểu gì?”
Anh nhếch mép, cười lạnh.
“Ở nhà thì ăn gì mà tốn. Có gạo, có nước. Không đủ thì nhịn bớt đi.”
Cánh cửa đóng sầm lại. Tôi đứng chết lặng giữa căn nhà im ắng.
Một trăm nghìn.
Cho năm ngày.
Cho một người vợ.
Tôi không khóc. Không còn nước mắt để khóc nữa.

Ngày đầu tiên, tôi vẫn sống như bình thường. Nấu cơm, dọn dẹp, giặt giũ. Nhưng đến chiều, khi mở tủ lạnh ra, tôi mới nhận ra mọi thứ gần như trống trơn. Một ít rau héo, vài quả trứng, và một miếng thịt đã bắt đầu có mùi.
Tôi cầm tờ 100 nghìn, đi ra chợ.
Tôi tính toán từng đồng. Mua gạo ít hơn, chọn rau rẻ hơn, mặc cả từng nghìn lẻ. Đến lúc về nhà, tôi nhận ra mình đã tiêu gần hết.
Ngày thứ hai, tôi ăn cơm với trứng. Ngày thứ ba, tôi ăn cơm với nước mắm. Ngày thứ tư, tôi chỉ uống nước lọc.
Đến ngày thứ năm, tôi gần như kiệt sức.
Nhưng điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải là đói.
Mà là cảm giác bị coi thường.
—
Tối ngày thứ năm, anh Hưng trở về.
Tôi đang nằm trên ghế, đầu óc quay cuồng vì đói. Nghe tiếng cửa mở, tôi cố gắng ngồi dậy.
Anh bước vào, vẫn bộ dạng đó – sơ mi chỉnh tề, mùi nước hoa nồng nặc.
Nhưng rồi, anh đứng khựng lại.
Ánh mắt anh đảo quanh căn nhà.
Sạch sẽ.
Gọn gàng.
Nhưng… có gì đó không đúng.
“Cô làm gì mà nhà cửa thế này?” – anh cau mày.
Tôi không trả lời.
Anh bước vào bếp, mở tủ lạnh.
Trống rỗng.
Anh quay phắt lại, giọng gắt gỏng:
“Tiền đâu? Tôi để 100 nghìn, cô tiêu kiểu gì mà hết sạch?”
Tôi nhìn anh, ánh mắt bình thản đến lạ.
“Em ăn.”
“Ăn? Cô ăn cái gì mà hết 100 nghìn trong 5 ngày?”
Tôi cười. Một nụ cười khô khốc.
“Anh thử sống với 100 nghìn trong 5 ngày xem.”
Anh im lặng vài giây, rồi bật cười khẩy.
“Cô lại diễn. Đừng tưởng tôi không biết. Ở nhà chắc gọi bạn bè về ăn uống, rồi tiêu hoang chứ gì.”
Câu nói đó như một nhát dao.
Tôi đứng dậy, bước chậm rãi vào phòng ngủ.
Anh đi theo, vẫn không ngừng lải nhải:
“Tôi đi làm vất vả, kiếm tiền nuôi cô, mà cô không biết tiết kiệm—”
“Tôi chưa bao giờ bắt anh nuôi tôi.”
Tôi quay lại, cắt ngang.
Anh sững người.
Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi nói lại.
“Tôi không bắt anh nuôi tôi. Là anh muốn tôi nghỉ việc sau khi cưới. Là anh nói ‘ở nhà cho đỡ vướng bận’. Và bây giờ, anh dùng chính điều đó để coi thường tôi.”
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
Anh nhíu mày, giọng thấp xuống:
“Cô đang trách tôi?”
“Không.” – tôi lắc đầu – “Tôi đang nhìn lại mình.”
Tôi mở tủ, lấy ra một chiếc túi nhỏ.
Anh nhìn thấy, ánh mắt bắt đầu thay đổi.
“Cô định làm gì?”
“Tôi đi.”
“Đi đâu?”
“Bất cứ đâu, miễn là không phải ở đây.”
Anh bật cười lớn, nhưng tiếng cười không còn tự tin như trước.
“Cô đi bằng gì? Không tiền, không việc làm—”
Tôi đặt lên bàn một xấp tiền.
Anh chết lặng.
“Tiền đâu ra?”
“Em kiếm.”
“Kiếm kiểu gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh nghĩ em ‘ăn bám’ thật sao?”
Anh không trả lời.
“Từ hai tháng trước, em đã bắt đầu nhận việc làm online. Ban đầu chỉ là viết lách, sau đó là bán hàng nhỏ. Em không nói, vì em muốn xem anh sẽ đối xử với em thế nào.”
Tôi dừng lại, rồi nói tiếp:
“Và anh đã không làm em thất vọng.”
Anh siết chặt tay.
“Cô… thử tôi?”
“Không. Em cho anh cơ hội.”
Tôi cầm túi, bước ra cửa.
Anh lao tới, nắm lấy tay tôi.
“Cô đi thật à?”
Tôi nhìn bàn tay anh đang nắm chặt cổ tay mình.
Lần đầu tiên, tôi thấy nó xa lạ đến vậy.
“Anh đã cho em 100 nghìn để sống 5 ngày.” – tôi nói chậm rãi – “Còn em, em cho anh cả 3 năm.”
Anh buông tay.
Tôi mở cửa.
Nhưng trước khi bước ra, tôi quay lại.
“À, còn một chuyện nữa.”
Anh ngẩng lên, ánh mắt đầy hoang mang.
“Anh không đi công tác đúng không?”
Gương mặt anh tái đi.
Tôi mỉm cười nhẹ.
“Đừng lo, em không cần biết anh đã đi đâu, với ai. Điều đó không còn quan trọng nữa.”
Cánh cửa khép lại.
—
Sau này, nhiều người hỏi tôi có hối hận không.
Hối hận vì đã bỏ đi.
Hối hận vì đã không chịu đựng thêm.
Tôi chỉ cười.
Bởi vì điều đáng sợ nhất trong một cuộc hôn nhân không phải là nghèo khó.
Mà là khi một người không còn coi bạn là một con người.
Một trăm nghìn không phải là vấn đề.
Vấn đề là cách anh đưa nó cho tôi.
Và cách anh nhìn tôi.
Còn tôi, cuối cùng cũng học được một điều:
Không ai “ăn bám” nếu họ còn lòng tự trọng.
Chỉ có người khác cố tình gán cho họ cái danh đó… để cảm thấy mình ở vị trí cao hơn.
Nhưng mọi thứ đều có giới hạn.
Và ngày đó, giới hạn của tôi… đã kết thúc.