Tȏι Đι Làm Bȇп NҺật Lươпg 50 Trιệu Gửι Hết Vḕ CҺo Vợ Gιữ. 1 Lầп Tȏι Léп Vḕ TҺăm TҺì TҺấy một chuyện thật…
Tôi chưa từng nghĩ… có ngày mình lại sợ phải về nhà.
Cái nhà mà tôi đã từng coi là tất cả lý do để cố gắng.
—
Tôi đi làm bên Nhật được gần ba năm.
Ngày xách vali ra sân bay, tôi nhớ rất rõ ánh mắt của vợ tôi—Hà. Cô ấy khóc. Khóc rất nhiều. Nắm tay tôi, dặn đi dặn lại:
“Anh nhớ giữ gìn sức khỏe… em ở nhà sẽ lo hết.”
Tôi gật đầu.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: phải kiếm thật nhiều tiền.
Để sau này vợ con đỡ khổ.
—
Cuộc sống bên đó không dễ như người ta vẫn tưởng.
Tôi làm trong xưởng cơ khí. Ca ngày, ca đêm đảo liên tục. Mùa đông lạnh cắt da, mùa hè nóng như thiêu. Tay lúc nào cũng dính dầu mỡ, người lúc nào cũng mùi kim loại.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến Hà, tôi lại cố.
Mỗi tháng, tôi gửi về đều đặn 50 triệu.
Không giữ lại nhiều.
Chỉ đủ ăn, đủ sinh hoạt.
Bạn bè cùng phòng hay trêu:
“Mày giữ lại ít thôi, phòng khi có chuyện.”
Tôi cười.
“Vợ tao giữ rồi.”
Tôi tin cô ấy.
Tin tuyệt đối.
—
Những cuộc gọi video hiếm hoi.
Mỗi lần thấy Hà cười, kể chuyện ở nhà, tôi lại thấy mọi mệt mỏi tan biến.
Cô ấy nói:
“Anh yên tâm làm việc. Ở nhà em lo được.”
Tôi càng tin.
Càng yên tâm.
—
Cho đến một lần.
Một lần duy nhất.
Tôi quyết định về thăm nhà… mà không báo trước.
—
Hôm đó là dịp nghỉ dài.
Bạn bè ai cũng về, nhưng phần lớn đều báo trước với gia đình. Tôi thì khác.
Tôi muốn tạo bất ngờ.
Muốn nhìn thấy ánh mắt vui mừng của vợ khi mở cửa.
Muốn ôm cô ấy từ phía sau.
Muốn… cảm nhận lại cảm giác “về nhà”.
—
Chuyến bay dài.
Tôi không ngủ.
Chỉ nghĩ đến khoảnh khắc đó.
Tôi còn ghé mua thêm quà: nước hoa, túi xách, vài món đồ mà Hà từng thích.
Tôi tưởng tượng…
Cô ấy sẽ vui thế nào.
—
Xe dừng trước nhà.
Trời đã tối.
Khoảng 9 giờ.
Tôi đứng trước cổng.
Tim đập nhanh.
Nhà sáng đèn.
Tôi mỉm cười.
Mở cổng.
Bước vào.

Nhưng ngay khi đến gần cửa…
Tôi khựng lại.
Tiếng cười.
Không phải một mình.
Có giọng đàn ông.
Tôi đứng chết lặng.
Có thể là hàng xóm.
Có thể là người quen.
Tôi tự trấn an.
Nhưng… có cái gì đó không đúng.
Tiếng cười… quá thân mật.
Quá gần.
—
Tôi không gõ cửa.
Chỉ nhẹ nhàng đẩy.
Cửa không khóa.
—
Và rồi…
Tôi nhìn thấy.
—
Phòng khách.
Đèn sáng.
Bàn ăn bày sẵn đồ.
Rượu.
Đồ ăn.
Và…
Hà.
Vợ tôi.
Đang ngồi rất gần một người đàn ông.
Không phải khoảng cách của bạn bè.
Mà là… gần hơn thế.
Rất nhiều.
Tay anh ta đặt trên vai cô ấy.
Còn Hà…
Không né.
Thậm chí còn… cười.
Cái cười mà tôi đã từng nghĩ… chỉ dành cho mình.
—
Mọi thứ trong đầu tôi… vỡ ra.
Không phải tiếng nổ lớn.
Mà là một sự im lặng khủng khiếp.
Tôi đứng đó.
Không bước vào.
Không lên tiếng.
Chỉ… nhìn.
—
Người đàn ông kia nói gì đó.
Hà bật cười.
Rồi… tựa đầu vào vai anh ta.
Một cách tự nhiên.
Như thể… đó là nơi cô ấy thuộc về.
—
Tôi không chịu được nữa.
“Tôi… về rồi.”
Giọng tôi vang lên.
Khàn.
Lạc.
—
Cả hai giật mình.
Hà quay lại.
Mặt trắng bệch.
“A… anh?”
Người đàn ông kia cũng đứng bật dậy.
“Anh là ai?”
Tôi không trả lời.
Chỉ nhìn Hà.
“Anh… không báo trước…”
Cô ấy lắp bắp.
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng không nhận ra.
“Ừ. Anh muốn tạo bất ngờ.”
Không khí đông cứng.
—
“Anh… nghe em giải thích…”
Hà bước lại.
Tôi giơ tay.
“Không cần.”
Tôi quay sang người đàn ông kia.
“Anh là ai?”
Anh ta im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Tôi là… người yêu của Hà.”
Câu trả lời thẳng.
Không né.
Không sợ.
—
Tôi gật đầu.
“Được.”
Tôi quay lại nhìn Hà.
“Vậy… anh là gì?”
Hà bật khóc.
“Không phải như anh nghĩ…”
“Không phải?”
Tôi cười.
“Anh thấy tận mắt rồi.”
—
Tôi bước vào.
Đặt túi quà xuống bàn.
Những thứ tôi mang từ Nhật về… bỗng trở nên vô nghĩa.
“Ba năm.”
Tôi nói.
“Ba năm anh làm quần quật bên đó.”
“Gửi hết tiền về cho em.”
“Tin em.”
“Để rồi… hôm nay về… thấy cái này?”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng từng chữ… nặng.
—
Hà quỳ xuống.
“Em sai rồi… nhưng em cô đơn…”
Tôi bật cười.
“Cô đơn?”
“Anh đi xa… em một mình…”
“Vậy tiền anh gửi… để làm gì?”
“Em… em…”
Cô ấy không trả lời được.
—
Người đàn ông kia chen vào.
“Anh nên bình tĩnh…”
Tôi quay sang.
Nhìn thẳng.
“Anh im đi.”
Anh ta… im thật.
—
Tôi nhìn quanh căn nhà.
Mọi thứ… vẫn như cũ.
Nhưng không còn là của tôi nữa.
—
“Tiền đâu?”
Tôi hỏi.
Hà ngẩng lên.
“Dạ?”
“Tiền anh gửi về.”
Cô ấy im lặng.
Một giây.
Hai giây.
“Em… dùng rồi…”
“Dùng?”
“Dạ…”
“Tất cả?”
Cô ấy gật đầu.
Nước mắt rơi.
—
Tôi cười.
Một tiếng cười khô khốc.
“Ba năm… hơn một tỷ rưỡi.”
“Em dùng hết?”
“Em… đầu tư… rồi… tiêu…”
“Và nuôi luôn cả anh ta?”
Tôi chỉ vào người đàn ông kia.
Hà không trả lời.
Nhưng… sự im lặng đã đủ.
—
Tôi đứng đó.
Không giận dữ.
Không gào thét.
Chỉ… trống rỗng.
—
“Tốt.”
Tôi nói.
“Rất tốt.”
Tôi quay người.
Đi ra cửa.
—
“Anh đi đâu?”
Hà hét lên.
“Ly hôn.”
Tôi nói.
Không quay lại.
—
“Anh… cho em cơ hội…”
Giọng cô ấy vỡ ra.
Tôi dừng lại.
Nhưng không quay đầu.
“Anh đã cho em… ba năm.”
—
Tôi bước ra ngoài.
Đóng cửa.
—
Đêm đó, tôi không ngủ.
Ngồi ở quán cà phê gần nhà.
Nhìn dòng người qua lại.
Mọi thứ… vẫn bình thường.
Chỉ có tôi… không còn như cũ.
—
Nếu bạn hỏi tôi… đau không.
Có.
Rất đau.
Nhưng không phải vì bị phản bội.
Mà vì… tôi đã tin sai người.
—
Ba năm.
50 triệu mỗi tháng.
Không chỉ là tiền.
Mà là mồ hôi.
Là tuổi trẻ.
Là hy vọng.
—
Và chỉ cần một lần “lén về thăm”…
Tôi đã thấy rõ.
—
Rằng…
Có những thứ…
Khi bạn cố giữ quá chặt…
Lại là thứ dễ vuột mất nhất.
—
Và có những người…
Bạn tưởng là “nhà”…
Nhưng thực ra…
Chỉ là nơi bạn… đã từng thuộc về.